Thursday, December 8, 2011

8 nguyên tắc "vàng" khi phỏng vấn trực tuyến

Phỏng vấn trực tuyến đã trở thành một xu thế mới trong tuyển dụng dù hình thức đôi khi cũng gây ra một số bất tiện nhất định so với việc phỏng vấn trực tiếp. Tuy nhiên, nếu chuẩn bị kỹ cùng với 8 nguyên tắc vàng, bạn sẽ vượt qua dễ dàng.

   1. Nhìn vào camera, không phải nhìn vào màn hình

Điều này có thể sẽ gây nhầm lẫn, vì nếu bạn nhìn vào màn hình, người phỏng vấn sẽ có cảm giác là bạn đang nhìn sang chỗ khác và không tập trung vào cuộc phỏng vấn. Thay vào đó, hãy nhìn thẳng vào camera trong suốt cuộc nói chuyện. Phía đối diện sẽ cảm nhận được sự tập trung của bạn dù không bạn không giao tiếp bằng mắt theo cách thông thường.

   2. Hãy cẩn trọng với những thứ có thể gây ngắt quãng xung quanh bạn

Vì là ở nhà nên bạn có thể dễ dàng quên tắt điện thoại hay báo cho các thành viên khác trong gia đình cho bạn chút thời gian riêng tư. Chuyên gia Schembari khuyến cáo rằng bạn nên dự phòng trước những việc này, kể cả trẻ con và chó mèo. “Rất nhiều người không xem trọng hình thức phỏng vấn qua Skype như phỏng vấn trực tiếp, nhưng bạn phải chứng tỏ sự chuyên nghiệp của mình dù bằng hình thức phỏng vấn trực tuyến này”, chuyên gia này phát biểu.

   3. Luyện tập trước gương

Trong suốt cuộc phỏng vấn, bạn có thể thấy mình qua camera trên máy tính và điều này đôi khi sẽ làm bạn giật mình nếu như bạn chưa bao giờ thấy bản thân mình nói chuyện như thế nào. Colleen Aylward, CEO của InterviewStudio Inc., công ty chuyên cung cấp các giải pháp về phỏng vấn video trực tuyến đã đưa ra lời khuyên: “Điều quan trọng là bạn phải làm quen được với những biểu hiện bằng nét mặt của bản thân khi bạn phát biểu qua video trực tuyến. Ngoài ra, một điều cần lưu ý nữa là phải vượt qua được cảm giác mắc cỡ.”

4. Đễ tâm đến phông nền

Những gì bạn để xung quanh khu vực ngồi phỏng vấn qua mạng sẽ cho người phỏng vấn biết được bạn chuẩn bị cho cơ hội này kỹ lưỡng đến đâu. Vì thế, tốt nhất là bạn nên chuẩn bị trước. “ Hướng ống kính camera vào phông nền trống hoặc chỉ một màu ấm. Dọn dẹp mọi thứ trên bàn hoặc để phông nền là tường treo các giải thưởng hay chứng chỉ của bạn.”, Aylward khuyên.

   5. Thực hiện một cuộc phỏng vấn mẫu

Việc bạn cảm thấy thoải mái với công nghệ sẽ giúp ngăn ngừa được căng thẳng khi bạn gặp sự cố về kỹ thuật máy tính/mạng. Tìm sự trợ giúp từ một người bạn và sử dụng Skype hay phần mềm hội thoại video trực tuyến khác để thực hiện một cuộc phỏng vấn mẫu. Chắc chắn là bạn sẽ mắc một số thiếu sót nào đấy, cho nên tốt nhất là nên thực hành với một người bạn có thể cho bạn được những lời khuyên chân thành.

   6. Tránh mặc đồ có hoa văn

Mặc loại áo sơ mi phù hợp với môi trường văn phòng và tương phản tốt với màu da của bạn. Tránh những mẫu hoa văn có thể gây chói trên màn hình như hoa hay sọc màu sáng. Màu sắc quần áo có thể gây phân tâm đối với người đối diện khiến họ không tập trung được vào thông tin được chuyển tải trong suốt cuộc phỏng vấn. Cho nên, tốt nhất bạn nên dự trù trước sẽ mặc gì cho phù hợp.

   7. Thử trước âm thanh và hình ảnh

Kiểm soát lại chất lượng âm thanh và hình ảnh của những thiết bị bạn sẽ dùng để thực hiện cuộc phỏng vấn video trực tuyến dù chúng được tích hợp sẵn trong laptop của bạn hay thiết bị rời cùng với máy tính để bàn. Một số công ty, trước cuộc phỏng vấn kiểu này thường cung cấp cho ứng viên thiết bị cần thiết để bảo đảm chất lượng đồng nhất.

   8. Nhiệt tình hơn nữa

Phản ứng của bạn khi ngồi trước màn hình sẽ được nhận biết ở một mức độ khác với khi đối diện trực tiếp. Vì thế, để bù lại sự thiếu hụt này, bạn phải tỏ ra nhiệt tình, hăng hái hơn và súc tích hơn trong những câu trả lời. Thêm nữa, bạn nên ngắn gọn và nên nhớ tốc độ trong phỏng vấn kiểu này rất quan trọng. Aylward nói, “Hãy tập nâng tốc độ nói của bạn hơn mức bình thường.”

NHỮNG BÀI HỌC XƯƠNG MÁU RÚT TỪ NHỮNG MẪU CHUYỆN VUI

Bài học 1:
Ông chồng đi tắm sau khi vợ vừa mới tắm xong, đúng lúc chuông cửa reo. Vợ vội quấn khăn tắm vào và chạy xuống mở cửa. Cửa mở thì ra là ông hàng xóm Bob. Chị vợ chưa kịp nói gì thì
Bob bảo: tôi sẽ cho chị 800 đô nếu chị buông cái khăn tắm kia ra . 
Suy nghĩ 1 chút rồi chị vợ buông khăn tắm, đứng trần truồng trước mặt Bob.
Sau vài giây ngắm nghía, Bob đưa 800 đô cho chị vợ rồi đi. Chị vợ quấn lại khăn tắm vào người rồi đi lên nhà. Vào đến phòng tắm, chồng hỏi: 
- Ai đấy em? 
- Ông Bob hàng xóm.
- Nó có đưa em 800 đồng trả cho anh không?

Bài học xương máu:
Nếu anh trao đổi thông tin tín dụng với cổ đông của mình kịp thời thì anh đã có thể ngăn được sự “phơi bày”.

Bài học 2:

Một tu-sĩ nam (của một giáo phái nọ) ngỏ ý mời tu-sĩ nữ đi chung xe.
Người nữ chui vào xe, ngồi bắt chéo chân để lộ 1 bên bắp chân. Người nam suýt nữa thì gây tai nạn. Sau khi điều chỉnh lại tay lái, người nam thò tay mò mẫm lên đùi người nữ. Nữ kêu: 
- Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129.
Nam liền bỏ tay ra. Nhưng sau khi vào số, nam lại tiếp tục sờ soạng chân nữ. Một lần nữa nữ kêu:
- Xin ngài, hãy nhớ điều răn 129. Nam thẹn quá:
- Xin lỗi nữ, tôi trần tục quá.
Tới nơi, nữ thở dài và bỏ đi. Vừa tới nhà tu, nam vội chạy vào thư viện tra cứu ngay cái điều răn 129 ấy, thấy đề: "Hãy tiến lên, tìm kiếm, xa hơn
nữa, con sẽ tìm thấy hào quang."

Bài học xương máu:
Nếu anh không nắm rõ thông tin trong công việc của mình anh sẽ bỏ lỡ 1 cơ hội lớn.

Bài học 3:

1 nhân viên bán hàng, 1 thư ký hành chính và 1 xếp quản lý cùng đi ăn trưa với nhau, họ bắt được 1 cây đèn dầu cổ. Họ xoa tay vào đèn và thần đèn hiện lên. Thần đèn bảo: 
- Ta cho các con mỗi đứa 1 điều ước.
- Tôi trước! tôi trước! – cô thư ký hành chính nhanh nhảu nói: Tôi muốn được ở Bahamas lái canô và quên hết sự đời.
Puff. Cô thư ký biến mất.
- Tôi! Tôi! anh nhân viên bán hàng nói: tôi muốn ở Hawaii nằm dài trên bãi biển có nhân viên massage riêng, nguồn cung cấp Pina Coladas vô tận và với người tình trăm năm.
Puff. anh nhân viên bán hàng biến mất.
- Ok tới lượt anh. Thần đèn nói với ông quản lý.
- Ông quản lý nói: tôi muốn 2 đứa đấy có mặt ở Văn phòng làm việc ngay sau bữa trưa.

Bài học xương máu:
Luôn luôn để Xếp phát biểu trước.

Bài học 4:

1 con đại bàng đang đậu trên cây nghỉ ngơi, chẳng làm gì cả. 1 con thỏ con nhìn thấy thế hỏi:
- Tôi có thể ngồi không và chẳng làm gì như anh được không?
Đại bàng trả lời: 
- Được chứ, sao không.
Thế là con thỏ ngồi xuống nghỉ ngơi. Bỗng dưng 1 con cáo xuất hiện, vồ lấy ăn thịt con thỏ.

Bài học xương máu:
Để được ngồi không chẳng làm gì anh phải ngồi ở trên cao, cao lắm ý.

Bài học 5:

Một con gà tây trò chuyện với một con bò.
-  "Tớ muốn mình có thể trèo tới trên ngọn cây kia", nó thở dài than, “nhưng tớ chẳng đủ sức.”
- “Hả, sao cậu không nuốt lấy vài giọt sữa của tớ?” Con bò đáp, “Sữa tớ bổ lắm đó.”
Con gà tây đớp vào đống phân bò và thực sự có được đủ sức mạnh để trèo được lên một cành cây thấp nhất. Ngày hôm sau, sau khi đớp thêm một mớ phân bò nữa, con gà tây leo lên được cành thứ hai. Cuối cùng, sau bốn hôm đớp phân bò như thế, con gà tây hãnh diện trèo được lên đậu trên ngọn cây. Tức thì nó bị một nông dân trông thấy, và ông ta bắn nó rơi khỏi ngọn cây.

Bài học xương máu:
Những thứ rác rưởi có thể đưa anh lên một đỉnh cao, nhưng không thể giúp anh bám trụ được lâu dài ở đó.

Bài học 6:

Con chim nhỏ bay về phương Nam tránh rét. Trời lạnh quá con chim bị đông cứng lại và rơi xuống 1 cánh đồng lớn. Trong lúc nó nằm đấy 1 con bò đi qua ỉa vào người nó. Con chim nằm giữa đống phân bò nhận ra rằng người nó đang ấm dần. Đống phân ấy đã ủ ấm cho nó. Nó nằm đấy thấy ấm áp và hạnh phúc, nó bắt đầu cất tiếng hót yêu đời. 1 con mèo đi ngang nghe tiếng chim hót liền tới thám thính. Lần theo âm thanh con mèo phát hiện ra con chim nằm dưới đống phân, nó liền bới con chim ra ăn thịt.

Bài học xương máu:
1. không phải thằng nào i. vào mình cũng là kẻ thù của mình
2. không phải thằng nào kéo mình ra khỏi đống pha^n cũng là bạn mình
3. và khi đang ngập ngụa trong đống pha^n thì tốt nhất là ngậm cái mồm lại.


BK Lê Văn Toàn sưu tầm

Một Trong Các Chìa Khóa Để Giúp Đỡ Người Thân !

Kinh Pháp Hoa nói rằng Thường Bất Khinh Bồ tát là tiền thân của Đức Phật Thích Ca hành đạo trong thời kỳ mạt pháp của Đức Phật Oai âm Vương có nhiều chúng tăng thượng mạn Tỳ kheo. Họ chấp ngã, chấp pháp môn tu, chấp sở hữu, chấp chùa, ai động đến cái chấp đó là họ sẵn lòng sống chết. Bồ tát Thường Bất Khinh thấy vậy thương xót họ, Ngài hiện thân làm Bồ tát kính trọng, lễ bái những vị tăng thượng mạn này, nhằm lễ bái Phật tánh của họ để giúp họ thức tỉnh, nhận ra được Tăng đoàn phải hòa hợp, tứ chúng phải đồng tu.

=>Nếu chúng ta thương ai, thấy họ đang bị vô minh trên con đường Đời Đạo ! Chúng ta có thể quán tưởng đến linh hồn thượng giới của y và lạy Ngài, trong quá trình chúng ta lạy linh hồn thượng giới của y, thì Ngài sẽ trỗi dậy, thổi tư tưởng vào đầu của y, giúp cho y giác ngộ hoặc Ngài sẽ sắp xếp, khiến cho y chứng kiến 1 sự việc nào đó để rồi giác ngộ !

10 sai lầm khiến bạn "mất việc như chơi"

Để tránh khỏi “thảm hoạ” đó, hãy tránh các sai lầm sau:
1. Không tìm hiểu kĩ công việc của mình
Chỉ vì bất cẩn, không tìm hiểu kĩ công việc, bạn đã gây ra một lỗi lớn. Nếu may mắn, sai lầm đó không nghiêm trọng, bạn có thể chỉ bị cảnh cáo và tiếp tục công việc của mình. Ngược lại, nếu sai lầm của bạn gây ra tổn thất cho công ty, bạn không những bị sa thải mà còn có thể phải bồi thường. Vì vậy, trước khi bắt tay vào việc, hãy tìm hiểu thật kĩ và tập trung hoàn thành nó. Nếu có điểm chưa rõ ràng, hãy thẳng thắn chia sẻ với sếp để rõ ràng mọi việc.
2. Thường xuyên nói: “Đó không phải việc thuộc phần mô tả công việc của tôi”
Ai cũng có những giới hạn nhất định và đôi khi chúng ta nên vượt qua nó. Trong công việc cũng vậy, nếu sếp hay đồng nghiệp nhờ bạn việc gì đó, đừng vội đáp lại:" Đó không phải việc thuộc phần mô tả công việc của tôi". Làm như vậy, sớm hay muộn, sếp bạn sẽ tìm người khác linh hoạt và năng động hơn để thay thế bạn.
3. Cầm “nhầm” đồ cơ quan về nhà
Bạn nghĩ rằng đó chỉ là những vật vặt vãnh như chiếc bút hay tập giấy, dập ghim… Nhưng hành động đó được coi là ăn cắp vặt. Nếu bị mọi người phát hiện, bạn sẽ bị sa thải ngay lập tức.
4. Lạm dụng công nghệ của công ty
Bạn nghĩ rằng không ai biết mình đang chát chít với bạn bè, lướt web thay vì làm việc. Nhưng hãy cẩn thận. Hầu hết các công ty đều có chương trình giám sát email và sử dụng Internet của nhân viên. Do đó, đừng lạm dụng công nghệ của công ty vì mục đích cá nhân.
5. Phàn nàn về công việc của bạn
Dù được trả lương thấp hay công việc quá vất vả, đó là sự lựa chọn của bạn. Tại sao bạn không tìm cách cải thiện tình hình thay vì thường xuyên kêu ca phàn nàn với mọi người? Nếu việc này được phản ánh với sếp, anh/ cô ấy sẽ giúp đỡ bằng cách để bạn ra đi tìm công việc mới.
6. Quên đi sức mạnh tập thể để chạy theo chủ nghĩa cá nhân
Không ai muốn làm việc với người ích kỉ, kiêu ngạo. Những người theo chủ nghĩa cá nhân thường bị mọi người xa lánh và khó đạt được thành công. Do đó, bạn nên hoà đồng với tập thể và trở thành một thành viên tích cực trong nhóm.
7. Để cuộc sống cá nhân ảnh hưởng tới công việc
Bạn nên phân biệt rạch ròi giữa công việc với cuộc sống riêng. Mang chuyện nhà tới công sở không những ảnh hưởng tới hiệu quả công việc của bạn mà còn làm phiềm tới đồng nghiệp khác. Vì vậy, hãy hạn chế tối đa các cuộc gọi cá nhân và việc gia đình trong giờ làm việc.
8. Làm việc một cách qua loa
Bạn thường xuyên đi làm muộn, về sớm, trong giờ làm việc lại không tập trung. Bạn đang chứng tỏ với sếp rằng mình ít quan tâm tới công việc và sự phát triển nghề nghiệp. Và cuối cùng, sếp sẽ mất niềm tin ở bạn và để bạn ra đi.
9. Thường xuyên không hoàn thành công việc đúng hạn
Khi bạn trì hoãn, những người khác cũng sẽ bị ảnh hưởng. Bạn sẽ gây cản trở cho cả nhóm. Và tất nhiên, không ai muốn có chướng ngại vật như vậy.
10. Hay  “buôn chuyện”
Khi bạn nghe được một câu chuyện không chính xác, đừng truyền bá chúng. Bạn đang phá hoại hình ảnh chuyên nghiệp của mình. Người quản lí sẽ không thích nhân viên hay đưa chuyện và sẽ ngăn chặn bằng cách đưa ra quyết định cho thôi việc người đó. Do đó, hãy cẩn thận với những câu chuyện tưởng chừng " vô thưởng vô phạt" của bạn.

Sunday, October 9, 2011

Ntldr is missing Press Alt+Ctrl+Delete to restart

Có khi nào bạn khởi động máy tính và gặp lỗi không vào được, màn hình đen sì chỉ hiện mỗi dòng chữ 

Ntldr is missing…
Press Alt+Ctrl+Delete to restart.
____

Khi đó nguyên nhân của nó là do 2 file ntdetect.com và ntldr trong C:\ bị xóa mất (do con người hoặc do virus). Cách khắc phục thường được hướng dẫn trên mạng là vào Recovery Console với 1 đĩa cài windows. Nhưng cách này khá là phức tạp với đa số người dùng không am hiểu về máy tính.

Đề xuất cách khắc phục:
Đầu tiên, các bạn cần 1 đĩa Hirent boot phiên bản từ 9.8 trở lên.

Bỏ đĩa vào và boot bằng ổ CD:
Chọn boot vào MiniXP:
Môi trường MiniXP

Từ đây, các bạn mở ổ C:\ lên.
Bây giờ có 2 cách khắc phục:
Cách thứ nhất:
Vào một máy tính khác vẫn hoạt động bình thường, mở My Computer, bấm vào /tool… /lFolder Option.

Bấm tiếp vào Tab View.
Chọn ô Show hidden files and folders.
Bỏ chọn ô Hide protected operating system files, bấm yes khi có bảng yêu cầu hiện ra.
Bấm OK.


Tiếp theo, vào ổ C:\ copy 2 file sau vào usb (chỉ copy, tuyệt đối không cut)

NTDETECT.COM
Ntldr
Về máy bị lỗi (vẫn đang boot vào MiniXP)
Paste 2 file vừa copy vào trực tiếp ổ C:\
Khởi động lại máy và đã thành công, windows hoạt động bình thường.

Cách thứ hai:
Thao tác trên MiniXP:
Bỏ đĩa Hirent Boot ra, cho vào ổ 1 đĩa cài Windows XP.
Mở theo thư mục I386, copy 2 file sau vào ổ C:\

NTDETECT.COM
Ntldr
Lưu ý: trong thư mục I386 có rất nhiều file, bạn nên dùng chức năng Search để tìm đúng 2 file trên.
Khởi động lại máy tính.
Phụ lục: Giải thích
Nguyên nhân của hiện tượng máy báo Ntldr is missing. Please Press Alt+Ctrl+Delete to restart.
- Là do 2 file NTDETECT.COM và ntldr trong ổ C:\ bị xóa mất (do con người vô tình hoặc do virus). Đây là 2 file đóng vai trò rất quan trọng trong việc khởi động windows, không thể thiếu.
Bởi vậy để sửa hiện tượng này đơn giản là copy trả lại 2 file đó vào lại ổ C:\

Trong cách thứ nhất, ta phải vào Folder Option chỉnh bởi vì 2 file đó là file hệ thống nên mặc định windows sẽ ẩn đi. Vì thế ta phải cho hiện file hệ thống lên để nhìn thấy và copy chúng. Khuyến cáo khi copy xong ta nên vào lại Folder Option đặt lại thuộc tính ẩn file hệ thống đi bằng việc chọn lại vào ô

Hide protected operating system files

Chúc các bạn thành công!

Sunday, August 21, 2011

Kiểm tra sự tự tin + Không bao giờ bỏ cuộc

Đó là một bài kiểm tra kỳ lạ nhất từ khi tôi đi học . Hôm đó, thầy giáo vào lớp và phát cho mỗi người chúng tôi một bài kiểm tra toán. Bài kiểm tra được chia làm đề riêng lẻ, có ghi chú rất rõ ràng ngay từ đầu: loại một gồm những câu hỏi vừa dễ, vừa khó, nếu làm hết sẽ được 10 điểm. Loại 2 là đề bài ở mức trung bình, làm hết sẽ được 8 điểm. Loại 3 có tổng điểm là 6 với những câu hỏi rất dễ. Học sinh có quyền lựa chọn làm một trong ba đề đó. Vì thời gian khá gấp gáp, lại e ngại không làm được bài khó nên phần lớn, chúng tôi đều cắm đầu vào lam ngay loại đề số 3 hoặc số 2 cho ăn chắc. Một tuần sau khi thầy giáo trả bài kiểm tra, chúng tôi còn ngạc nhiên hơn lúc nhận được đề bài vì thầy không hề chấm, cứ ai làm dề nào thì thầy cho đúng tổng điểm của đề đó, bất kể sai hay đúng. Quá ngạc nhiên, chúng tôi đã hỏi thầy, các bạn có biết câu trả lời của thầy là gì không?
    Thầy đã nói với chúng tôi rằng đó không phải là bài kiểm tra kiến thức mà là bài kiểm tra sự tự tin. Thầy nói ai trong chúng tôi cũng muốn đạt điểm 10 nhưng ít ai dám vượt qua thử thách để biến ước mơ đó thành sự thật. Chúng tôi biết nếu làm đề 10 điểm, chúng tôi sẽ phải làm thêm những câu hỏi khó nên đã bỏ cuộc ngay từ đầu mà không hề ngó qua để nhận tháy rằng số câu rất dễ trong đề này cũng vừa tròn với tổng số điểm là 6
    Có những việc nhìn bề ngoài thì tưởng chừng như là khó nên chúng ta thường rút lui ngay từ phút đầu tiên mà không hề cân nhắc. Nhưng đôi khi chúng ta cũng nên mạo hiểm một lần vì nếu không vượt chướng ngại vật thì làm sao biết khả năng của mình đến đâu, và làm sao về đích như ước mơ của mình?






Không bao giờ bỏ cuộc
 
Tôi còn nhớ mãi chiếc xe mơ ước của tôi, một chiếc xe Trans Am đời 76, đen đậm cùng một kiểu xe mà Burt Reynolds đã lái trong phim " Smoky and the Bandit". Tôi làm thêm cật lực suốt trung học mới mua được nó.
Rồi khi đã rong ruổi hàng ngàn dặm trên chiếc xe này, tôi lại mơ ước mua được một căn hộ tươm tất với ít đồ đạc căn bản. Vừa phải vật lộn để kết thúc được năm thứ nhất đại học, tôi vừa liều mình đặt vấn đề với cô gái trong mộng của tôi. Nàng đã đồng ý.
Thế là thực tế hiện ra lù lù, tôi phải nếm trải cái mà người lớn kinh hãi gọi đó là "trách nhiệm". Một vài tuần sau, khi đang lái xe đi đón vợ chưa cưới, một ý tưởng loé lên từ đâu đó trong xó xỉnh đầu óc. Ðó là xuất bản một tờ báo toàn quảng cáo của các cửa hiệu buôn bán trong vùng cho sinh viên. Tôi tạm gọi tờ này là "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên". Chắc chắn rồi sao lại không làm chứ? Chẳng phải ngày trước có một ông thầy làm báo đã nhận xét rằng tôi là người bán hàng giỏi nhất mà ông từng gặp sao? Thì bây giờ tôi làm việc ấy đây!
Tôi ký hợp đồng với một tờ báo địa phương đứng ra in báo cho tôi và thuê về một máy xếp chữ. Buổi tối đó tôi trình bày quảng cáo trên cái bàn dã chiến. Suốt cả ngày, giữa chừng các lớp học, tôi xuống khu vực trung tâm thành phố để rao bán mục quảng cáo cho các chủ tiệm. Tôi rất hào hứng với kế hoạch của mình và gần như không ngủ. Tôi biết những khu phố trung tâm này có lẽ không phải là trọng tâm của mình, nhưng tôi cho đó chính là một nơi thích hợp để bắt đầu việc này. Tôi có thể thực tập việc buôn bán của mình và hoàn thiện nó tại đây, trước khi theo đuổi những địa chỉ chủ bài - những nơi tôi biết sinh viên thường lui tới.
Mặc dù một vài ông bà chủ tiệm trên phố chính từ chối, lại còn nói:" Tôi có con trai bằng tuổi cậu. Nó đi cắt cỏ kiếm thêm. Sao phải làm như thế này cho cực thế hả nhóc?". Tôi vẫn kiên trì và mọi việc đâu vào đấy. Tôi phải bù thêm tiền để có một thiết kế mỹ thuật, in bốn màu rực rỡ, phủ bìa trước sau. Tình thế bấy giờ đúng là treo trên sợi chỉ mành. Và mọi việc đã sẵn sàng.
Ngày phát hành báo đã đến. Tôi thuê một góc hội quán sinh viên để làm nơi đăng ký báo. Vợ chưa cưới và tôi phải tiếp hàng đợt sinh viên. Giờ này qua giờ khác khi ngẫng đầu lên thì mới hay ngày đã hết. Công việc cũng đã xong.
Khi ra về, một chuyện kinh hoàng đập vào mắt chúng tôi: "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên" rải đầy từ đầu đến cuối sân trường, và không còn tờ nào nguyên vẹn. 5000 bản chúng tôi phát hôm đó thì 4999 bản tan tành. Cả đêm hôm đó, hai đứa tôi lo dọn dẹp sân trường và gặm nhấm vết thương.
Mơ ước làm kinh doanh của tôi tan tành. Sự nghiệp làm ăn ngắn ngủi chấm dứt. Vài tháng sau tiền nong cũng hết sạch. Khỏi phải nói các cửa tiệm không muốn quảng cáo nữa. Thêm vài tháng nữa tôi lấy vợ. Chúng tôi xoay sở cũng thuê được một chỗ nho nhỏ để ở, ngoài ra chúng tôi cũng mua được một ít đồ đạc, không nhiều. Tôi cần phải làm để nuôi gia đình. Tôi đến xin làm chân quãng cáo trong cho một đài phát thanh địa phương. Ban đêm tôi chạy bàn. Nhưng tôi muốn có nhiều hơn thế. Tôi biết rằng nếu mình thử lần nữa, có thể ý tưởng sẽ thành. Tôi cũng muốn học xong đại học, lấy cho được cái bằng. Những lời nói buồn bã của một trong những thầy dạy tôi còn ám ảnh tôi mãi:"Em nên nhớ, một nền giáo dục đại học thực sự là dạy người ta biết kết thúc việc đã bắt đầu."
Vợ tôi và tôi làm việc cật lực và tiết kiệm. Ðến mùa hè năm sau, chúng tôi đã có đủ tiền để trang trải chi phí số thứ hai của "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên". Tôi quyết tâm rút kinh nghiệm lần truớc. Lần này tôi đến những cơ sở bán những thứ sinh viên cần, và đến trước hết là những nơi mà sinh viên thích. Tôi la cà mọi tiệm pizza, những quán hamburger, mỗi quầy rượu trong thành phố. Tôi không xuống những cửa hiệu sang trọng ở trung tâm nữa. Tất cả được tuyên bố ở trang bìa:" Với phiếu mua hàng và giảm giá, trị giá hơn 589USD, có giá trị trong suốt một học kỳ".
"Mẹo tiết kiệm cho sinh viên" số 2 đã được đón nhận nồng nhiệt. Công ty của tôi bắt đầu từ đó và lớn dần. Tôi đã đi học trở lại. Năm 1996, vào năm học cuối, Hội Doanh nhân Ðại học đã trao giải thưởng:"Doanh nhân - sinh viên nổi bật nhất trong năm". 15 năm sau khi ra đời, "Mẹo tiết kiệm cho sinh viên" tiếp tục thống trị thị trường và chưa có học kỳ nào mà không tăng lên về doanh thu và lợi nhuận so với kỳ trước. Những viên đá nền cho toà nhà kinh doanh của tôi đã được đặt như vậy.
Từ đó tôi đã lập thêm hàng chục công ty khác ở các ngành nghề khác nhau, hầu hết là thành công, nhưng cũng có cái đã that bại. Tôi đi vòng quanh thế giới giảng cho sinh viên về kinh doanh. Tôi dạy họ điều tôi đã học được: tin vào chính mình, khó khăn chỉ là tạm thời, theo đuổi giấc mơ, và không bao giờ bỏ cuộc.