Thursday, May 24, 2012

Chỉ còn tôi với mùa hoa điệp


Bánh xe cứ mải miết xoay vần, những buồn vui vu vơ tuổi học trò cũng xa dần theo năm tháng. Tôi lãng mạn, thích vẩn vơ suy nghĩ chuyện bâng quơ, như cái cách bạn trêu đùa là hay “thương mây tiếc gió”.

Bạn bảo tôi phải thực tế, cuộc sống là một bức tranh với nhiều mảnh ghép, và không phải mảnh ghép nào cũng lung linh như tôi nghĩ đâu. Tôi biết chứ. Nhưng tôi chọn cách nhìn của riêng mình, ít nhất để thấy cuộc đời nhẹ nhàng hơn.


Bạn bảo tôi là người đơn giản mà lại thích sự phức tạp. Vì tôi thích vẽ tranh, với những gam màu rực rỡ, sôi nổi nhất. Tôi muốn đem sắc màu ấy vào cuộc sống của bạn, nhưng dường như việc chạm vào những mảng xám trong đó lại quá xa vời.


Tháng 5…

Mùa hoa điệp, bung lên góc trời một sắc riêng rực rỡ, xen giữa phượng hồng thắm và bằng lăng tím ngát. Những cánh hoa nhỏ bé nhưng mạnh mẽ vươn lên, rạo rực trong nắng vàng. Tôi ước mình được đứng dưới gốc cây ấy, đúng lúc những cánh hoa ào ào rơi xuống, để vương trên tóc, để lưu trên tay. “Tôi trèo lên rung cho hoa rụng nhé”, tôi chỉ cười khi nghe bạn nói thế. Rồi hai đứa lại sánh vai đạp xe tới trường.

Ba mùa hoa điệp vắt ngang, những năm tháng cấp 3 thoáng qua như một cơn gió.

Nhớ những buổi sáng đi học tôi bắt bạn đợi dài trước ngõ. Bạn bảo tôi chậm chạp, đúng là con gái lúc nào giờ giấc cũng cao su. Có hôm muộn học bị phạt trực nhật, tôi áy náy hỏi bạn sao không đi trước. Bạn bảo hai đứa trực nhật chẳng nhanh hơn một đứa sao.

Nhớ những lúc tranh cãi khi học nhóm, tôi hiếu thắng cho mình luôn đúng. Tôi bảo bạn cứng đầu nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích đấy thôi.

Những lúc tôi hậu đậu hay làm điều gì sai, bạn nghiêm nghị nhắc nhở làm tôi nhiều lần tự ái. Bạn bảo chỉ muốn tôi tốt hơn.

Bạn hiểu tôi, luôn ở bên mỗi khi tôi cần. Nhưng tôi cảm nhận có một khoảng không vô định - nơi mà bạn không muốn tôi bước vào trong cuộc sống của bạn. Nhiều lần tôi gặng hỏi nhưng đáp lại chỉ là ánh ánh mắt xa xăm.

Tôi vẫn nhớ cái Tết cuối cùng của tuổi học sinh. Chỉ còn mấy tiếng nữa là giao thừa, bạn muốn tôi đi cùng tới một nơi. Nhìn khuôn mặt phảng phất nét buồn, tôi tự hỏi chuyện gì đã xảy ra. Bạn không nói một lời nào trên đường, chỉ nghe tiếng thở dài, dài mãi.

Mình dừng lại ở con đường nhỏ xinh trên bờ sông. Bạn lặng lẽ nhìn ra xa mặt nước đang lăn tăn gợn sóng dưới ánh đèn mờ ảo. Rồi bạn khóc, nước mắt lặng lẽ rơi, không thành tiếng. Lúc ấy tôi thực sự hoang mang không biết nên làm gì. Mọi câu hỏi dường như vô nghĩa. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bạn.

Lạnh quá… Càng về khuya, mọi người càng tấp nấp tới tìm một chỗ thật đẹp chờ xem màn pháo hoa đón giao thừa. Bạn gượng lấy lại vẻ tươi tỉnh, nhìn tôi trìu mến “Bạn sợ lắm phải không? Tôi ổn rồi, đừng lo!”.

Tiếng pháo hoa rền rã vang lên, cả bầu trời trở nên lung linh, huyền ảo. Trong giờ khắc ấy, ai cũng có những nguyện ước riêng. Tôi cũng ước cho một người…

Người ta thường bảo: Mùa hạ - Mùa thi - Mùa chia ly. Từng nghĩ sẽ nằm ngoài quy luật ấy, bạn và tôi. Nhất là khi hai đứa cùng đỗ đại học, lại cùng học một trường nữa. Nhưng bạn cứ đẩy tôi ra xa dần. Tôi không biết vì sao.

Tôi vẫn cứ nhìn đời theo lăng kính rực rỡ sắc màu. Đối với tôi, chút sóng gió cho cuộc đời thêm thi vị. Có thể tôi không biết và không hiểu những “sóng gió” quá lớn trong cuộc sống của bạn. Có thể bạn muốn cho tôi một bức tranh không cần gam màu xám ấy. Có thể…

Năm năm rồi mới trở lại con đường này. Tôi đạp xe như hồi xưa chúng ta tới lớp mong tìm lại chút kỷ niệm tuổi mộng mơ. Đứng dưới gốc cây điệp già đang mùa rực nắng. Chợt cơn gió ào ào trút hoa xuống, tớ lặng đi miền ký ức xa xôi. Trong tiếng gió reo vui, rộn rã tiếng cười đôi bạn nhỏ.

Nguyễn Thị Minh

Tuổi học trò và những ngày tháng không quên


Nắng hạ. Những tia đầu tiên ánh lên trang vở còn chưa khô màu mực. Và ẩn đâu trong những tàn lá xanh ấy, có những nàng vũ công dần xòe chiếc váy đỏ rực của mình ra, như một điệu ba lê trong bản nhạc ve sầu du dương.

Đôi mắt tôi chợt thoáng nhuốm màu buồn, một mảng màu nhẹ thôi mà không hiểu sao khóe mắt cứ rưng rưng…

Tôi lắng mình xuống, dường như tôi nghe văng vẳng đâu đây một bài hát chia tay mà chú ve sầu ngoài khung cửa đang cất lên.

Sắp đến rồi! Sắp chia tay thật rồi sao!

Tôi còn nhớ rõ từng giọt nắng mùa thu hôm nào phủ nhẹ trên vai ngày tựu trường. Ấy, tôi tưởng dường như nó vừa mới xảy ra hôm qua thôi. Một cái chớp mắt, là dòng thời gian cứ xoáy liên hồi.

Chút gì đó hiện lên trong đầu tôi, những kỷ niệm mà bạn bè đã trao tặng tôi… Ngày mà các bạn cho tôi nụ cười đầu tiên thực sự vui vẻ của năm học cuối dưới mái trường trung học cơ sở, là một ngày tôi phóng nhanh chiếc xe đạp qua phố, rồi chợt nghe tiếng gọi: “ Ê Việt, vô ăn kem nè!”.

Kể từ khi chuyển trường về đây, thật sự tôi chưa bao giờ có cảm giác gần gũi với bạn bè như thế cả. Trưa hôm ấy đầy nắng nhưng vị kem mát lạnh cứ hòa quyện cùng những cảm xúc dâng trào trong tôi.

Vị kem của tình bạn đọng mãi trên đầu lưỡi cho đến tận bây giờ, rồi bỗng tự hỏi mình: “ Nụ cười của tình bạn ngọt đến thế sao?”.

Rồi ký ức ùa về trong cái ấm áp của ngọn lửa trại bập bùng. Cả lũ giành ghế, giành qua giành lại để có cái chỗ ngồi xem văn nghệ. Hết văn nghệ cũng là lúc nửa đêm. Bọn con trai thì nằm trong trại ngủ đủ kiểu, muôn hình vạn trạng tư thế nằm.

Con gái thì cứ ngồi đó cười, lén lút chụp hình lại rồi lâu lâu lấy ra chọc quê. Còn tôi và một số đứa thì không tài nào ngủ được, đi dạo xung quanh sân trường tới gốc cây bàng đằng xa tối om.

Tôi còn nhớ như in cả những đêm ánh trăng phủ lên đồng cỏ bao la, tôi và lũ bạn đi bắt đom đóm. Và lần nữa, tôi lại gặp cái trò dọa ma ấy mà bây giờ là giữa đồng vắng. Tôi chết ngất mất thôi nếu như tụi nó không sớm tháo mặt nạ ra.

Mà chuyện chưa kết thúc, bắt xong rồi lại tranh cãi nhau về cách chia đom đóm, là định mệnh hay sao ấy chứ mỗi lần chúng tôi bắt đom đóm đều là số lẻ, còn nhóm tôi thì lại 6 người.

Vậy làm cách nào chia đom đóm đây? Chúng ta chia ra thành từng cặp oẳn tù tì, rồi cứ thế cho đến khi tìm được quán quân thì quán quân sẽ được lấy con đom đóm dư ngoài số chẵn đó.

Sao chỉ có mỗi con đom đóm mà không nhường lại tranh giành. Nghĩ mà bật cười cái tính trẻ con lúc ấy. Và giờ đây, chợt nhớ lại rồi chợt khóc, khóc vì vui mà cũng vì buồn.

Những ngày ấy mình muốn giữ chặt trong tay, muốn lắm chứ, nhưng sao “ cơn sóng” thời gian cứ xô nó ra xa dần dần. Nhưng khóc để làm gì nữa chứ? Sao không cười để trong tâm trí mình có thêm nhiều ký ức vui nữa!

Dù là thời gian trôi không quay trở lại, cũng như mùa hạ trôi rồi mùa hạ khác sẽ đến chứ mùa hạ ấy không hề quay về.

Tôi cũng không thể quay lại quãng đời học sinh lần thứ hai được nhưng tôi biết được niềm hạnh phúc ẩn thật sâu trong trái tim tôi. Bởi vì tôi là một học sinh, tôi đã có những ký ức buồn vui cho riêng mình.

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ thật tự hào về những kỷ niệm, ký ức ấy. Nó sẽ là hành trang cho tôi mai này trên đường đời. Để mai này nhìn lại thời học sinh, lại thấy ấm lòng hơn vì mình đã nhận được sự cảm thông, sự chia sẻ từ những người mà mình từng xa lạ.

Và tôi sẽ vững lòng hơn, cười nhiều hơn nữa vì tôi đã có tình bạn mà tôi sẽ mãi khắc ghi. Sẽ không có một “ cơn sóng” thời gian nào xô đi được cả. Đó những kỷ niệm vĩnh hằng!

Nguyễn Hùng Việt

Con đường phía trước



Quê nội tôi, một vùng quê sông nước miền tây, một vùng quê rất nghèo. Tám năm nắng gió quê nội đã rót vào tâm hồn trẻ thơ của tôi là dòng nước ngọt, dòng nước của tình người, của những con sông chi chít nhánh ôm lấy vùng đất nghèo hai mùa mưa và nắng.


Những gì tinh túy nhất nơi đó đã thấm sâu vào máu của tôi. Từng gương mặt hiền lành, chất phác, từng câu nói đậm chất sông nước đã in sâu vào trong ký ức.

Ngày tôi chào đời có lẽ trên vai đã mang nặng một lời hứa, lời hứa với đấng sinh thành. Đó là ngày mẹ tôi gửi bao ước mơ vào tương lai của tôi. Ngày mà con thuyền chở nặng tình thương rời xa bến đỗ, rời xa mảnh đất mà chất chứa trên đó là ký ức về phần đời đã qua của mẹ tôi, bởi đường đời phía trước mẹ đi đâu phải vì mình.

Con thuyền lặng lẽ, lặng lẽ đi đến bến đỗ của đời tôi. Mẹ muốn tôi sống một cuộc đời khác, một cuộc đời không lầy lội, không lấm lem bùn đất như ông bà, như ba và mẹ.

Ngày tôi khóc là ngày bao người cười, ngày tôi biết cười là ngày lòng mẹ trĩu nặng, mẹ gói gém tất cả để tôi có một hành trang ở tương lai. Một tương lai tươi sáng của một con người khác, một con người sẽ khác nhiều những con người nơi đây.

Nhưng điều đó không hẳn là mẹ muốn tôi quên đi bầu trời, vị đất và hương lúa nơi đây. Vì đó là bầu sữa đã cho hình hài, khối óc để tôi có thể nhận ra mình, để tôi là một phần của tạo hóa, để từng nhịp đập nóng hổi trong tôi hòa vào lời thì thầm của trời và đất.

Mảnh đất nghèo vẫn lặng lẽ nuôi lớn bao thế hệ, nó mang đến cho ông cha chúng tôi hơi thở đầu tiên và sẽ nhận lại họ hơi thở cuối cùng.

Những mái nhà lá, những đôi chân trần vẫn ngày ngày đón bình minh và tiễn chiều tà trên mảnh đất quê hương nghi ngút nhang khói ông bà. Tôi sẽ chẳng là ai nếu tôi quên đi nguồn cội.

Mảnh đất nơi đây, dòng sông nơi đây, con người nơi đây đã cho tôi dáng đứng, đã nâng bước chân tôi dài theo từng nhịp của thời gian.

Tôi lớn lên rồi đi học, con đường xa nhất đầu tiên là con đường đến trường. Đó là con đường gieo vào trong tôi những hình ảnh đầu tiên về mơ ước, một ý thức là phải học cho thật giỏi, dẫu những điều đó là mơ hồ nhất, bởi tôi còn quá nhỏ.

Để được đến lớp, tôi phải băng qua cánh đồng, đó là con đường tắt, hay là tôi phải đi đường vòng. Vào mùa mưa, trẻ con trong xóm phải đi đường vòng, con đường tắt chỉ dành cho mùa nắng. Con đường vào mùa mưa thật lầy lội, trơn trợt, biết bao nhiêu đứa trẻ “chụp ếch” (ngã) trên đường.

Ai là người xui xẻo nhất thì thật dễ nhận ra với bộ đồ lấm lem. Trẻ con chúng tôi chẳng ai cười nhau cả, bởi lẽ có mấy đứa còn sạch sẽ mà vào lớp đâu. Cũng có thể những hình ảnh đó đã quá quen thuộc trong suốt mùa mưa.

Thuở ấy, qua cầu khỉ là nỗi ám ảnh, nhưng để có thể ngồi vào lớp chúng tôi phải qua bên kia sông. Con sông không rộng nhưng vào mùa mưa lại rất “lạnh lùng”. Mưa xuống, cây cầu bám đầy đất trở nên bóng loáng và rất trơn.

Từng đôi tay bé nhỏ cố bám chặt vào tay vịn, run rẩy, kéo chân từng bước một. Bất chợt cây cầu rung lên, đứa trước vội quay sang nhìn đứa sau, một nỗi sợ tràn trong ánh mắt. Đó thực sự là nỗi kinh hoàng. Nhưng đối với một vùng quê sông nước, việc một đứa trẻ qua cầu khỉ là điều bắt buộc giống như tập đi, tập nói. Tôi tự hỏi thời đó sao tôi “liều mạng” như vậy?

Thời đó, người lớn nơi đây chất phác đến mức vô tâm chăng hay là do quê quá nghèo? Dù thế nào thì chúng tôi vẫn phải qua phía bên kia và vẫn cười đấy thôi. Đơn giản là vì hai từ đó xa lạ với trẻ nhỏ chúng tôi.

Tôi sống trong căn nhà lá nằm sau nhà nội, hướng ra cánh đồng và rất hiu quạnh. Cánh đồng mênh mông, phía bên kia là một xóm khác. Lâu lâu lại nghe tiếng trống: “Tùng! Tùng!..” vang lên trong đêm tối. Mẹ tôi nói bên đó có đám ma, nhìn xa chỉ thấy vài đóm sáng nhỏ, người ta đang đến để đưa tiễn một người.

Một con người nữa ra đi, nhẹ nhàng trong đêm tối. Cả một đời “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” và giờ đây lặng lẽ về với đất mẹ.

Tuổi thơ tôi là những tháng năm nghèo khó, cả vùng quê không có điện, chỉ có ánh đèn dầu vàng vọt trong đêm. Tôi nhớ hình ảnh ba tôi đang nằm trên võng, kẽo kẹt, kẽo kẹt. Tôi và anh trai ngồi trên giường. Mẹ ngồi bên cạnh, bóng mẹ trên vách lá cứ lay lắt theo từng cơn gió lay ngọn đèn dầu, mẹ đang dạy cho hai anh em bài tập đọc.

Ngoài kia, bầu trời bao la, ở những vùng đất sáng ánh đèn điện, trẻ con có giống chúng tôi không?

Để chạm tới một bến bờ nào đó ở cái tương lai mơ hồ phía trước, tiếng i a vẫn đều đều vang lên rồi tắt lịm, chỉ còn bóng đêm và ánh đèn le lói. Nhưng rồi sẽ lại vang lên!

Ngày đó, mẹ có lẽ là “người lái đò” đầu tiên. Mẹ cầm tay nắn nót cho tôi từng nét chữ với cây bút chì mới tinh, nét tròn trĩnh đầu tiên mang dáng hình của tình thương, là giọt mồ hôi của bao con người chân chất khom lưng ngoài đồng chỉ mong bát cơm đầy cho con cháu, là dáng bà nội lưng còng ẵm cháu cố đi nhanh vào nhà kẻo trời mưa và là nỗi lo của mẹ chưa bao giờ vơi.

Hè về, nắng như đổ lửa, những gốc rạ ngoài đồng dựng đứng cái thân chết khô xơ xác lên trời hay nằm gục xuống và mục ra dưới cái nắng chói chang. Mặt đất nứt nẻ và trẻ con vẫn cười.

Khi nắng chiều dịu xuống, tôi cùng bọn trẻ trong xóm ra cánh đồng để thả diều. Bọn trẻ nhốn nháo cả một khu đất, đứa chạy kéo dây, đứa thả dây, đứa giật dây, đứa chưa có diều nhìn “thèm thuồng” ngơ ngác. Cánh diều mang đến cho chúng tôi những cảm giác mới lạ.

Sức nặng của chiếc diều no gió khiến chúng tôi lo sợ, sợ diều đứt dây và bay mất. Cảm giác làm chủ con diều và ý thức sơ khai về trách nhiệm giữ cho con diều luôn bay cao. Và khi con diều xa nhất là của mình thì đó là phút giây của cảm giác tự hào: “Diều tao xa hơn diều mày kìa!”.

Nhưng cánh diều cuộc đời của mỗi gương mặt trẻ thơ gầy gò và đen đúa sẽ bay tới đâu? Dây diều cuộc đời chúng tôi ai sẽ giật? Làm sao chúng tôi biết được khi mà mơ ước trẻ thơ chỉ là con diều thực tại, căng dây và no gió. Và gió trên đồng vẫn thổi mênh mông!

Năm tôi lên chín, gia đình tôi chuyển đến một nơi khác để anh em tôi có điều kiện học tiếp. Một thị trấn xa xôi, tươi đẹp đang chờ tôi, ở đó sẽ có mái trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới. Tôi ngước nhìn lên nhà nội, hình ảnh mái nhà bắt đầu xa dần, ánh đèn le lói nhỏ dần, nhỏ dần và mất hẳn.

Bầu trời quê bắt đầu trở tối, phía sau tôi bóng đêm xâm chiếm dòng sông, cánh đồng, phủ lên từng ngôi nhà và phận người nơi đó.

Sự tiếc nuối bao trùm tâm hồn trẻ thơ của tôi. Nhưng phía trước là tương lai, tôi sẽ bước tiếp để thành một con người mới. Trong sâu thẳm tâm hồn, tôi vẫn mang bóng hình quê nội, vị đất, hương lúa và nghĩa tình của bao con người nơi đó. Dù tôi có là ai, dấu chân có ở nơi đâu thì tôi vẫn là đứa con của vùng quê ấy, dẫu có chết đi vẫn về với đất mẹ mà thôi!

Nguyễn Phan Bảo Duy

Thèm lắm phút giây trở lại tuổi học trò



Những ngày nắng qua đi, tôi lại viết thêm một điều gì đó vào khung trời kỷ niệm. Nhiều lúc ước ao được một lần khoác lên mình tà áo dài mà đến trường cùng bè bạn.


Tháng 5 sắp về, những ngày cuối cùng của một năm học lại qua. Hạ đến, nắng rải vàng ươm trên những con đường, trên những vòm lá, lòng tôi lại nao nao nhớ về một miền ký ức xa xôi mang tên Học Trò.


Những ngày tháng học trò có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của tôi. Vui có, buồn có, giận hờn có...

Còn nhớ lần đầu tiên tôi nhìn thấy hoa phượng, tôi đã hò reo ầm ĩ, cùng chúng bạn trèo lên hái hoa xếp hình dưới gốc cây. Tiếng cười giòn tan không mảy may vương buồn. Hoa phượng sao đẹp đến lạ kỳ!

Rồi khi những mùa phượng trôi đi, tôi bắt đầu thấm thía nỗi niềm của mùa hoa phượng. Ngày chia tay cuối cấp mắt ai cũng vương buồn nhưng vẫn ép mình đừng khóc.

Những ánh nhìn trao đi, chia tay không dám hẹn ngày gặp lại bởi ai cũng đã chọn cho mình một con đường riêng. Người vào Nam, người du học…

Lớp học đông vui là thế bỗng dưng chia lìa đôi ngả. Giống như những chú chim non giờ đã đủ lông đủ cánh mà bay khỏi tổ, khát khao khám phá những phương trời hứa hẹn.

Những ngày nắng, tôi vẫn lang thang trên những con đường Thủ đô và hoài niệm về một thời xa vắng. Hoa điệp rải vàng dưới mỗi bước chân mà tưởng như nghe thấy ký ức đang lao xao trong lòng. Ở những phương trời mới biết còn ai nhớ ai quên một thời học trò?

Tôi nhớ những ngày tóc bím, quần xanh áo trắng đến trường. Vô vàn ngại ngùng và mặc cảm trước những cô bạn cùng trang lứa xúng xính váy hoa. Nhưng từ nơi ấy tôi học được cách hạnh phúc với những gì mình có. Nghèo khó không phải là một tội lỗi và càng không đáng là lý do để tự ti với mọi người.

Tôi nhớ những ngày khó khăn khi đối diện với sự thật rằng tôi phải học lại lớp 5. Chẳng phải tôi kém cỏi mà vì sức khỏe đã khiến tôi phải nghỉ học quá nhiều. Xấu hổ đấy, mặc cảm đấy nhưng từ đó tôi học được cách mỉm cười lạc quan với cuộc sống.

Có thể tôi sẽ học đại học sau các bạn, sẽ ra trường sau các bạn nhưng tôi biết rằng xuất phát từ đâu không quan trọng, quan trọng là mình về đích như thế nào.

Tôi nhớ những ngày tháng trong đội tuyển thi ngày hội văn hóa của các trường nội trú trên toàn quốc. Những ngày dài miệt mài ôn thi quên cả bữa trưa chỉ mong có thể đem giải về cho trường. Nhưng rồi bật khóc khi biết mình thiếu đi nửa điểm.

Những nức nở cho những kỳ vọng của thầy cô, những tiếc nuối của thất bại đầu đời dạy cho tôi biết không thể gục ngã trong cuộc sống. Không hối hận hay dằn vặt khi đã gắng hết sức mình.

Tôi cũng nhớ lần lớp tổ chức cắm trai trên núi. Cái sẩy chân khiến tôi trượt dần xuống vực. Cậu ấy vẫn nắm chặt tay tôi dù biết như thế sẽ khiến cả hai rơi xuống phía dưới kia vực thẳm.

Những ngày dài nằm viện, cắt tóc ngắn như con trai vì phải khâu do chấn thương dạy cho tôi biết yêu quý cuộc sống, biết nâng niu từng giây phút trong đời. Được sống đã là một món quà vô giá.

Tuổi học trò qua đi với nhiều hoài niệm. Sẽ chẳng còn những lúc ngồi hát bên nhau hay ngồi dưới gốc cây tập tành làm thơ con cóc. Cũng chẳng còn những khoảnh khắc giận hờn nhìn nhau nhưng chẳng nói hay giả vờ thờ ơ khi ai đó ngang qua.

Sẽ chẳng còn nữa những đêm ngồi gần nhau kể chuyện gia đình rồi cùng khóc. Cuộc sống nội trú dạy cho nhau biết yêu thương bè bạn, biết dựa vào nhau mỗi lúc vui buồn.

Những ngày nắng qua đi, tôi lại viết thêm một điều gì đó vào khung trời kỷ niệm. Nhiều lúc ước ao được một lần khoác lên mình tà áo dài mà đến trường cùng bè bạn. Những cái bóng đổ dài trên nền xám của vỉa hè.

Hoa nắng lấp lánh trên cao, lấp lánh trên mái tóc, lấp lánh trong mỗi ánh mắt, nụ cười. Cũng ước ao được một lần ngồi lại cùng nhau ôn chuyện cũ, hay đơn giản chỉ yên lặng bên nhau nhưng biết rằng ngay bên mình là những người mà ta vô cùng yêu quý.

Tôi đã rời quê hương để xuống Thủ đô theo đuổi ước mơ học ngoại ngữ. Cuộc sống sinh viên nhiều khó khăn khi lần đầu tiên một mình đối mặt với cuộc đời. Tôi lại cám ơn tuổi học trò đã dạy cho tôi mạnh mẽ, biết trách nhiệm với cuộc sống mà tôi lựa chọn.

Những ngày nắng. Tôi vẫn lang thang qua những con đường. Màu phượng bỗng trở nên nhức nhối, ký ức ùa về không khỏi khiến lòng mình se lạnh.

Thèm lắm một phút giây trở lại tuổi học trò !

Những ngày nắng. Sao màu hoa cứ nhức nhối cả một vùng trời. Ai có còn nhớ hay không một thời đã mãi xa?

"Ai thổi trên đầu tôi xôi gấc?
Cái màu hoa phượng đến là ngon.
Mẹ ơi con hạc kêu như nấc
Mây vá trời xanh nỗi rách còn…”

Triệu Thị Hợp

Tôi vẫn nợ các bạn một lời xin lỗi


Nếu được quay về tuổi học trò, tôi muốn được trở lại những ngày tháng ở ngôi trường làng cấp 2, trở lại lớp 9A1 để nói với các bạn trong lớp rằng: “Các bạn ơi! Cho tôi xin lỗi…”

15 năm trôi qua, một trưởng lớp như tôi chẳng làm được gì, chẳng họp lớp được một lần để bạn xưa, thầy cũ có cơ hội gặp nhau. Ngôi trường xưa vẫn còn tên cũ nhưng đã chuyển thành một trường tiểu học khang trang.


Các bạn cũ giờ đây mỗi đứa một nơi, mỗi người một hoàn cảnh, có đứa thành công, có đứa vẫn còn bươn chải, thi thoảng có gặp mặt nhau trên đường nhưng cũng chỉ kịp cười rồi vội lướt qua vì cũng chẳng biết phải nói gì.

Dường như thời gian và cuộc sống đã khiến giữa chúng tôi có một khoảng cách vô hình. Riêng tôi vẫn cảm thấy mình có lỗi trong việc tạo ra cái khoảng cách ấy, vì tôi đã không là một lớp trưởng tốt hơn.

Suốt thời cấp 2 ấy, người lớp trưởng như tôi dường như quá vô tâm và ích kỷ. Cái hình tượng con ngoan trò giỏi của trường khiến tôi luôn chạy theo những thành tích cá nhân mà chưa làm tròn vai trò của một trưởng lớp. Các bạn lớp tôi đa số đều nghèo, sáng phụ gia đình làm nông, chiều tất tả vào lớp, không có nhiều thời gian để vui chơi và thấu hiểu lẫn nhau.

Tôi biết rõ điều đó, tôi cũng biết mình may mắn hơn các bạn nhưng lại chẳng thể làm được gì. Có chăng là tôi làm thay những việc đã giao các bạn như giữ đồ lau bảng, giữ khăn trải bàn, sổ đầu bài, trực nhật…

Tôi tự cho đó là những việc làm gương mẫu và giúp ích cho các bạn. Nói là giúp đấy nhưng suy cho cùng cũng vì thành tích, nếu để mắc những lỗi này thì lớp khó mà lấy được cờ luân lưu, lớp trưởng cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Giờ nghĩ lại mới thấy mình trẻ con, giá như ngày ấy tôi quan tâm nhiều hơn, kết nối tinh thần và đoàn kết hoạt động cho lớp nhiều hơn thì chắc không phải tiếc nuối nhiều như bây giờ.

Tôi còn nhớ những lần các bạn hứng chí rủ đi coi nghệ sỹ nổi tiếng quay cải lương ở chùa Hội Sơn, hay những lần rủ ra miền quê Long Thành ăn trái cây. Đó là những hoạt động vô tư hiếm hoi của lớp mà tôi đã không biết tận dụng, tôi đã phớt lờ chỉ vì lo cho thành tích học tập của mình.

Khi quyến luyến chia tay những ngày cuối cấp 2 cũng là lúc tôi biết mình không còn cơ hội nào với lớp nữa. Đa số bạn tiếp tục vào học ở trường cấp 3, tôi thì trúng tuyển vào một trường chuyên của huyện, một số bạn chỉ dừng lại ở tấm bằng tốt nghiệp cấp 2 và chuyển sang học nghề.

Lớp tôi coi như tan rã, tôi bắt đầu cho một hành trình và không khí học tập mới nhưng tôi biết mình cũng vừa mất đi một một điều gí đó rất đỗi thiêng liêng.

15 năm trôi qua, không có lấy một tấm hình kỷ niệm với lớp, không có lấy một ngày kỷ niệm để nhớ và quay về. Tài sản còn lại với tôi bây giờ là những tờ giấy danh sách thu tiền quỹ lớp với những dòng tên ghi chú rằng còn nợ quỹ 200 đồng.

Những quyển giấy nháp để chơi cờ carô khi luyện thi cuối cấp giờ lại trở nên thân thương . Những cuốn sổ liên lạc bạc màu thời gian với bút tích của những thầy cô khiến tôi càng nhớ trường, nhớ lớp hơn bao giờ.

Tôi mong có một ngày được quay về, được hội ngộ các bạn, được làm lại những điều tôi đã vô tình bỏ lỡ và ít ra là để nói: “Các bạn ơi! Cho tôi xin lỗi…”

Đào Văn Hiệp

Ba sẽ không ngăn cản bước chân con đâu



Con hứa con sẽ không gục ngã đâu ba. Ba đừng buồn, đừng lo lắng gì, con gái của ba mạnh mẽ lắm, ba tin con chứ? Con chỉ mới bỏ lỡ mất kỳ thi khối A thôi, con vẫn còn khối D cơ mà. Ba đừng lo, ba sẽ không ngăn cản bước chân con đâu.


Hôm trước loáng thoáng nghe được cuộc trò chuyện của anh hai và mẹ. Hình như ba có chuyện gì thì phải? Cảm giác lo sợ ập đến và xâm chiếm lấy tôi. Chờ anh hai gác máy, tôi liền gọi về cho mẹ, giọng pha cả nỗi hoang mang mơ hồ.


Thì ra ba bị ngộ độc thức ăn phải đưa vào bệnh viện cấp cứu, thật may chuyện đã qua và ba đã khỏe dần.

Mẹ chuyển lời ba khuyên. Thời gian này phải giữ tinh thần thoải mái, sắp thi rồi nên đừng học nhiều quá, và quan trọng nhất là đừng lo lắng về bất kì chuyện gì cả. Tôi cất tiếng “dạ” khi lòng đã bình yên và ấm áp trở lại.

Ngày mai tôi sẽ lên trường làm thủ tục và xem phòng thi. Tôi háo hức lắm. Vậy là sắp được trở thành sinh viên rồi! Tôi luôn tự tin mình sẽ vượt qua kỳ thi một cách dễ dàng, thế nên trái ngược với các thí sinh khác, tôi không hề cảm thấy lo lắng hay hồi hộp.

Màn đêm đã buông xuống từ lúc nào, nhìn những vì sao tỏa sáng mà lòng tôi khoan khoái và dễ chịu lạ thường. Ôi mong ngày mai quá.

Ôi! Ngày mai… và những ngày sau đó…

Chợt tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ đang dâng trào. Là mẹ gọi:

- Con nghe nè mẹ!

Giọng nó ngân nga như một con chim chích đang đùa nghịch dưới nắng mai, rồi im lặng lắng tai nghe lời mẹ nói…

Chuyến xe trở về Dak Lak ngay đêm đó, tôi ngồi ở hàng ghế sau cùng. Những vì sao trên nền trời khi nãy còn lấp lánh, giờ như vụt tắt rơi rụng dần trong lòng.

Tôi sợ rằng mình sẽ ngất đi, không sao kìm được tiếng khóc của mình vì số phận trớ trêu đang đưa tay vô hình và tàn bạo của bóng đêm bóp nghẹt lấy trái tim non trẻ của tôi.

Trái tim ấy cứ vỡ ra từng mảng khi nghĩ đến ba. Tôi lo sợ nó không về kịp, lo sợ rằng mình sẽ mất ba mãi mãi.

Những kỷ niệm giữa hai ba con, nhưng giây phút êm đẹp, ấm áp của cả nhà mà khi trước, mỗi khi nhớ lại là lòng nó rộn ràng, vui vẻ bao nhiêu, hạnh phúc bao nhiêu thì giờ đây, tôi lại càng lo lắng bấy nhiêu, những điều ấy sẽ chỉ là quá khứ sao?

Ba nằm đó - tiều tụy, thân thể, thân thể ba gầy sọp hẳn đi, hai má và hốc mắt cứ hõm dần vô, xanh xao và mệt mỏi.

- Ba! Ba ơi…

Tiếng gọi của tôi như xé toang đi cái không khí nặng nề lúc này và càng khắc sâu hơn nỗi đau trong lòng những người đứng đó.

Tôi đã chạy đua với thời gian để có thể nhìn thấy ba, có thể nghe ba nói lần cuối cùng.

Và ở nơi đây, ngay trong căn nhà nhỏ ấm áp của nó, ba lại đang níu kéo lấy thời gian, chiếc bình ôxi có thể vô tác dụng bất cứ lúc nào.

Nhịp tim ba yếu dần, yếu dần, và đôi tay thô ráp, đầy những vết chai sạn, đôi tay lam lũ đã nuôi anh em nó khôn lớn, giờ đang bất động.

Tôi lao đến ôm chầm lấy ba, lời tôi nói đã không còn nghe rõ tiếng, bởi những tiếng nấc nghẹn ngào.

Ba từ từ hé mắt, ba cố gắng để nhìn thấy đứa con gái bé bỏng của mình, ba muốn nói gì đó, nhưng không thể. Ba đã không thể chống chọi được nữa rồi. Bất lực - đó là điều đang diễn ra, với ba tôi đang nằm trên giường bệnh, với cả gia đình nó lúc này.

Và rồi, thần chết đã lạnh lùng vung lưỡi hái tử thần cướp mất ba đi ngay lúc ấy!

Mẹ và anh trai đổ quỵ xuống bên ba, tôi không thể chấp nhận ba ra đi, để lại mẹ con tôi trong căn nhà này. Tôi siết chặt thêm vòng tay của mình, ôm lấy thân hình gầy gò của ba, tôi muốn dùng hơi ấm từ trái tim và nước nắt để níu kéo linh hồn ba, để linh hồn kia không bị lưỡi hái tử thần cuốn khỏi thân xác

Nhưng, vẫn chỉ là hai từ bất lực! Ngày hôm nay, ngày mà bạn bè làm thủ tục để dự thi đại học, ngày có thể bước đến ước mơ sinh viên của tất cả những học sinh đã tốt nghiệp cấp 3, cũng là ngày mất ba mãi mãi.

Còn đâu bóng dáng ba cõng tôi lên trường năm lên sáu.

Còn đâu tấm lưng có thấm đẫm mồ hôi và đôi mắt đỏ hóc vì bụi vì nắng gió…

Còn đâu những phút giây cả gia đình bên nhau ấm áp, rộn ràng tiếng cười…

Một sự mất mát quá lớn, không gì bù đắp được.

Tất cả những điều ấy giờ chỉ còn là kỷ niệm, khi mà tất cả đã gói gọn trong hai hai từ “kỷ niệm” thì làm sao có thể quay lại một lần nữa…

Sau khi thắp xong nén nhang lên bàn thờ, mẹ đưa cho tôi một lá thư. Khẽ ngẩng khuôn mặt đang nhạt nhoà nước mắt, tôi càng quặn lòng. Mẹ đã tiều tụy đi nhiều. Tôi biết, mẹ và anh hai đang cố gắng mạnh mẽ, chôn giấu nỗi đau vào tận cùng trái tim để làm chỗ dựa cho tôi. Hai tay run run, tôi đón lấy di thư của ba ….

“Con gái à

Lần đầu tiên ba viết thư cho con, con nhỉ? Có lẽ vì chưa bao giờ ba con ta phải xa nhau, và cũng vì chưa bao giờ như lúc này, ba sợ rằng ba sẽ không thể nói với con những lời muốn nói. Ba đành mượn tạm những dòng chữ này, để nhắn nhủ tới con gái thân thương của ba.

Lúc đưa con lên xe, ba đã ôm con thật chặt, ba đã muốn giây phút đó tồn tại mãi mãi, để ba có thể ở bên con. Nhưng con à, số phận là điều không thể thay đổi được cho dù nó có tàn nhẫn thì ba con ta cũng phải chấp nhận.

Con à!

Thật sự lúc này đây, ba đang cảm thấy có lỗi lắm, khi mà ba đã không thể hoàn thành trách nhiệm của một người cha. Ba không thể bên con, làm chỗ dựa cho con khi con chập chững bước vào vòng đời có quá nhiều cám dỗ này. Ba sợ lắm, ba sợ khi còn gục ngã, cần có bàn tay nâng con đứng dậy để bước tiếp, thì ba không thể giúp được gì, ba không thể đưa tay ra để truyền cho con sức mạnh.

Hôm nay là ngày 1/7, ba biết ngày kia con sẽ lên trường làm thủ tục dự thi, ba không biết có thể chờ con hoàn thành kỳ thi của mình hay không. Tất cả trong ba giờ chỉ là nỗi sợ .


Ba sợ rằng chính ba sẽ là người ngăn cản bước chân con đến với ước mơ và hoài bão của con. Nếu điều ấy thật sự xảy ra thì ba không thể yên lòng mà ra đi được, con gái à…

Chính vì thế mà ba đã không cho mẹ và anh hai nói thật với con, ba muốn nếu không thể cùng con bước tiếp thì sẽ để con tự tung bay trên đôi cánh của mình. Con hiểu lòng người cha này chứ?

Ba mong rằng, con gái ba sẽ mạnh mẽ, đừng gục ngã vì ba, có được không con?

Ba không còn, con hãy yêu thương mẹ và anh hai phần ba luôn con nhé…

Ba yêu mẹ và các con, ba xin lỗi vì ra đi quá sớm, ba xin lỗi vì ba đã làm cho những người ba yêu thương đau lòng.

Nhưng con à, dù thế nào thì ba cũng sẽ luôn theo dõi theo mẹ và hai con, ở thế giới bên kia, ba sẽ luôn cầu chúc cho các con của ba trưởng thành, con gái bé bỏng của ba, con hãy cố gắng lên con nhé…

Ba của con…”


Trang thư của ba giờ đã thấm đẫm nước mắt, nhìn nét chữ xiêu vẹo, tôi biết ba đã dồn hết sức lực để viết lá thư này.

“Ba à! Con hứa, con hứa con sẽ không gục ngã đâu ba. Ba đừng buồn, đừng buồn… đừng lo lắng gì, con gái của ba mạnh mẽ lắm, sẽ không làm ba thất vọng đâu, ba tin con chứ? Con chỉ mới bỏ lỡ mất kỳ thi khối A thôi, con vẫn còn khối D cơ mà, ba dừng lo, ba sẽ không ngăn cản bước chân con đâu…

Ba à, con mong rằng, ba sẽ mỉm cười nơi bên kia thế giới, vì con, vì mẹ và anh hai, ba hãy thanh thản mà yên nghỉ, ba nhé…”

Tôi nói với ba qua màng khói mỏng, những lời nói xuất phát từ tận đáy lòng, tôi không thể làm ba thất vọng…

Ngoài kia, nắng đã ửng vàng sau cơn mùa hạ, có chiếc cầu vồng bảy sắc xuất phát hiện giữa không trung, như nối liền quá khứ với tại, như kết dính hiện tại và tương lai, và chiếc cầu ấy như tâm hồn yêu thương của một gia đình!

Ngô Quốc Khánh

Que kem tươi mát tuổi học trò


Vị kem thơm dịu và tươi mát chảy vào trong cổ họng như đang làm tan chảy nỗi niềm mong nhớ của tuổi thơ. Cảm giác ấy khó mà nói lên bằng lời, thèm lắm...

Đã rất lâu rồi tôi không được thưởng thức một que kem mát lạnh với hương vị mà tôi không thể nào tả được bằng lời. Một thời thơ bé đã đi qua từ lâu, nhưng hương vị của tuổi thơ cùng với những kỷ niệm tươi đẹp về nó vẫn còn mãi đọng lại trong tôi…


Hồi bé, tôi hay được mẹ thưởng tiền cho mỗi lần tôi chăm chỉ, ngoan ngoãn. Những đồng tiền bé nhỏ hai trăm đồng, năm trăm đồng hoặc nhiều nhất là một nghìn đồng. Với số tiền đó tôi có thể đi ăn một món đồ mà tôi yêu thích, đó là kem mút.

Quê hương tôi ở miền núi cao, chợ cách xa nhà tôi đang ở đến cả hàng chục cây số, nhưng có chú bán kem vẫn thường mang chiếc xe đạp có chở theo một thùng kem đầy, vượt qua mấy con đèo và suối đến bản tôi.

Chú hay dừng ở trước cổng ngôi trường mái lá, vách nứa của chúng tôi. Ngôi trường cheo leo trên lưng đồi đó là nơi nuôi dưỡng và chắp cánh cho những ước mơ. Biết chú bán kem đang đứng ở cổng trường bọn trẻ con chúng tôi những đứa nào sẵn tiền thì hồi hộp lắm, chỉ mong giờ ra chơi.

Rồi trống ra chơi, bọn chúng tôi ùa ra vây lấy chú bán kem, mua được que kem ít đứa nào nỡ cắn ngay mà cứ hít hà mãi. Có đứa thèm quá mà không có tiền thì chỉ đứng nhìn mà nhỏ nước miếng, nhiều đứa thương bạn nên cho nhau mút chung que kem.

Có đứa phải bỏ cả đôi dép đang đi để mà đổi lấy một que kem. Thật may chú bán kem cũng tốt bụng thấy đôi dép nào còn có vẻ đi được, thì chú không nỡ lấy nhưng vẫn cho những đứa ấy những que kem tươi mát.

Trường tôi chỉ có bốn cô giáo với bốn lớp học, mà mỗi lớp chỉ có chục học sinh nên thỉnh thoảng các cô cũng chung nhau góp tiền mua kem cho cả trường cùng ăn… Nhớ lại những tháng ngày ấy thấy mà thương biết bao, mà nhớ biết bao.

Rồi mùa đông đến, trời mùa đông non cao vô cùng giá lạnh, cô giáo phải đốt một đống lửa giữa lớp học để cho ấm mà cả lớp có thể học tiếp được.

Bọn trẻ con chúng tôi hay lên nương đốt lửa mà nướng sắn ăn, đứng trên đồi đứa nào cũng trông về con đường lên bản với một niềm mong nhớ. Chúng tôi nhớ mùa hè, nhớ chú bán kem, dù mùa đông trời lạnh mà chúng tôi vẫn thèm kem.

Những tờ tiền mà bố mẹ cho vẫn cứ để dành dưới gối, rồi nó cứ dần nhiều lên nỗi mong nhớ trời sẽ ấm lên cũng dần chất chứa. Mỗi năm tôi chỉ được đi chợ một hoặc hai lần, đó là vào những dịp chợ phiên. Ngày mà tôi và chúng bạn cùng trang lứa mong nhớ nhất là ngày Quốc khánh, mà chúng tôi hay còn gọi là Tết độc lập.

Đó gần như là ngày duy nhất trong năm chúng tôi được cho tiền và được đi chơi chợ. Vào dịp này ở chợ có rất nhiều món đồ cực kỳ hấp dẫn, nhưng bọn trẻ con chúng tôi mỗi lần xuống chợ vẫn cứ vây lấy những thùng kem mút.

Những vị kem thơm dịu và tươi mát chảy vào trong cổ họng như đang làm tan chảy nỗi niềm mong nhớ của tuổi thơ. Cảm giác ấy khó mà nói lên bằng lời, dù thèm lắm nhưng chưa bao giờ tôi ăn đến mức thỏa thích, tôi chỉ cho mình ăn hai đến ba que là cùng. Hình như tôi muốn giữ lại cảm giác mong nhớ. Để lần sau mình ăn vẫn còn có cảm giác que kem mình đang ăn vẫn tươi ngon như ngày nào.

Quê hương tôi giờ đây không còn nghèo khó như những năm nào nữa, bọn trẻ con bây giờ chắc cũng cũng chẳng bao giờ thèm thuồng những que kem mút như tôi và chúng bạn ngày xưa nữa.

Mỗi lần về nhà tôi không còn thấy chú bán kem ngày xưa đâu nữa rồi, đó là người đã tắm mát tâm hồn tuổi thơ của tôi, trong tim tôi vẫn luôn thầm cảm ơn chú.

Các cô giáo tôi ngày xưa đều đã về dưới xuôi cả, chẳng biết các cô có bao giờ thèm kem mút như tôi vẫn hay thèm thuồng khi còn ở nơi đất khách quê người, nơi mà chỉ có những quán kem tươi rực rỡ ánh đèn với những ly kem xinh đẹp. Nơi mà tôi không thể tìm đâu ra được những que kem mút nhỏ bé, màu trắng sữa với một hương vị dịu dàng, tinh khiết và ngọt lành như những ngày xưa!

Lò Thị Dược