Thursday, April 12, 2012

Truyện ngắn: Bức thư tình không lời



Hôm nay là ngày sinh nhật của em, và cả của tôi nữa. Em tròn 25 tuổi còn tôi 24. Tôi đã bao lần trách trời. Đáng lẽ mình phải hoán vị cho nhau mới phải. Ngày này, năm nào cũng vậy, kể từ 5 năm nay, tôi cũng ngồi vào bàn viết. Tôi chỉ viết, vì có những điều người ta viết dễ hơn nói. Nhớ ngày nào cách đây 8 năm, mình cùng bước vào mái trường PTTH. Tôi, thằng bé đẹp trai, học giỏi lại con nhà khá giả, trông cũng "tử tế" nên được cử ngay làm lớp trưởng. Ngày ấy, tôi tự cao lắm, dù đó là tính tự cao rất trẻ con đi chăng nữa cũng
chẳng làm tôi thấy xấu hổ, tôi hãnh diện về mình mặc dù rất quý mến bạn bè và luôn tìm cách giúp đỡ họ. Tôi còn coi thường bọn con gái nữa "một bọn hay ăn vặt, khóc nhè và học dốt..."- tôi nghĩ vậy.

Em - xa lạ và bướng bỉnh. Người thì nhỏ mà ngồi tít sau cùng, trong góc lớp. Tôi vẫn nhớ hình ảnh em ngày đó: một cái bóng nhỏ nhoi với cái áo phin hoa cũ, cái quần xanh công nhân và đôi dép đứt mất một quai. Trông em quê quê so với lũ con gái cùng lớp. Nhưng chẳng vì điều đó mà em tỏ vẻ buồn. Tôi không biết em nghĩ gì nhưng nét buồn nếu có em cũng giấu kín ở đâu đó rồi. Vào học một thời gian tôi hiểu ngay là mình có đối thủ. Em trông hiền lành, nhút nhát nhưng học giỏi, mặc dù thầy cô không biết vì lẽ gì vẫn quý tôi hơn em. Lớp mình ngày ấy cũng thật vui. Mười đứa con gái với hơn hai chục thằng con trai ngô nghê lẫn láu lỉnh. Tuy vậy, cũng biết quý thương nhau thật lòng, dù có không biết cách thể hiện đi chăng nữa.


Tôi thân thiết với chín bạn gái trong lớp, trừ em. Và em làm như chẳng thèm quan tâm đến điều đó. Cũng vì thế tôi biết hoàn cảnh từng đứa trong lớp mình, riêng em thì không, tôi chỉ biết là nhà em hơi nghèo, em còn 3 đứa em nhỏ còn đi học. Ngày ấy, mình đâu có những buổi dã ngoại, picnic .. vui vẻ, nhưng đổi lại cả lớp hay đến nhà nhau. Mở đầu cho cuộc tìm hiểu gia đình vĩ đại của lớp là đến nhà Vinh còi. Trong lớp mình nó là thằng bé nhất, bé hơn cả em nhưng lém lỉnh và lanh lợi, chỉ có nó thường làm cho em cười được, đồng xu trên má em xoáy tròn thật ngộ nghĩnh. Vào nhà nó, vì có một vườn ổi thật ngon, cũng vì những trái ổi ấy mới biết được nhà Vinh cũng thật hoàn cảnh, bố nó là thương binh nặng, đau yếu luôn. Mẹ nó cặm cụi làm lụng nuôi 5 anh em nó đi học. Nó là lớn nên phải giúp mẹ nhiều. Vất vả quá nên nó bé là phải. Hôm đó, tôi còn nhớ, em đã lặng lẽ tách khỏi đám bạn gái của mình, không xuýt xoa, không tỏ vẻ an ủi, nhưng mắt em ngấn nước và vời vợi buồn (nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ tất cả những gì tạo hoá ưu ái cho em đều tập trung vào đôi mắt nâu to và thông minh của em). Chẳng đứa nào trong lớp để ý đến em lúc đó, chỉ có tôi, làm như vô tình bắt gặp em mà thôi.


Rồi cũng có hôm tôi dẫn cả bọn đến nhà, tôi hãnh diện với mọi người về nhà mình. Có gì tôi đem ra thết đãi cả. cả lũ được phen hả hê sung sướng. Em cũng cười nói, nhưng tâm trí để tận đâu đâu; tôi thấy tự ái và chẳng đứa nào quan tâm tới điều ấy cả. Từ đó, tôi âm thầm để ý em, quan tâm tới em nhiều hơn. Tất nhiên chẳng ai trong lớp biết được dù tinh quái đến đâu chăng nữa. Em chơi nhiều và học cũng nhiều. Nếu em chăm chỉ như những cô bạn trong lớp mình, chắc gì tôi đã hơn được em. Em không cắt tóc ngắn, không muốn làm người đặc biệt, nhưng tất cả những gì em nghĩ và làm đều toát lên vẻ quyết đoán đầy nghị lực. Có lẽ vì thế mà một số bạn bè không quý em. Trẻ con mà, chúng nó ghen tị và không thích sự bướng bỉnh của em. Em như thanh nam châm hút hết suy nghĩ của tôi về mình. Nhưng bên ngoài tôi lại tỏ ra là thằng dị ứng với em nhất. Tôi công khai châm chọc và gây sự với em. Rồi thỉnh thoảng, lúc vắng em mang những nét tính cách đặc biệt của em ra bình phẩm, cân đong đo đếm và cười khoái trá. Tôi đã rất sai lầm khi đã tìm cách biểu lộ tình cảm như vậy. Nhiều đứa trong lớp rất quý mến em. Còn lại cũng như tôi, phê phán, phản đối. Khoảng cách cứ vậy mà xa dần. Tôi còn đốn mạt đến mức mang cả sự nghèo của em ra để cười. Tôi đâu hiểu được rằng em là cô gái có lòng tự trọng rất lớn, lớn đến mức tự ti và bất cần. Em nuôi dưỡng lòng tự ái khủng khiếp. Em chỉ có hai bộ quần áo thay đổi. Như người ta thì đã cho chúng vào hòm khoá lại. Còn em vẫn mặc bình thường. Con gái phải mặc áo dài vào thứ hai, bọn lớp mình đứa nào cũng có vài cái và rất đẹp. Còn em, chỉ duy nhất một chiếc mẹ em để lại. Thâm tâm tôi thấy em mặc gì cũng đẹp. Nhưng khổ nỗi tôi lại thể hiện khác. Sự lố bịch là ở đó. Có điều mặc cho sự công kích của tôi và một số bạn khác, nhiều thằng vẫn thích em ra mặt. Tôi không chịu nổi điều đó. Tôi đã tìm đủ mọi cách để chúng nó hiểu rằng: em không xinh, rằng em quê mùa quá, mộc mạc quá. Đã thế lại ra vẻ kênh kiệu nữa(!) chứ đâu giống những đứa con gái khác trong lớp dịu dàng, đằm thắm và chăm chỉ. Em có biết không? Hay em làm ra vẻ không biết những điều đó? Mà có lí giải được thì chắc em cũng chỉ hiểu rằng: tôi ghét em vì em học giỏi, em hay tranh giành với tôi; vì tôi và em cách xa nhau quá chứ em đâu hiểu rằng chỉ vì tôi đã biết thương em và thương em thực lòng nên mới làm như vậy. Điều ngu dại của tôi là thể hiện tình cảm theo cách đó. Như kẻ thù, chúng mình cứ cách xa nhau mãi, dăm ba câu đổi trao nhạt nhẽo, vu vơ, còn lại toàn gây sự và cãi lộn. Em thì làm như không chấp tôi, chỉ có đôi mắt to là có vẻ giận và buồn. Nhưng chẳng bao giờ em khóc trước tôi cả dù có lúc em giận run người. Đồng xu trên má em đang tròn vo, thấy tôi lập tức nó biến mất. Trời ơi tôi đã bao lần ngơ ngác vì đồng xu đó. Tôi vẫn vênh váo với ưu điểm của mình, mà lại chỉ vênh váo với riêng em, thể hiện sự hơn hẳn của mình chỉ với em mà thôi. Ba năm trung học không biết tôi đã nói với em được mấy câu nhưng tên em thì dày đặc trong nhật kí của tôi. Cuốn nhật kí chỉ mình tôi viết và đọc nó.

Có lần em ốm, tôi thấy hụt hẫng hẳn. Em nghỉ học 3 hôm, đó là 3 hôm tôi không thu được chữ nào vào đầu. Chẳng ai biết điều đó vì tôi có biệt tài giấu kín tình cảm thật của mình. Em ốm, tôi cũng chẳng đến thăm cùng bè bạn, mặc dù lúc đó tôi như ***g lên, chỉ muốn một mình đến chăm sóc em mà thôi. Tôi đang không biết làm thế nào thì hôm sau em có mặt, trông em gầy và xanh, nhưng quầng mắt mệt mỏi của em lại nở nụ cười tươi rói khiến tôi buồn phát khóc. Hôm đó tôi ấm ức suốt buổi chiều, ngồi lì một chỗ và cắn cảu vô cớ với Thành khiến nó ngạc nhiên suốt buổi chiều.


Tôi không hiểu nổi mình nữa, thật nhút nhát và bệnh hoạn phải không. Và tôi còn đau khổ hơn, bức bối hơn khi thấy em cứ nhường nhịn tôi trong học tập. Mà chỉ có tôi mới biết được điều đó. Có một lần, bài toán khó quá, cả lớp ngồi ngây cắn bút thì tôi hăng hái xung phong lên bảng. Trình bày xong một cách hào hứng, tôi đưa nhanh mắt về phíc em, thấy em ngồi tư lự nhìn ra cửa sổ "ái chà, không làm được, lại còn..." Giờ ra chơi, Hồng cô bạn ngồi cạnh em nói:

- Cách của Kì Anh dài hơn của Trúc Anh nhiều, nó làm đơn giản lắm, xem này.

Tôi vồ lấy tờ giấy. Hay thật, và thông minh nữa, tự dưng tôi thấy mình sao mà vô vị đến thế!!!


Tình trạng của tôi và em cứ kéo dài như vậy. Lạnh lẽo và thờ ơ. Sự lạnh lùng của tôi với em ai cũng biết nhưng vì sao thì chúng nó chẳng quan tâm. Với chúng nó điều đó đâu quan trọng. Chỉ có tôi là lùng bùng trong mớ hỗn độn đó khiến suốt ngày tôi nghĩ đến em và viết về em. Có những lúc vùi đầu vào sách vở tôi vẫn vô tình đặt bút viết tên em. Em lúc nào cũng ngời ngợi trong tâm trí tôi. Vì em, tôi cố sức học, cố sức hoàn thiện mình. Vìem, tôi muốn trở thành người giỏi giang và được nhiều người mến phuc. Tôi ao ước sẽ có một ngày, em mỉm cười thân thiện với tôi. Em sẽ tặng tôi vô vàn những đồng xu trên má em, bất cứ lúc nào tôi muốn. Rồi một ngày nào đó, em ngoan ngoãn và nhỏ bé trong cuộc đời tôi. Lúc đó tôi sẽ nói tất cả, sẽ thú tội với em, cho em biết tôi yêu em đến mức nào. Đối với mọi người tôi là người "hấp dẫn". Tôi biết mình có thể chơi với nhiều bạn gái và tôi có rất nhiều bạn gái. Tôi cố sức học để hơn bất cứ thằng con trai nào xung quanh em và cũng cố sức galăng với bạn bè, tôi tốt với bạn chỉ để em ngưỡng mộ tôi, em muốn làm thân với tôi. Chỉ cần thế thôi tôi sẽ khác hẳn, tôi sẽ chỉ có em, quan tâm đến em thật nhiều, hơn tất cả những người bạn khác chứ không lạnh lẽo, thờ ơ như trước nữa. Em nào có biết điều đó, hay em làm như không biết? Em dửng dưng với những gì tôi có, những gì xung quanh tôi. Em mặc tôi đi hết với bạn gái này đến bạn gái khác. Chỉ có một điều duy nhất an ủi tôi, khiến tôi đỡ thấy tuyệt vọng là em tôn trọng sự học của tôi. Em tôn trọng thực lòng.. Cứ như vậy đến khi mình như trẻ con vậy!


Không biết chuyện sẽ đi đến đâu nếu không có sự xuất hiện của Long, bạn trai của em. Tôi có biết Long, hắn học trên tôi một khoá. Một chàng trai chân thật và tốt bụng. Hắn học rất giỏi và vì thế tôi, em và hắn thi thoảng gặp nhau trong những buổi sinh hoạt ngoại khoá học tập hay thi học sinh gioỉ hồi phổ thông. Hắn hát hay, trông lại rất điển trai nữa. Tôi ghen, ghen ghê gớm và tự mình đỏ mặt về điều đó. Tôi chẳng hề nghĩ đến một điều tất yếu rằng, rồi em cũng sẽ có bạn trai và có nhiều bạn, họ là những người hiểu em vì họ hiểu biết, họ biết quý tâm hồn được trùm lấp bởi vẻ ngoài giản dị của em. Tôi cứ mãi nghĩ về em, nhưng lại không biết tìm cách đón lấy em vào vòng tay mình. Để cho người khác kéo em về phía họ. Tôi biết, em và Long vẫn chưa có gì đặc biệt nhưng tôi ngấm ngầm ghe tuông, hậm hực đau khổ và buồn nữa. Em hãy nghĩ xem, tôi là kẻ đau khổ hay sung sướng khi yêu em đến vậy.Tôi khờ dại quá, vì chẳng biết làm gì cho tình yêu của mình. Tôi không có gan quên em bằng cách yêu người khác. Bây giờ, viết cho em có lẽ cũng là quá muộn, nhưng tôi vẫn viết. Vì tôi biết chắc rằng, tôi rất cần em trong cuộc đời mình. Thiếu em, suốt đời tôi thiếu vắng và không yên ổn. Năm năm, chưa phải là nhiều nhưng tôi lúc nào cũng nghĩ về em.Mặc dù giữa tôi và em vẫn chẳng có gì là kỉ niệm ngọt ngào. Có lẽ với em tôi còn là chút gì cay đắng nữa chứ! Nhưng, tình yêu của tôi giành cho em là thật, rất thật.


Sẽ chẳng có người nào yêu em như tôi đã yêu em đâu. Tình yêu đau khổ và vĩnh hằng của tôi- hãy cho phép tôi gọi em như vậy. Cuối cùng thì tôi đã có gan giãi bày được lòng mình. Dẫu có muộn màng. Tôi ao ước, em sẽ chấp nhận tình yêu của tôi, tình yêu đau khổ mà tôi đang ấp ủ. hãy tha thứ cho tôi!.


o0o Tôi quen biết chị đã lâu, và dần dần còn thân thiết với chị nữa, nhưng tôi không thể hiểu nổi tại sao chị chẳng lấy chồng dù chị có thừa khả năng làm điều đó. Chỉ đến khi có bức thư này trên tay tôi mới thực sự hiểu tất cả. Anh ấy, đã không còn nữa vì một tai nạn bất ngờ. Bức thư tình anh viết cho chị đã không kịp gửi ...

- Chị yêu anh ấy !


Chị yêu anh ấy. Chị ngồi lặng lẽ, nét mặt tái xanh đau đớn. Tôi cuống quýt.


- Chị ơi!


- Đừng an ủi chị vì có nói cũng thừa thôi. Bao lần chị chờ anh ấy, bao lần chị mong anh ấy đến nhà. Vậy mà 5 năm trời chỉ vài lần bọn chị gặp nhau: xa cách và lạnh lẽo. Chị đã từng căm giận anh ấy, vì anh ấy làm khổ chị, chị cũng đã khóc quá nhiều vì tình yêu vô vọng của mình. Anh ấy thành đạt quá, còn chị, chỉ là cô giáo làng bé nhỏ, giản đơn. Khi người ta mang đến cho chị bức thư này... Chị đã hôn như mưa khao khát lên khuôn mặt anh ấy và hét lên :


- em yêu anh, rồi khuỵu xuống..


P/s: Nếu yêu ai thì hãy mạnh dạn đến với họ,yêu thương và trân trọng họ bạn nhé!!..

Sưu tầm

Tuesday, April 10, 2012

Mẹo nhỏ trong quá trình đăng ký kiếm tiền từ baokim.vn


Anh em cộng đồng mạng chắc cũng ko còn xa lạ gì với cái trò kiếm tiền từ trang baokim.vn để nạp điện thoại.
Hình thức rất đơn giản, mình đăng ký 1 tài khoản, sau đó nhận làm đại lý của baokim, mình sẽ được nhận 1 link, cứ share cái link này cho bạn bè, cứ 1 người bạn đăng ký acc theo link của bạn đồng nghĩa với việc bạn nhận được 1k. Đủ bội của 10k thì bạn có thể bắn tiền từ baokim vào ĐT, nếu đủ 100k có thể rút ra thành tền mặt.


VD: Link của mình http://baokim.vn/4rumhoanghoa2 cứ ai đk acc theo link đó thì mình nhận được 1k.

(Cách thức đk như thế nào trên mạng có rất nhiều và cũng khá đơn giản nên mình ko hướng dẫn nữa)

Bạn có thể tự đăng ký để tự mình kiếm tiền. Sử dụng số ĐT của bạn bè thân quen để đăng ký. Ở bước nhập mail mình có 1 thủ thuật thế này.

  • Cách 1: Ví dụ mail mình là kaka.vip@gmail.com, mail này mình đã đk 1 lần rồi nên ko thể sd đc nữa, nhưng bạn có thể sử dụng mail này nhiều lần bằng cách thêm 1 sô ký tự đặc biệt trước dấu @ như +, ++, :++ ... Ví dụ: kaka.vip++@gmail.com .., hệ thống baokim vẫn sẽ chấp nhận và mã xác minh vẫn sẽ gửi vào mail kaka.vip@gmail.com cho mình. Việc còn lại là bạn nhắn tin cho bạn của bạn: " mày gửi cho tao cái mã xác nhận baokim vừa sent vào máy mày hộ tao" .. Tiếp theo là bạn biết làm ji rồi đấy ..
  • Cách 2: Bạn sử dụng dịch vụ 10 Minute Mail ( Nói ngắn gọn là dịch vụ cung cấp mail ảo chỉ tồn tại cho 10 phút). Bạn vào địa chỉ trên nó sẽ cho bạn 1 địa chỉ mail ngẫu nhiên, mail này tồn tại trong 10 phút, bạn dùng mail đó để đăng ký ở baokim, thông tin baokim cũng sẽ gửi về cho bạn trong mail này, còn số ĐT dùng để đk như mình nói ở cách 1.  Để hiểu thêm về dịch vụ 10 Minute Mail, anh em có thể xem TẠI ĐÂY

     

    CHÚC ANH EM THÀNH CÔNG VÀ NHỚ COMMENT CHO MÌNH



Những cuốn sách nói về thành công


Trân trọng gửi tới bạn đọc 8 cuốn ebook nói về sự thành công trong cuộc sống, được đúc kết từ kinh nghiệm của những người nổi tiếng. Sách có định dạng prc nên muốn đọc được các bạn cần phải tải chương trình hỗ trợ

-DOWNLOAD TẠI ĐÂY-

Lưu ý: khi download mỗi file, các bạn chờ 5 giây rồi ấn SKIP AD


Dạy con làm giàu (full 13 tập)

>> Xem thêm giới thiệu TẠI ĐÂY

Tay trắng làm nên
10 nghịch lý cuộc sống
Bách khoa cuộc sống
Thái độ thay đổi cuộc đời
Nghệ thuật hiểu thấu tâm lý người khác
Những bí quyết giao tiếp tốt
Tôi tài giỏi và bạn cũng thế
7 thói quen của bạn trẻ thành đạt 


-=======o0o======-

>> TIẾP TỤC UPDATE EBOOK 

Nhóc Nicolas

-
Tác giả: Goscinny & Sempé
- Người dịch: Trác Phong - Hương Lan
- NXB Hội Nhà văn và công ty Nhã Nam.

Sức mạnh của cuốn sách này là có thể cuốn hút cả trẻ con cũng như người lớn. Trẻ con thì thấy giống quá, người lớn thì thấy nhớ quá...

"Cô giáo lo lắng, ông thợ ảnh vã mồ hôi trán, thầy Nước Lèo đó dừ cả người, các mẹ cau mày, riêng ông Thanh tra thì vừa vào lớp đã phải bỏ đi. Thế mà nhóc Nicolas và bạn gần như lúc nào cũng vẫn… ngoan". Một cuốn sách chống chỉ định với những ai không thích cười, được viết và minh hoạ bởi hai nhà kịch hước thiên tài: Goscinny và Sempé.

“Chiều nay, trong lúc đi đến trường, tôi gặp Alceste, cái thằng lại nói với tôi: “Hay là mình không đến trường?” Tôi nó viơis nó rằng không đến trường thì không hay đâu, rằng cô giáo sẽ không hài lòng, rằng bố tôi sẽ bảo tôi rằng cần phải học tập nếu người ta muốn thăng tiến trong đời và làm phi công, rằng điều đó sẽ làm mẹ tôi lo lắng và rằng nói dối là điều không tốt. Alceste trả lời tôi rằng chiều hôm nay chúng tôi học số học đấy, thế là tôi nói “thôi được” và chúng tôi không đi đến trường nữa.”

“Có ai không hả, Joachim?” thằng Clotaire hỏi. Joachim trả lời ràng nó không nhìn thấy gì cả. Vậy là Clotaire đứng lên và nói nó sẽ lên bắt thằng Agnan phải ăn quyển sách số học của nó, thật là một ý tưởng kỳ lạ, nhưng thằng Agnan thì chẳng thích tẹo nà liền het lên: “Không! Tao còn có kính đây! - Mày sẽ ăn cả kính nữa!” Clotaire nói, cái thằng đã kiên quyết cứ muốn Agnan phải ăn một cái gì đó.”

Nhóc Nicolas: Những chuyện chưa kể (phần 2 - phần 3)


Nhóc Nicolas và các bạn

Nhóc Nicolas

Những kỳ nghĩ của nhóc Nicolas

Minh họa


>> Ngoài ra xin giới thiệu folder sách đồ sộ ở tất cả các lĩnh vực trong cuộc sống:


-Nhớ để lại comment nhé-

Friday, April 6, 2012

Thay đổi hình nền đăng nhập cho Yahoo 10 và 11


Mọi người đã quá nhàm chán với hình nền đăng nhập của yahoo 10, tại sao chúng ta ko tìm cách thay đổi skin đó theo phong cách của bản thân nhỉ. Mình đã sưu tầm đc rất nhiều hình nền cho các bạn lựa chọn...

Cách thay đổi: Khi download cái ảnh nền về, các bạn giải nén ra và sao chép đè lên theo đường dẫn! C:\Program Files\Yahoo!\Messenger\resources\vi-VN

- Nếu yahoo của bạn nào là TA thì thay vi-VN là en-US
- Nhớ phải thoát yahoo dưới góc màn hình trước khi copy chồng qua nha bạn

http://www.mediafire.com/?88pddd9s0q6diz5

                                              



 

                                                     




                                                     




                                                     





Hướng cách làm hình nền cho yahoo 10 và yahoo 11, mọi người ai cần làm thì để lại ảnh mình làm cho .. hehe


Do bận ôn thi nên hôm nay mình mới có thời gian post hướng dẫn cách làm theme yahoo cho những ai thick tự tay mình tạo ra style cá nhân Very Happy

Việc đầu tiên cần làm là các bạn phải chuẩn bị cho mình một bức ảnh để làm nền, kích thước ảnh hợp lý nhất là 330* 585

Bạn phải cắt hình ra theo đúng kích thước trên, có thể công cụ paint để cắt, cách cắt như sau: mở tấm ảnh bạn muốn cắt bằng chương trình paint, sau đó kick chuột vào biểu tượng như hình vẽ:





sau đó chọn khoảng cắt và nhớ cắt đúng kích thước, sau đó chuột phải chọn "cut" rồi mở paint mới, dán vào

(Trường hợp bức ảnh có khổ quá to, bạn paste bức ảnh đó vào trong Word sau đó kéo cho bức ảnh nhỏ lại, sau đó copy lại ra màn hình rồi mở bức ảnh đó bằng paint rồi cắt như hướng dẫn trên, làm như vậy bức ảnh sẽ ko bị nhòe..), lưu bức ảnh đó dưới định dạng .bmp






Dùng công cụ này để chỉnh sửa file .dll của yahoo.


Bạn dow file .dll mẫu này để chỉnh sửa..

Mở file .dll vừa dow về bằng công cụ reshack..
Vào nhánh bipmap --> chọn action --> add a new resource --> open file with new source (chính là bức ảnh bạn đã chuẩn bị)
ở ô "resourse name" bạn điền 1033
ô tiếp theo bạn điền 100 Bạn có thể chỉnh thêm 1 số chức năng khác ở nhánh dialog --> 930 (cái này hơi rắc rối, bạn nào thick thì tự tìm hiểu )
Sau đó save lại. bạn đc 1 file .dll mới 


CHÚC CÁC BẠN THÀNH CÔNG 

Bộ hình nền Dragonball đẹp lung linh


Bộ hình nền chất lượng HD được mình tổng hợp từ nhiều nguồn, đảm bảo chỉ toàn ảnh độc và hot. Dành tặng các fan của bộ truyện lừng danh Dragonball. Link download phía cuối bài viết.

- DEMO 1 SỐ HÌNH -























































AE DOWNLOAD XONG NHỚ COMMENT, ẤN LIKE CHO MÌNH NHÉ

(KhongPhaiXoan)