Showing posts with label tinh yeu. Show all posts
Showing posts with label tinh yeu. Show all posts

Sunday, October 28, 2012

Em đợi anh về


_ _ _
Anh gặp cô tình cờ mà gần như sự sắp đặt của Thượng Đế.
Hôm đó đang lượn lờ trên đường thì anh thấy có một cô nàng nhỏ bé đứng ở bến xe bus với vẻ mặt lo lắng, chốc chốc lại đưa đồng hồ lên nhìn. Anh đang rảnh rỗi nên phóng vèo qua, nháy mắt:
_Hey cô em, xe ôm không?
Cô nhìn anh nheo nheo mắt rồi leo lên xe. Anh hơi giật mình nhưng rồi cũng đưa cô đi.
_Cô em đi đâu?
_Công ty X. Đến nơi, cô dúi vào tay anh 50 ngàn rồi đi vào. Anh trố mắt nhìn, tỏ vẻ khó hiểu. Trời ơi, thật không hiểu được cô nàng này. Có ai mặc quần áo của Chanel, đi SH, mặt mũi sáng sủa bảnh bao làm xe ôm không?

Ngày hôm sau anh lại lượn qua chỗ nhà cô, hôm nay cô tự đi xe riêng.
_Hôm nay không xe ôm nữa hả em?
_Xe hỏng nên mới đi, chứ tiền đâu mà ngày nào cũng ôm với ấp.
_Anh không lấy tiền đâu!
_Anh rảnh dữ ha!
_Ờ, vì anh thích em mà.
_Đầu anh có điện đấy, về nhà đi không khiến người khác bị giật bây giờ. Sáng ra đã gặp kẻ khùng, điên thật!
Cô nói rồi phóng nhanh xe đi trước. Anh cười, từ hôm đó anh tìm mọi cách để làm quen và tán tỉnh cô. Bởi, cô rất đặc biệt!
Hầu như những người leo lên xe của anh đều là gái bao, anh đưa họ đến khách sạn làm việc cần làm và quẳng tiền vào mặt họ. Còn cô, cô là người duy nhất từ trước đến giờ leo lên xe anh mà đưa anh tiền. Ôi cuộc đời!
Ấy vậy mà hơn một năm sau cô mới trở thành người yêu của anh. Lúc đầu cả cô và mọi người đều nghĩ anh trêu đùa cô vì cô không xinh lắm, lại chỉ làm văn thư - cái công việc với đồng lương còm cõi hầu như chẳng ai muốn, mà trong khi anh đẹp trai, nhà giàu, trên mặt lại cốp cái mác "phong lưu đa tình" to đùng thế kia. Chính anh cũng không hiểu vì sao mình lại có sức kiên trì tán tỉnh cô lâu đến thế, bình thường cùng lắm chỉ hai tuần là anh dư sức tan được một em "ngon hàng" rồi.
_Anh ko làm gì mà cứ theo tôi vậy?
_Thì anh đang đi làm công việc hết sức cao cả đấy thôi.
_Việc gì? Tôi thấy anh suốt ngày lông bông thế này thì làm được việc gì cơ chứ?
_À, tìm mẹ cho những đứa con sau này của anh. Nếu bây giờ anh bỏ cuộc thì chúng nó sẽ trách anh ghê gớm lắm vì đã để tuột mất một thiên thần như mẹ chúng nó đây.Cô ngạc nhiên len lỏi một chút hứng thú, vậy là kể từ hôm đó cô đã trở thành người yêu anh với chức vụ làm "mẹ của những đứa con sau này của anh".
Tình yêu của anh nồng nàn, cháy bỏng, anh như muốn cả thế giới này biết cô là người yêu của anh. Còn cô hết sức nhẹ nhàng và đằm thắm, cô rất yêu anh nhưng hầu như không thể hiện ra ngoài. Cô đảm đang và rất mực dịu dàng, ở bên cạnh cô, anh cảm thấy cứ như hai người đã là vợ chồng của nhau rồi ấy.
Hằng ngày anh vẫn đón cô đi làm. Anh luôn tỏ ra ân cần, chăm sóc cô. Mọi người thấy rất thắc mắc vì rõ ràng cô thua kém anh mọi thứ mà người chạy theo lại là anh, còn cô rất điềm đạm và bình tĩnh, bí quyết giữ người yêu của cô là gì?[...]
_Anh này, chủ nhật tuần này em bận rồi, mình không gặp nhau anh nhé! - Cô ngồi trên ghế tựa đầu vào vai anh.
_Em đi đâu để anh đưa đi?
_Chuyện con gái ấy mà, em tự đi được, anh cũng có công việc của mình, đâu phải lúc nào em cũng làm phiền anh được.
Chủ nhật cô ở nhà cả ngày chẳng đi đâu, cô lướt web, đọc sách, tưới cây và nấu ăn cho cha mẹ.Mấy ngày sau bạn bè cô xì xào bàn tán chuyện gặp anh đi với tình nhân mới, anh thì bối rối chẳng biết nói gì vì đó là sự thật, càng không dám nhìn mặt cô. Cô vẫn tỏ ra bình thường, vẫn làm công việc của mình, vẫn cười nói với anh như trước.
Anh lại gần ôm chặt cô từ phía sau, nói giọng đầy ân hận:
_Xin lỗi em, hôm đó anh đã ngủ với một cô gái khác!
_Em biết!Anh giật nảy mình.
_Hôm trước em đọc được tin nhắn của cô ta trong điện thoại của anh, vì thế em mới huỷ cuộc hẹn hôm chủ nhật của chúng ta để anh có thời gian gặp cô ấy.
_Em không ghen à?
_Em cũng là người chứ có phải gỗ đá đâu mà không ghen, nhưng em ghen theo cách của em. Khi đồng ý yêu một người lăng nhăng như anh, êm đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.
_Là sao? - Anh ngạc nhiên
_Là để anh tự đầu thú và quay lại với em, như thế này này. - Cô mỉm cười
_Em thật khó hiểu.
_Anh thấy cô bé ấy thế nào?
_Anh không có nhiều cảm xúc về cô ta lắm!
_Em không muốn giữ chặt lấy anh vì em sợ anh bị ngạt thở. Nếu hôm đó em không cho anh gặp cô ta thì em sẽ không còn là em nữa. Em muốn để giữa chúng ta một khoảng cách để anh sẽ dần dần lấp đầy nó bằng yêu thương. Em muốn anh tiếp xúc với người con gái khác để hiểu rằng chẳng ai trong số họ được như em. Cái đó có lợi cho em, thì việc gì em phải cấm.
_Thế em không sợ anh phản bội em à?
_Em tin anh! Thà em tin dù bị anh kừa, còn hơn không tin mà khiến anh tổn thương. Em biết sẽ có những lúc anh cần thử với một người mới nhưng dù có chuyện gì di nữa thì em mãi là người phụ nữ cuối cùn của anh. Mà nếu bị phản bội thì cũng chẳng sao, người như thế không đáng để em buồn.
Khoảng cách trong tình yêu không phải lúc nào cũng là xấu, cũng khiến cho cả hai mệt mỏi và chán nản nhau, đôi khi chúng ta cần có khoảng cách để cho nhau có cuộc sống riêng, để cả hai cùng lấp đầy nó bằng yêu thương và sự bao dung.

Bấm like nếu bạn thích truyện ngắn này nhé.

(Sưu tầm từ facebook)

Monday, October 22, 2012

Truyện ngắn: Rồi chúng mình sẽ yêu nhau đấy


(Dành tặng những trái tim lẻ loi, đang mong chờ một tình yêu để sưởi ấm)

Lòng vòng một mình trên phố không phải là sở thích của Dương, nó ghét cảm giác một mình phải làm việc gì đó mà nhất là việc đi lòng vòng, đôi khi không có điểm đến, đôi khi là nó chẳng biết đi đâu. Thế nhưng nó phải đi để bắt được cảm xúc! Những câu chuyện của nó đều như thế - lóe lên trong tâm trí khi nó đang đi một cách vô định: Một hàng cây, một quán nước, một ngõ nhỏ hay một gánh hàng rong, đôi khi lại là một vụ cãi vã hay cảnh kẹt xe,… Tất cả những sự việc, sự vật “ở ngoài đường” ấy đều khiến nó có hứng khởi để viết lên những câu chuyện; chứ nó không quen ngồi tìm kiếm chủ đề trong khung cảnh lãng mạn trước ô cửa sổ lộng gió, dưới dàn hoa đung đưa, tách cà phê thơm ngào ngạt và dán mình vào chiếc laptop…


Bờ hồ là một điểm đến quen thuộc cho bất cứ ai; một đứa trẻ muốn mẹ dẫn đi ăn kem, một cặp đôi hò hẹn, một cụ già muốn thoát khỏi lối sống bức bách của chốn đô thị ầm ĩ và tìm về một chốn nào đó bình yên, thanh tao… Còn nó lượn vòng quanh hồ khoảng 3 hay 4 lần gì đó và loay hoay tìm một chỗ gửi xe, định bụng ghé qua tiệm sách khu Đinh Lễ nhưng chẳng hiểu điều gì đó khiến nó lại tiếp tục cuốc bộ quanh bờ hồ thêm 3 vòng nữa…

“Thật là rỗi hơi!” - con bé nghĩ trong đầu. “Chắc hẳn khi thấy mình như thế này người ta sẽ bảo mình hâm. Một con bé đi bộ giết thời gian trong khi đó nó có thể học được bao nhiêu thứ, làm được bao nhiêu công việc part time và kiếm được một đống tiền. Chậc! Kệ! Quên mấy quyển sách kinh tế vi mô, vĩ mô đi… Điều quan trọng là nó cần tìm một đề tài.”

Là thế, nó viết truyện và sẽ nhận được phần thưởng cho những câu chuyện ấy từ một tòa soạn báo - tất nhiên những câu chuyện của nó phải được “kiểm duyệt”, phải hấp dẫn và cách nó tìm được sự hấp dẫn trong những câu chuyện đó chính là những cuộc đi vô định như thế này. Viết là đam mê và nhuận bút đối với nó không quan trọng ở tình trạng “sinh viên nghèo trong thời kì giá cả leo thang”, đó chỉ là giá trị cho quan niệm nó nghĩ trong cuộc sống… Và khán giả, bạn đọc của nó mới là những gì nó hướng tới…

Dương chọn cho mình một góc nhìn ra hướng cầu Thê Húc, trong những ngày đầu đông cộng thêm hơi lạnh từ mặt nước như thế này thì chiếc cầu đỏ chói dường như nổi bật nhất, nó làm cho không khí trở nên ấm áp hơn...

“A! Cầu! Một câu chuyện gì liên quan tới cây cầu chăng... Sắp nghĩ ra rồi...” - Dương đột nhiên tự reo lên trong lòng, nó đang tập trung hết sức, một cốt truyện đang chớm nở trong đầu nó; một chiếc cầu... thêm vào đó và mấy vị khách nước ngoài... nhân vật có thể là một anh chàng ngoại quốc, lần đầu tiên tới Việt Nam và rồi... và rồi...

- Tách...

Một tiếng động làm Dương giật mình, cắt đứt dòng suy nghĩ của nó. “Tệ thật! Cảm xúc đang dâng trào!” - Dương ngoái lại nhìn. Thêm vài tiếng “tách” nữa và ánh sáng flash lóe lên rọi vào mắt nó. Giờ thì Dương biết rõ thứ đó là một chiếc máy ảnh và trước mặt nó lù lù một tên con trai, cao, trắng, ăn mặc kiểu bụi bặm.

- Ánh sáng vẫn không ổn!

Hắn thốt lên và dường như chẳng để ý tới sự có mặt của Dương rồi bước qua hướng khác chắc là để tìm vị trí chụp ảnh. Dương cảm thấy bực mình, chính hắn cắt đứt câu chuyện đang nhen nhóm trong đầu nó, chính hắn vừa làm cái việc vô duyên nhất thiên hạ là chụp ảnh người khác mà không xin phép, vậy mà còn tỉnh bơ không đáp một lời tạ lỗi... Dương không thể tiếp tục ngồi nghĩ tiếp câu chuyện của mình mà phải chọc lại tên này một vố. Con bé chạy lũn cũn theo tên con trai, khi hắn giương ống kính về phía chiếc cầu, căn chỉnh ánh sáng góc độ đẹp nhất và định bụng bấm máy; Dương nhảy bổ về phía trước ống kính của hắn, tạo dáng cute giống như nó hay chụp ảnh Hàn Quốc với lũ bạn và choán hết cả bức ảnh của tên con trai. Hắn xem ảnh và cau mày thốt lên:

- Cái gì đây?

- Bạn gì ơi! Bạn có thể đứng né ra một chút cho mình chụp bức ảnh được không? - Hắn gọi với Dương. Con bé tỉnh bơ, cười toe.

- À! Ờ! Được chứ.

Rồi nó đứng né ra. Nhưng khi hắn chụp đến pô thứ hai, Dương lại nhảy bổ vào, nó vòng tay trái tim rõ đáng yêu và tự nhiên hết sức... Con bé khoái chí khi thấy tên kia ngớ ra. “Đấy nhé! Chụp ảnh tôi không xin phép, giờ thì bức ảnh nào của cậu cũng có hình tôi rồi đấy... ha ha.” - Dương nghĩ thầm và cảm thấy hả hê trong bụng.

Tên con trai có vẻ nhận ra là Dương cố tình phá bĩnh chứ không phải là vô ý nhảy bổ vào bức hình của hắn. Hắn buông máy ảnh.

- Bạn ơi! Mình có quen nhau không nhỉ? Tự dưng nhảy vào khi người khác đang chụp hình không được hay cho lắm!

- Ôi! Thế à! Tớ xin lỗi nhé! Tớ thấy tự dưng chụp hình người khác mà không xin phép thì cũng không được hay cho lắm đâu!

- Là sao? Không hiểu.

- Chứ không phải lúc nãy cậu chụp hình tớ mà không xin phép sao?

Dương tiến nhanh về phía tên con trai, muốn mắng cho hắn một trận vì cái tội vô duyên mà mặt vẫn giả bộ ngơ ngơ.

- Đâu có? Tớ chụp hình bạn hồi nào? Tớ chuyên chụp phong cảnh mà.

- Lúc nãy tớ đứng ở chỗ kia kìa; chính cậu dùng cái máy này, nhấn đèn flash tứ tung và chụp hình của tớ đấy. - Dương khẳng định chắc nịch.

- Ơ! Nhấn tứ tung là sao? Nghệ thuật đấy!

- Cứ xem lại hình thì biết, cậu dám xem lại hình không?

- Ừ thì xem này!

Hắn giở chiếc máy ảnh “quý hóa” của hắn cho Dương xem và chỉ cho con bé từng pô. “Này! Đây là mấy bức có cậu là do cậu tự nhiên nhảy bổ vào hình của tớ; đây, mấy bức trước đây, tớ chụp cái cầu đúng ở góc kia đúng không? Làm gì có cậu?”

Dương chăm chú theo dõi từng bức ảnh của tên con trai, vẻ đắc chí của con bé chùng xuống dần... Đúng là ngoài những bức ảnh nó đã vô duyên nhảy vào phá bĩnh thì chẳng còn bức nào có hình nó, bỗng nó thốt lên:

- À! Đây! Có tớ đây này!

Nó chỉ vào bức hình có cái mặt nó nằm “khiêm tốn” ở một góc con con bên trái của bức hình, cái mặt chỉ làm nền cho bức họa cây cầu đằng sau và thậm chí còn chẳng đủ rạng rỡ để làm nền ấy chứ – nhưng đó là sự cứu vớt cuối cùng cho nỗi xấu hổ của Dương... Ôi trời ơi! Ước gì nó biết bơi, nó sẽ nhảy tùm xuống hồ. Hóa ra hôm nay, chính nó mới là đứa vô duyên nhất thiên hạ. Mặt méo xệch! Như mèo cụt tai, con bé lí nhí:

- À! Ờ! Ừm... xin lỗi nhé! Tớ tưởng...

Dương cúi gầm mặt vì nó không tìm thấy được cái rổ nào để che đi, nó không hề biết lúc ấy tên con trai chỉ cười tủm tỉm và xem lại mấy bức hình con bé tạo dáng trước ống kính.

- Thế làm thế nào bây giờ? Tớ mời cậu đi ăn kem chuộc lỗi vậy nhé!

- Thôi! Tớ còn phải chụp hình cho xong, mất cả buổi chiều mà chưa được bức nào ra hồn.

- Ừ! Thế xin lỗi nhé! Thế tớ về trước vậy.

Nói xong, con bé chạy nhanh đi – cầu trời không gặp lại tên này nữa, ngại quá đi mất... Phía sau nó, tên con trai như nhớ ra điều gì...

- Quên mất... cho tớ email... tớ gửi cậu mấy bức hình...

Nhưng cái bóng đó đã đi nhanh, xa mất ở phía bên kia đường... giữa dòng người tấp nập...



Dương hì hụi mất hơn một ngày mới viết xong câu chuyện của nó. Quên cốt truyện một anh chàng nước ngoài mới tới Việt Nam đi mà sẽ là một cuộc gặp tình cờ của một anh chàng nhiếp ảnh đẹp trai và một cô gái xinh đẹp. Đoạn đầu cũng sẽ na ná giống như câu chuyện mà Dương gặp phải mấy hôm trước. Nhưng chàng trai sẽ đáng yêu hơn, sẽ nhận lời cô gái đi ăn kem cùng, sẽ xin số điện thoại của cô gái, rồi từ đó bắt đầu một cuộc tình...

- Hè hè... Quá hay!

Con bé đang ngồi trước khung cửa sổ lộng gió và check lại lần cuối cùng trước khi gửi mail cho tòa soạn. Nó đang nghĩ về tên con trai ấy: “Không biết hắn mà cùng mình đi ăn kem thì về sau có hóa thành yêu nhau giống trong truyện không nhỉ? Còn chưa biết tên hắn? Hắn mà biết nhân vật của hắn được lên báo thì hẳn hắn sẽ trố lên ngạc nhiên không nhỉ?” Nhưng còn lâu mới bằng anh chàng nhiếp ảnh trong truyện của nó được, bởi tình huống là thế nhưng tạo hình nhân vật lại dựa trên thần tượng Fuu của nó mà! Fuu đẹp trai, phóng khoáng, lãng mạn; mặc dù Dương không có chuyên môn gì về nhiếp ảnh hết nhưng mỗi khi nó ngắm những bức ảnh của Fuu, nó dường như thấy cả tâm hồn và nỗi niềm Fuu trong đó... Trong chuyên mục “In my eyes” của tòa soạn nó đang cộng tác, thường sẽ là những album ảnh đẹp từ rất nhiều các nhiếp ảnh gia được chọn lọc. Giữa muôn vàn chủ đề, Fuu luôn chọn chủ đề phong cảnh Hà Nội - là Hà Nội thu với con phố lá rơi đầy, xen giữa không gian ầm ĩ vẫn có một góc nhỏ lắng đọng, là phố cổ mà chẳng cổ – vừa hiện đại vừa truyền thống, là một chiếc xe bán hoa rong nhưng khi lên ảnh của Fuu, nó trở lên như một nét duyên mà chỉ Hà Nội mới có... Dương chưa bỏ qua bộ ảnh nào của Fuu, hẳn Fuu yêu Hà Nội lắm... Ôi! Muốn gặp Fuu!

* * *

“Your email has been sent.”

Sau khi chắc chắn rằng thư được gửi, Dương vào ngay trang báo mạng của tòa soạn, trang báo lung linh, rực rỡ và cập nhật đủ mọi tin tức. “Hi vọng mai ngày kia là lại thấy truyện của Jyu (chính nó) trên này.” - nó thầm cười trong lòng.

- Ồ! Hà Nội đầu đông! Album ảnh mới của Fuu!

Dương khẽ reo lên và nhấn ngay đường link... Phải đến 3 tuần rồi Fuu chưa có bộ ảnh mới! Hà Nội đầu đông, với bầu trời không cao vắt trong veo xanh biếc mà bị phủ bởi lớp mây dày mà Dương có cảm tưởng như ánh đèn neon... Fuu thổi được vào đó cái lạnh của một mặt Hồ Tây với sương trắng dày, ẩn sau đó là bóng dáng chiếc đu quay khổng lồ từ phía công viên Vầng Trăng; là một màn mưa nhìn qua một ô cửa sổ của một con phố nó không biết tên; là Hồ Gươm một buổi chiều với những cành cây bắt đầu trụi hết lá như đan vào bức hình một bóng dáng khẳng khiu; là cầu Thê Húc cong cong – sắc đỏ nổi bần bật giữa khung cảnh đang nhạt màu... Những thứ quen thuộc hàng ngày nhưng sao lên ảnh của Fuu lại đẹp thế nhỉ? Dương kéo đến bức hình cuối cùng và nó khựng lại... Lần đầu tiên trong ảnh của Fuu, cảnh làm nền cho người – một cô gái không nổi bần bật nhưng nụ cười rạng rỡ và 2 cánh tay vòng lên đầu tạo hình trái tim tự nhiên hết sức – phía sau cô, chiếc cầu đỏ chói dường như khiến làm nụ cười của cô tỏa nắng hơn và ấm áp cả không gian... Phía dưới, không biết là dòng chú thích của Fuu hay của người biên soạn: “ I ♥”.

- Ơ! Là... mình... mà!

Dương không thể tin nổi vào mắt mình! Fuu chụp ảnh nó? Bao giờ? Ở đâu? Nó đã gặp Fuu bao giờ đâu? Tất cả về Fuu là do nó tưởng tượng mà? Chẳng lẽ... chẳng lẽ... hắn là Fuu à? Hắn là Fuu?

Dương mở hòm mail mà tòa soạn mở ra cho mỗi cộng tác viên, hòm mail dưới cái tên bút danh của tác giả, dùng để liên lạc với các bạn độc giả. Còn khi nó gửi mail cho Fuu với vai trò là người hâm mộ, Dương sẽ dùng mail nó tự lập ra vì con bé không muốn Fuu nghĩ Jyu hâm mộ Fuu, chỉ là một Dương không ai biết đó là ai thì tốt hơn.

Inbox: 1 new mail
From: Phong Vũ
Subject: Jyu ơi! Trái Đất thật tròn!

Mail từ Phong Vũ – một độc giả thích những câu chuyện của Jyu. Dương nhận được mail mỗi khi con bé có một câu chuyện mới được đăng. Phong dường như rất thích những chủ đề mà Dương viết, nhưng cậu không mail cho nó kiểu như một người hâm mộ cuồng nhiệt mà thường góp ý và nhiều khi giúp con bé nảy thêm nhiều ý tưởng. Phong cũng không bao giờ muốn xoáy vào cuộc sống của Jyu, chưa bao giờ hỏi tên thật, không xin số điện thoại cũng giống như khi Dương gửi mail tới Fuu dưới cái tên Dương Thùy, nó không bao giờ hỏi tên thật và số điện thoại. Cứ thế, 2 anh bạn qua mail thân thiết của nó: một là độc giả Phong Vũ, một là thần tượng Fuu đã giúp nó rất nhiều trong việc viết nên những câu chuyện mới.

- Xem nào! Phong viết gì đây? Trái Đất thật tròn là sao?

“Gửi Jyu!

Hôm nay tớ đọc truyện mới của Jyu mà thấy quen quen. Mấy hôm trước tớ cầm máy ảnh đi dạo quanh Hồ Gươm để tác nghiệp thì có một cô bạn nhảy bổ vào màn hình của tớ bởi cô bạn ấy muốn phá bĩnh vì hiểu nhầm một số chuyện. Trong số bức ảnh bị cô bạn ấy xen ngang, tớ thấy một bức ánh sáng cực tốt và góc máy khá ổn nên đăng lên báo. Quên chưa nói với Jyu, tớ cũng là cộng tác viên ảnh của báo nhà mình. Ảnh vừa mới đăng được một ngày thì hòm mail của tớ có ngay bức thư từ cô bạn thân qua mail Dương Thùy hỏi rằng tại sao tớ lại có bức ảnh đó? Hôm nay tớ lại đọc truyện của Jyu và thấy đoạn đầu giống hệt như câu chuyện của tớ, mà Jyu thì rất hay viết những câu chuyện dựa trên cuộc sống thực đúng không? Sau một hồi loằng ngoằng suy nghĩ thì tớ mới nhận ra rằng Trái Đất thật tròn! Jyu là Dương Thùy và Dương Thùy là Jyu. Cá là bây giờ miệng cậu đang mở hình chữ O vì ngạc nhiên. Tớ là Fuu – người hay gửi mail cùng Dương Thùy và là Phong – người hay gửi mail cho Jyu đây! Cậu nói xem, hóa ra tớ với cậu quen nhau rồi. Trái đất quá tròn đấy chứ nhỉ? Tớ thường không thích gặp những người quen trên mạng vì nó rất ảo và không thực tế. Nhưng tớ và cậu gặp nhau rồi đúng không? Thế thì tớ với cậu sẽ gặp nhau tiếp nhé! Chiều mai, chỗ cũ, tớ đợi cậu đấy ^^.”

Dương đúng là đang ngớ ra miệng chữ O. Nó không thể tưởng tượng nổi rằng Fuu là Phong, Phong là Fuu?? Hóa ra Fuu chính là độc giả thích những câu chuyện của nó, hóa ra trước giờ nó dùng 2 hòm mail cũng chỉ để liên lạc với một người cũng có 2 hòm mail như nó; hóa ra tụi nó đã gặp nhau mà không biết. Kì lạ? Không thể tin được??

* * *

Khi Dương đến thì Phong đã đứng ở đó đợi sẵn. Cậu choàng một chiếc áo măng tô dài lịch lãm và cuốn chiếc khăn to sụ. Nhìn thấy Dương, Fuu cười toe, lột vẻ bụi bặm của một nhiếp ảnh gia suốt ngày lăm le trên đường đi kiếm tìm cảm xúc bằng một cậu sinh viên cao, trắng và... đẹp trai thật. Không ngờ con bé và Fuu lại gặp gỡ trong hoàn cảnh như thế.

- Lần này tớ sẽ chấp nhận lời đề nghị ăn kem cùng cậu đấy!

Fuu cười như trêu con bé và dường như muốn gợi lại chuyện xí hổ lần trước để trêu ngươi con bé. Dương xị mặt xuống.

- Kẻ nào vô duyên gửi ảnh người khác lên báo thì phải khao kem chứ?

- Ơ! Thế ai mà lấy chuyện của người khác rồi viết truyện thì cũng phải khao kem xin bản quyền chứ nhỉ?

- Này! Chuyện ý là của tớ chứ? Tớ là nhân vật, tớ viết về tớ mà?

- Đâu có, tớ thấy có giống chuyện của cậu đâu. Trong truyện của cậu là 2 nhân vật yêu nhau mà.

- Ờ thì... Phải hư cấu chứ?

- Sao lại hư cấu? Đi ăn kem nào!

Đột nhiên Fuu nắm lấy tay Jyu và lôi con bé đi khi nó chưa biết chuyện gì đang xảy ra. Nó thấy kì lạ thật. Gặp Fuu một lần bằng một câu chuyện xí hổ nhưng hóa ra Fuu đã thân thiết với nó từ lâu lắm rồi; giữa trời đông Hà Nội, con bé tự nhiên thấy ấm áp thế, nó nhoẻn một nụ cười hạnh phúc.

“Giống trong truyện của Jyu, cậu phải khao tớ kem để tớ nhận lời, rồi tớ sẽ xin số điện thoại của cậu, rồi chúng mình sẽ yêu nhau đấy!”...


- ali -

Tuesday, October 16, 2012

Dẫu có thế nào, em vẫn yêu anh


Những đêm thao thức, cô lại chợt nghĩ về Nam, về thời gian yêu nhau đằng đẵng đã qua, nghĩ về Long – về những rung động thoáng qua tim… Cô khóc!
Hoàng Linh vừa bước vào quán Gió Bắc thì trời đổ mưa tầm tã. Cô thấy mình may mắn vì trễ một tí nữa thôi, cô đã ướt sũng như chuột lột, nếu thế chắc cô hủy buổi hẹn này mà về luôn quá. Thật ra, ngay lúc nhận được lời đề nghị, cô đã không muốn tới nhưng vì mẹ cô cứ nói mãi cô mới đành nhắm mắt đưa chân
đồng ý đại cho xong chuyện. Và giờ, cô có mặt tại đây, sớm nửa tiếng.


Cô khẽ co rúm người, máy lạnh bật hơi to thì phải, không chút do dự, cô bước lên lầu và ngồi vào một chỗ như đã định từ trước, đó là nơi nhìn thẳng ra hồ Con Rùa. Người phục vụ hỏi cô cần dùng gì, cô chỉ khẽ cười và nói đang đợi bạn, sẽ gọi sau. Cô ngồi đó, khoanh tay trước ngực, qua khe cửa, cô chăm chú quan sát những cánh hoa ti gôn bé xíu, đỏ rực đang run rẩy trong gió, chúng tinh khiết và mong manh quá – Cô thầm nghĩ. Một bản nhạc tiếng anh từ thập niên 80 với giai điệu ngọt ngào vang lên lấp đầy không gian trống vắng của buổi chiều mưa ảm đạm. Cô thấy mình như phiêu diêu theo những giai điệu vừa gần gũi lại vừa xa vắng ấy… Đã nhiều lần cô ngồi đây, nghe những bản nhạc như thế, nhìn ngắm khung cảnh này và cũng nghĩ về con người ấy. Duy chỉ có một điều đã đổi khác, người cô đang đợi bây giờ không phải là anh mà là một người hoàn toàn xa lạ. Chớp mắt một cái, cảnh cũ còn đây mà người xưa bỗng không thấy đâu nữa. Cô cười cay đắng. Tiếng chuông điện thoại níu cô về thực tại.

- Alo. Em đến chưa?

- Em đến rồi. Anh đang ở đâu?

- À, anh đến trễ một tí, mưa to quá, em đợi anh nhé!

- Dạ. Em ngồi trên lầu, bàn cạnh cửa sổ nhé!

Mười phút sau, người cô đang đợi xuất hiện trước cửa. Nhìn từ trên cao cô nhận ra ngay, không phải vì cô đã từng gặp anh hoặc quen anh mà là vì cô đã biết mặt anh từ trước thông qua một tấm hình mà người dì đưa cho mẹ cô xem. Nói thẳng ra là cô đang đến để coi mắt, thật buồn cười phải không? Cô có thừa nhan sắc, có thừa học thức cũng đâu phải dạng kén chọn chưa từng yêu ai hoặc không ai yêu nổi mà giờ đây, cô lại gặp gỡ một con người xa lạ để đặt chuyện yêu đương sòng phẳng như chuyện kí kết hợp đồng trong công ty vậy. Cô không trông chờ gì nhiều vào cuộc gặp gỡ này và cũng không nghĩ mình có thể lại yêu ai đó sau những tổn thương đã trải qua…

- Em là Hoàng Linh đúng không?

- Vâng là em, anh là Huy Hùng?

Anh mỉm cười thay cho cái gật đầu.

- Rất vui được gặp anh.

- Vâng, tôi cũng vậy.

Huy Hùng ngồi vào chỗ đối diện với cô, anh rõ là vừa xuyên qua một cơn mưa rất dữ dội để đến đây. Cô cười với anh hay đơn giản chỉ là nhe răng cho có vì không biết sẽ nói tiếp chuyện gì. Anh thì khác, xem ra anh rất hứng thú với buổi gặp mặt này, anh nói rất nhiều và cũng kể rất nhiều. Cô ngồi im lặng lắng nghe và thỉnh thoảng lại ngước lên, nhìn anh một cái như để cho anh tin rằng cô vẫn đang lắng nghe nhưng thực chất, cô không biết rõ anh đang nói về chủ đề gì, trước mắt cô là cái miệng đang khép mở liên hồi làm cô đến phát cáu. Cô muốn chuyển đề tài.

- Anh có nghe bản nhạc đang phát không ?

- À ừm hình như đó hình như là bài “Listen to your heart” thì phải ?

- Hừm, may mà anh ta còn biết nghe nhạc, nếu không chắc mình bỏ về thật quá – cô thầm nghĩ và lẩm nhẩm nhát theo.

“Listen to your heart when he's calling for you
Listen to your heart
There's nothing else you can do
I don't know where are you going, and I don't know why
But listen to your heart before
You tell him goodbye”

- Em thích bài hát ấy à?

Cô khẽ rướn người lên một chút như thể hiện sự đồng ý. Đang cáo hứng định nói tiếp với anh ta về các thể loại nhạc thì bỗng Huy Hùng phán một câu mà mặt cô chợt méo mó đến thảm hại.

- Anh không có thời gian dành cho nhạc nhẽo vớ vẩn, anh chỉ thích đọc sách chuyên ngành và đánh cờ nếu rỗi. Em cũng biết mà, dân xây dựng bọn anh khô khan lắm!

- Anh ta gọi thứ mình đang nghe là nhạc nhẽo vớ vẩn sao? Anh ta có biết nói chuyện không vậy? Thảo nào, đến giờ này vẫn chưa có mối tình vắt vai. – Cô vừa nghĩ vừa tặng cho anh ta một cái nhìn sắc lẹm.

Ngay lập tức, cô thấy mình có mặt ở đây vốn dĩ đã là một sai lầm. Cho đến bây giờ, sai lầm như đang nối tiếp sai lầm. Người ngồi trước mặt cô đây còn chán hơn cả cái buổi chiều đáng chán này.

Hoàng Linh quyết định chấm dứt buổi gặp mặt.

- Hôm nay đến đây thôi, em có tí chuyện phải giải quyết ở công ty – cô nói như thể anh có cản cũng không được.

- Ừ, tiếc nhỉ, mới có một tẹo mà lại phải đi rồi – Huy Hùng tỏ vẻ tiếc rẻ ra mặt.

- Cũng may trời đã hết mưa, tranh thủ thôi – Cô vừa nói vừa cười gằn trong bụng, chưa bao giờ cô muốn mình có một cái điều khiển từ xa, chỉ cần ấn nút một cái là anh hoặc là cô có thể biến khỏi đây ngay lập tức.

Cuộc gặp mặt coi như đã tan tành. Hay ít ra, với cô là vậy.

Vừa xuống đến sảnh thì anh ta xin phép đi vệ sinh. Ừ đã trót đến đây rồi thì đợi anh ta lần nữa vậy, dù sao đây cũng là lần cuối chúng ta gặp nhau – Hoàng Linh vừa nghĩ vừa bước thêm mấy bước đến gần lối ra. Cô đang chuẩn bị phát cáu vì không hiểu Huy Hùng làm cái quái gì trong đó mà mãi không chịu ra thì đột nhiên cánh cửa ở lối vào mở ra.

Người vừa chia tay cô 2 tháng sau 24 tháng yêu nhau bước vào. Đó là Nam.

Nam nhìn thấy cô ngay và cô cũng vậy. Anh tiến gần lại phía cô, còn cô thì đứng trơ ra như hóa đá.

- Chào em, lâu quá mới gặp, em khỏe không?

- Em không khỏe – Vẫn cái giọng điệu chua như chanh ấy, cô dành cho anh.

Như không đề phòng trước câu trả lời có vẻ xấc xược ấy của cô, Nam lung túng, anh cười như đang mếu. Chưa biết phải nói thế nào thì bỗng có một người đàn ông lạ tiến về phía hai người. Đó là Huy Hùng, anh như mừng rỡ khi tìm thấy cô đang đứng ở lối ra vào của quán cà phê, mà hình như còn có thêm một người bạn. Huy Hùng tự tin bước đến bên hai người họ, nở nụ cười tươi rói. Nam đưa mắt nhìn cô, chợt cô đỏ mặt.

- Hoàng Linh, đây là bạn em à? – Nam hỏi.

Tự nhiên câu hỏi của Nam và sự xuất hiện đúng lúc của Huy Hùng làm cô chợt lóe lên một suy nghĩ. Cô sẽ chọc tức Nam bằng cách giới thiệu đây là bạn trai mới của cô, cho anh thấy rằng, còn khối người tốt hơn anh đang chờ đợi để được yêu cô. Mỉm cười ranh mãnh, cô nói: Đây là Huy Hùng, là bạn...

Chưa nói dứt câu, cánh cửa lại mở ra. Một cô gái trẻ trung xinh xắn bước vào, cô gái chạy sà vào khoác tay Nam âu yếm, giọng nũng nịu: "Thì ra là anh ở đây, nãy giờ em tìm anh mãi." Ba người nhìn nhau, im lặng, chỉ có cô gái trẻ vừa đến là không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Câu nói dở ấy như mắc nghẹn lại trong cổ họng cô mãi mãi không thoát ra được. Cô chỉ kịp gật đầu một cái rồi đi như chạy ra khỏi quán, để lại sự ngỡ ngàng cho ba người còn lại.

dau-co-the-nao-em-van-yeu-anh

- Alo, Thu hả?

- Ừ tao đây. Có việc gì không mày?

- Mày rảnh không? Đến quán cũ đi, tao đang muốn tìm ai đó để nói chuyện.

- Ừ. Đợi tao 20 phút.

- Cái gì? Hôm nay mày đi coi mắt và đụng độ hắn sao?

- Không chỉ vậy, hắn còn đang đi với cô bồ mới nữa.

- Khốn nạn, đúng là tên đểu giả. Mày còn thương hắn, đúng không?

- Ừ…

- Rồi mày tính sao?

- Tính sao với ai?

- Với Nam.

- Tao không biết nữa, chắc tụi tao lần này hết thật rồi. Chắc tao phải đi đâu đó một thời gian cho thư thả đầu óc chứ ở đây chắc điên mất.

- Đi đâu?

- Nha Trang…

Thu xếp vài việc ở công ty, cô quẩy ba lô đi Nha Trang thật. Cô đặt vé và đi ngay trong ngày. Không ngờ, khi ngồi vào chỗ rồi cô mới nhận ra mình thật không sai lầm tí nào, ngồi cạnh cô là một anh chàng cực kì điển trai, anh ta tên Long và cũng đang ra Nha Trang để nghỉ ngơi. Anh khá vui tính và có vẻ rất thông minh nữa.

Cô và anh tranh thủ bắt chuyện và làm quen với nhau.

- Anh đến Nha Trang một mình à?

- Không, à mà đúng, tôi ra trước một mình rồi bạn tôi sẽ ra sau.

- Bạn gái chứ gì? Sao anh không đợi cô ấy đi cùng luôn cho vui.

- À, tại cô ấy phải sắp xếp công việc rồi mới ra được, còn tôi đang làm việc tự do nên muốn đi lúc nào chẳng được, với lại tôi muốn ra sớm vài ngày để ổn định chỗ ở, tập trung sáng tác rồi chờ cô ấy.

- Anh sáng tác gì cơ?

- Tôi là dân nhiếp ảnh, đang định ra đó làm 1 bộ hình.

- Ôi, thích thật đấy, vậy khi nào có dịp anh chụp tặng tôi một tấm nhé!

- Ok, rất sẵn lòng được phục vụ người đẹp.

- Cô ở khách sạn nào?

- Tôi ở khách sạn A.

- Ôi, trùng hợp vậy nhỉ, tôi cũng ở đó. Hì hì, vậy là chúng ta có duyên với nhau quá nhỉ?

- Nếu anh chưa có người yêu thì tôi đã cưa anh rồi. Vừa nói cô vừa nháy mắt tỏ vẻ trêu chọc.

- Vậy à, thú vị thật đấy, cô rất là bạo dạn.

- Tôi chỉ nói vậy thôi chứ nào dám.

- À, quên hỏi, cô ra Nha Trang với ai?

- Tôi… đi một mình.

- Ồ, vậy à? Khi nào cô cần người đi chơi trong những ngày bạn tôi chưa ra thì cứ alo cho tôi nhé, tôi sẽ mua vui cho cô.

- Hi vọng là thế! – Cô cười lớn.

Nha Trang đón cô bằng cái nắng tháng 7 vàng rực và óng ánh. Hít một hơi cho căng đầy lòng ngực, cô cảm nhận được mùi vị mặn mòi biển khơi tràn ngập trong khí quản. Cô nhất định phải tận hưởng thật lâu cái không khí trong lành và cảnh đẹp như mơ của thành phố này rồi mới chịu quay về Sài Gòn. Có lẽ nơi đây sẽ xoa dịu những vết thương còn chưa lành hẳn từ mối tình đã qua, có lẽ Long – người bạn mới sẽ mang đến cho cô một gam màu tươi mới cho cuộc sống vốn dĩ đơn điệu của cô chăng? Hi vọng, cô hi vọng rất nhiều.

Cô ở phòng 304 và Long ở trên cô một tầng, anh ở 404. Lại là một sự trùng hợp đến ngỡ ngàng, có lẽ vì thế, họ thấy người kia cũng gần gũi và thân quen đến kì lạ. Cô và Long nhanh chóng trở thành đôi bạn thân ở thành phố xa lạ, họ đi đâu cũng rủ nhau, đến đâu Long cũng chụp ảnh lưu niệm cho cô, có lẽ vì thế mà thời gian chờ đợi của Long như ngắn lại và cũng vì thế, cô không phải trải qua kì nghỉ buồn tẻ vì chỉ có một mình. Cô thầm cảm ơn Long vì điều đó.

Đôi lúc, cùng Long bước đi trên bãi biển bên những con sóng cứ rì rầm vỗ về bờ cát ngày đêm, Hoàng Linh cảm thấy lòng mình như dịu lại, thanh thản vô cùng. Cô không kể nhiều về mình với Long, nhưng hình như cô cảm thấy, từ sâu thẳm trong trái tim anh, anh thấu hiểu cô hơn tất thảy. Cô có cảm giác được an ủi, che chở khi bước đi lặng im bên anh trong những chiều biển xanh rì như hôm nay. Cô thầm cảm ơn ông trời đã cho cô gặp anh, dẫu cô với anh không có cái duyên để yêu nhau thì giữa họ cũng đã có một tình bạn thật đẹp, thật hạnh phúc cho người con gái nào chiếm được trái tim anh. Cô thầm nghĩ và cầu chúc cho họ hạnh phúc bên nhau. Trong giây phút ấy, trái tim cô đã thôi nhói đau về Nam. Có lẽ biển và anh đã chữa lành vết thương cho cô!

Buổi sáng của hai hôm sau, Long nhắn tin vào máy cô thông báo hôm nay không thể đi ăn sáng và dạo phố với cô vì bạn anh đã ra Nha Trang. Không biết tại sao cô cũng thấy lòng khấp khởi theo, cô chúc anh chơi thật vui và chuẩn bị quần áo đi dạo phố một mình. Cô nghĩ, đã đến lúc mình quay về Sài Gòn.

Cô mua một túi lỉnh kỉnh làm quà cho mọi người ở cơ quan, cho mẹ cô và cho Thu – người bạn thân cô rất quý. Vé xe cũng đã đặt, chỉ còn đợi nói lời tạm biệt với Long nữa là xong, nhưng mãi cô vẫn không liên lạc được, máy Long lúc nào cũng tắt. Vừa vác đống đồ nặng trịch vừa suy nghĩ về Long thì cô đã đứng trước cửa phòng mình. Cô tra chìa khóa vào ổ nhưng quái lạ, sao lại không mở được nhỉ? Cô bực tức bỏ đống đồ xuống, dùng hai tay ấn mạnh một cái thì phát hiện cửa không khóa. Chợt cô toát mồ hôi lạnh, có kẻ đột nhập vào phòng cô. Nhưng để làm gì chứ?

Lấy hết can đảm, cô co chân đá mạnh và hét lớn: "Ai ở trong đó?" Cánh cửa bật mở, Long ngóc đầu dậy.

Trong giây phút đó, thế giới như đảo lộn.

Không ai có thể hình dung được điều gì đang diễn ra trước mắt cô. Long nằm trên giường anh không mặc gì và người bên cạnh, đương nhiên, là nhân tình của anh. Nhưng đó hoàn toàn không phải là một cô gái, đó lại hoàn toàn không phải là người nào xa lạ, mà đó chính là Nam – người yêu cũ của cô, cũng là lý do khiến cô có mặt ở đây. Cũng là lý do khiến cô gặp và quen Long. Cô như chết đứng ở cửa.

Không biết bằng cách nào mà cô về được phòng mình. Và cũng không biết bằng cách nào mà trong điện thoại cô có tin nhắn từ Long như thế này: "Tôi xin lỗi vì đã giấu Linh, bạn gái tôi là Nam, chúng tôi là gay. Có lẽ tôi làm Linh sốc vì điều đó nhưng tôi không tiện nói và cũng không tính nói ra nếu như sáng đó Linh đã không lên nhầm phòng. Tôi mong Linh hiểu và thông cảm cho chúng tôi… Linh nhé!"

Cô đọc xong ném điện thoại vào tường, chiếc điện thoại vỡ thành những mảnh nhỏ rơi xuống đất, Linh khóc nấc, nghẹn ngào. Vết thương lòng ngỡ được chữa lành nay lại rớm máu.

Trở về Sài Gòn, cô không nhắc lại với ai chuyện đó, tuyệt nhiên cũng không liên lạc với Long hoặc Nam. Cô không dám nghĩ đến họ, cô cảm thấy mình vừa là người có lỗi và cũng vừa là người bị tổn thương. Cô không hiểu rồi sẽ có chuyện quái gì xảy ra với cô sau này, cho dù nó có trớ trêu đến đâu đi chăng nữa, chắc chắn cũng không bằng một góc chuyện cô đã trải qua. Những đêm thao thức, cô lại chợt nghĩ về Nam, về thời gian yêu nhau đằng đẵng đã qua, nghĩ về Long – về những rung động thoáng qua tim… Cô khóc!

Thời gian trôi, vào một buổi chiều cuối thu của 1 năm sau, Long hẹn gặp cô. Anh đưa cho cô những tấm ảnh đã chụp cô ở Nha Trang ngày đó. Linh cầm xấp ảnh xem lại từng tấm rồi khẽ ngước nhìn Long, cô cười với anh bằng mắt. Cô nói với anh rằng có thể đây là lần cuối cùng họ gặp nhau, cô sắp sang Mỹ công tác trong một dự án trao đổi nhân sự của công ty. Tiễn cô ra về Long hỏi:

- Linh có điều gì muốn nhắn với Nam không? Tôi sẽ chuyển lời giúp.

Cô suy nghĩ hồi lâu rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt Long.

- Tôi xin lỗi anh ấy, rất nhiều và chúc anh ấy luôn sống thật hạnh phúc! – hãy nói với Nam như thế!

- Tôi sẽ nói. Chúc Linh lên đường bình an.

- Cảm ơn Long vì… tất cả. Hãy chăm sóc Nam hộ Linh nhé!

Long khẽ gật đầu, cái gật đầu của anh nhẹ như gió.

Một tuần sau, Linh mang những tấm ảnh cùng những kỉ niệm đã qua… bay lên bầu trời.

(Sưu tầm)

Sunday, October 14, 2012

Truyện ngắn: Đến lượt em tỏ tình


Như một lời tỏ tình...Dù đã quen với việc cứ dăm bữa nửa tháng Minh lại xuất hiện bên một em người yêu mới xinh tươi, nhưng chẳng hiểu sao cảm giác nghèn nghẹt nơi trái tim hệt lần đầu tiên thấy Minh yêu cứ luôn tra tấn Thuỳ, ngay cả khi cô đã nhận lời làm bạn gái Nguyên.


Thuỳ nhớ năm 15 tuổi, cô đã ý thức được trái tim mình rung động trước Minh, cậu bạn có nụ cười Colgate cùng tài ăn nói chém gió nhất lớp. Nhưng đến khi cuộc đấu trí giữa lý trí và
yêu thương để xem có đáng đánh mất tình bạn vì một lời tỏ tình của Thuỳ ngã ngũ cũng là khi cô nhận ra Minh đang yêu một người khác. Sau những phút tưởng chừng ngã gục khi trái tim non nớt mang nhiều ảo mộng bị bóp nghẹt bởi sự thật phũ phàng, Thuỳ đã gạt nước mắt mà tự nhủ với mình rằng: “Sẽ chờ cho đến khi trái tim Minh mở cửa…”Nhưng, mọi chuyện không đơn giản như Thuỳ nghĩ. Sau thất bại của tình yêu đầu đời, Minh trượt dài trong vết xe tình ái. Lao vào yêu, có lúc vẻ vang, có lúc thất trận, nhưng rốt lại đều là chia tay. Mỗi lần như thế, Minh đều tìm đến Thuỳ, cô gái sẵn sàng nghe mọi than vãn, mệt mỏi của anh.

Vẫn biết Minh có thể tìm một người yêu mới nhanh như khoảnh khắc anh ở cạnh cô, nhưng không hiểu sao mỗi lần Minh đến tìm, cô lại nuôi hy vọng, mong manh và mòn mỏi rằng chỗ dành cho mình là ở phía cuối đường tình yêu của Minh. Đi qua hết những cuộc tình chóng vánh, rồi Minh sẽ nhận ra cô đang chờ ở đó, nơi anh có thể đến, gục trên vai cô sau bao mệt mỏi kiếm tìm.
Nhưng từ giờ đến lúc đó sẽ còn mất bao lâu? Thuỳ không rõ, cô chỉ biết mình đang chao đảo từng ngày, vì những cô gái Minh lần lượt dẫn tới giới thiệu, họ thay phiên nhau lấp vào vị trí Thuỳ thèm muốn. Giữa lúc đó Nguyên, một trong những chiến hữu thân thiết của Minh, ngỏ lời với cô. Thuỳ từng nghĩ, nếu gặp Nguyên trước, hẳn cô sẽ yêu anh, một tính cách ngược hẳn với Minh. Cũng chẳng biết nên nói anh là cao thượng hay si tình nữa khi Nguyên từng bảo Thuỳ rằng anh biết tình cảm của cô đối với Minh, nhưng cô hãy để cho anh một cơ hội được chăm sóc cô đến khi nào có thể.

Xuất hiện đúng lúc cùng với những ràng buộc lỏng lẻo, Thuỳ chấp nhận yêu Nguyên như để tìm một chỗ dựa vững chắc, điều Thuỳ biết sẽ không thể tìm được ở Minh khi trái tim anh chưa hết bay nhảy.Như để minh chứng Thuỳ chọn mình là đúng đắn, Nguyên yêu cô bằng một tình yêu dễ khiến người khác ghen tị.
Có lần anh làm cô bất ngờ khi xuất hiện với một xích lô chật đầy những hoa. 999 bông hồng tím.
+ Anh có vừa làm điều gì xấu không đấy? Thuỳ hỏi đầy nghi ngờ khi thấy chàng trai của mình cười dịu dàng như nắng mùa thu trước vẻ ngạc nhiên của cô.
- Lòng tin của em vào anh ít vậy sao.
+ Hay hôm nay là ngày gì à?
- Bỗng dưng muốn làm điều lãng mạn thôi mà.
Đôi khi Thuỳ nghĩ phải chăng vì Nguyên biết có thể mất cô bất cứ khi nào nên lúc nào anh cũng yêu như thể đấy là giây phút cuối.

Thùy biết để chuẩn bị món quà hoành tráng 999 bông hồng kia là cả một sự kỳ công rất lớn của Nguyên. Hoa hồng tím vốn là biểu trưng cho tình yêu chung thủy. Chính vì thế mà cô thích loài hoa hiếm có khó tìm này. Không phải lúc nào cũng có nên Thuỳ thường mua hoa hồng trắng phun sơn tím ở bên trên, cũng đẹp và trông khá thật. Nhưng Nguyên thì không thích lắm. Anh thường đặt mua hoa hồng tím mang từ Đà Lạt về thành phố và nếu không có thì sẽ mua loại hoa khác chứ chẳng bao giờ tặng cô những bông hồng phun sơn. Anh bảo tự những bông hồng trắng cũng chẳng thích thú gì đâu việc khoác lên mình chiếc áo của kẻ khác.
Cứ như vậy, mỗi ngày một chút, Nguyên gắn lên con đường tình yêu mong manh của họ những cột mốc tình yêu nhiều đến nỗi Thuỳ cũng không thể nhớ xuể.
“Anh lại vừa chia tay…”Một SMS gọn lỏn chỉ có vậy, nhưng đủ khiến Thuỳ buông mọi công việc còn dang dở để chạy đến bên Minh. Cô biết những lúc như thế này có thể tìm thấy anh ở đâu.
Quán café nhỏ nằm sâu hun hút trong một con ngõ, có dáng vẻ xưa cũ, luôn thoang thoảng mùi trầm là nơi Minh vẫn hay tìm đến mỗi khi cần yên tĩnh. Và cũng đã ba năm rồi, những phút như thế Thuỳ luôn ở cạnh Minh, nghe anh kể vu vơ về những người cũ, về những mảnh ký ức vui có, buồn có, về miền đất chưa bao giờ Thuỳ thuộc về…
- Anh mệt mỏi quá…
+ Vì tình yêu?
- Ừ. Long đong lận đận mãi. Giờ nhìn lại, sau tất cả lại chẳng có gì cả.
+ …
- Đôi khi anh ước mình được giống Nguyên,có một tình yêu dài lâu và không nhiều mệt mỏi. Đáng lẽ ngay lúc đầu anh nên chọn người như em…
+ Sự thật không như anh nghĩ đâu. Thuỳ thở hắt ra.
- Nghĩa là giờ em không hạnh phúc?
+ Không hẳn thế. Chỉ là…
- Thế nếu giờ anh nói anh yêu em thì sao nhỉ?Thuỳ đông cứng lại trước câu hỏi bất ngờ của Minh. Đó là một lời tỏ tình ư? Lời tỏ tình sau ba năm Thuỳ mòn mỏi chờ đợi đó sao? Ba năm khóc hết nước mắt khi nhìn Minh chạy đuổi theo hết mối tình này đến mối tình khác. Ba năm đi cạnh Nguyên mà Thuỳ luôn kiếm tìm hình ảnh Minh, dù biết anh đang tay trong tay với cô gái khác.
- Em…em… giờ em chỉ yêu Nguyên. Thuỳ trả lời mà như chực khóc.
+ Thật chứ?
- Sao không?
+ Chứ không phải vì anh mà em… Mà thôi, bỏ qua đi.Minh bỏ lửng câu nói trong sự chết sững của Thuỳ. Hoá ra anh không vô tâm như cô nghĩ, lâu nay Minh biết rõ cô thầm yêu anh, biết cả chuyện vì anh mà cô chọn Nguyên.
Điện thoại reo phá tan khoảng không gian im ắng đáng sợ giữa hai người. Thuỳ đoán là của một cô gái. Vài phút sau, Minh bước chân ra khỏi quán café. Thuỳ thở hắt ra, tự nhiên nghĩ nếu ban nãy cô nói một lời “Đồng ý”, liệu Minh sẽ từ chối xuất hiện cạnh bên một cô gái nào đó? Hay anh vẫn như giờ, bỏ lại cô phía sau mòn mỏi chờ mong?
Bước ra khỏi quán café, Thuỳ dạo bước trên con phố quen với những suy nghĩ miên man trong đầu. Mải nghĩ, chân Thuỳ dừng lại trước cửa hàng mà Nguyên vẫn đặt mua hoa hồng tím cho cô từ lúc nào không hay. Thấy Thuỳ đứng ngẩn ngơ trước bó hoa hồng trắng phun sơn tím được bày trong cửa hàng, bà chủ liền đon đả mời chào.
- Không còn hoa hồng tím hả chị?
+ Loại đó phải đặt em ạ. Tháng trước còn có cậu đặt hẳn 999 bông tặng người yêu nữa đấy! Thôi thì giờ em lấy tạm hoa hồng trắng phun này đi.... nhưng cuối cùng cô nhận ra tình yêu đích thực của mình ở người luôn dõi theo cô.
Ngần ngừ nhìn những bông hồng trắng phun sơn đầy vẻ kiêu sa, Thuỳ nhanh chóng quyết định: “Dạ thôi! Gói cho em hoa hồng nhung đi…”. Có lẽ Nguyên đã đúng, dẫu có đẹp và kiêu sa thế nào, những bông hồng trắng phun kia cũng chỉ là kẻ thế chân.
Bất ngờ nghe điện thoại của Thuỳ nói cô đang đứng trước cổng, Nguyên liền chạy vội xuống nhà...
- Tặng anh. 99 bông đấy.
Nguyên nhận bó hoa hồng từ tay Thuỳ với vẻ ngỡ ngàng.
+ Chắc em vừa làm chuyện xấu chứ gì?
- Đâu có. Tại hôm nay là ngày đặc biệt mà.
+ Đặc biệt? Ngày gì nhỉ? Nguyên nhăn mặt suy nghĩ.
- Là ngày đến lượt em tỏ tình. Em yêu anh. Vậy thôi.
Bằng một cái rướn nhẹ, Thuỳ chặn đứng câu đứng mọi câu hỏi tò mò bằng một nụ hôn trên môi Nguyên trong sự ngỡ ngàng của anh. Cô biết anh còn đang thắc mắc nhiều lắm trước những điều đang diễn ra. Khi thấy cô đứng ở đây, thốt lời “yêu”, điều mà gần ba năm qua chưa bao giờ cô nói.Những tò mò ấy, chắc chắn sẽ có lúc Thuỳ nói cho Nguyên nghe, nhưng không phải bây giờ. Lúc này đây, cô chỉ muốn nhắm mắt lại, dựa đầu vào ngực anh để tận hưởng cảm giác của một tình yêu trọn vẹn.Đã mất quá lâu để Thuỳ nhận ra mình cần và yêu Nguyên như thế nào. Và anh cũng đã phải chờ từng ấy thời gian để cô thừa nhận và thốt lời yêu anh. Vậy là quá đủ…Hà Nội những ngày đầu tháng 12, cái lạnh bao trùm khắp không gian, làm run rẩy bất kỳ ai đi ngoài phố. Ấy vậy mà dưới dàn hoa giấy cuối một ngõ nhỏ, vẫn có một đôi trai gái đứng bên nhau thật lâu. Môi chàng trai đặt nhẹ lên trán cô gái, vòng tay anh siết chặt lấy cô tựa hồ như hạnh phúc đang có như một giấc mơ mà anh sợ nếu nới lỏng tay thì sẽ bay mất. Cứ như vậy, họ đứng thật lâu dưới thời tiết lạnh giá 12°C. Và dường như cái rét ngọt của đất Hà Thành không thể chạm tới họ, những con người đang được tình yêu sưởi ấm…

-> Hãy bấm Like chia sẻ nếu bạn thích truyện ngắn này nhé.

[maimai] - Sưu tầm!

Wednesday, October 10, 2012

Ngược nắng để yêu em ♫


Tôi nhìn theo Linh Chi qua cửa kính trong suốt của quán cafe. Bất chợt, hình như tôi thoáng thấy nụ cười trên môi cô bé - nụ cười nhẹ nhàng mang ánh nắng...

- Em yêu anh.

Cô gái ấy vẫn luôn đơn giản như vậy. Trong sáng, ngây thơ và tâm hồn không gợn chút bụi trần. Vẻ đẹp thánh thiện có chút trẻ con và câu tỏ tình thẳng tưng của cô ấy làm tôi không thể không ngạc nhiên nhưng cũng phải bật cười. Tôi biết cô không nói đùa. Khuôn mặt cô không thể hiện một vẻ gì là đùa cả. Đôi mắt đen tròn như búp bê mở to nhìn tôi, chờ đợi một câu trả lời.


- Nhưng em cũng biết là anh đã có bạn gái cơ mà. – Tôi trả lời, thay cho một lời từ chối.

- Tất nhiên là em biết. Ai cũng bảo anh chị là một đôi trời sinh, em cũng nghĩ vậy. Nhưng em cũng chỉ còn cơ hội này để nói ra thôi. Cuối năm học này em sẽ đi du học. Em không muốn phải hối tiếc.

- Linh Chi, anh xin lỗi. Quan hệ của bọn anh vẫn rất tốt. Và em cũng biết đấy, 5 năm là quãng thời gian đủ dài để bọn anh tin tưởng có thể đi cùng nhau đến cuối con đường.

- Em đã từng rất ngưỡng mộ mối tình đó của hai người, và bây giờ vẫn vậy. Nhưng cuộc đời chẳng nói trước được điều gì. Hôm nay sống, mai chết. Hôm nay yêu, mai giận, ai mà biết được. Bạn thân em, thích một cô gái cũng 5 năm như anh chị, từ cấp hai đến giờ nhé, vậy mà cũng chia tay rồi đấy thôi.

Sự ngây thơ của cô làm tôi không thể nhịn được cười. Cô ấy - Phan Linh Chi, mới chỉ 18 tuổi, đang là học sinh cuối cấp của một ngôi trường danh tiếng bậc nhất Hà Nội. Học hành luôn đứng hàng top, ngay từ lớp 11 đã xin được học bổng đi du học. Thông minh, xinh xắn, đáng yêu và suy nghĩ thì đơn giản như một đứa trẻ. Cô bé ấy tuy chưa từng trải sự đời, sống trong một gia đình khá giả và nề nếp, được bao bọc kĩ càng như một tiểu thư khuê các, nhưng kiến thức xã hội của Linh Chi rất nhiều, từ kinh tế đến văn hóa, chính trị, quân sự, hay kể cả... game. Duy chỉ có chuyện tình cảm là Linh Chi lại suy nghĩ đơn giản đến mức lạ kì. Hiếm có người nào lại thẳng tính như Linh Chi, yêu thì bảo yêu, ghét thì nói ghét, ngay trước mặt người ta, không quan tâm họ có thích hay không, phản ứng thế nào. Có thể là từ bé đã vậy, cũng có thể là sau đợt trầm cảm kéo dài năm ngoái.

***

Kí ức chợt ùa về trong tôi. Sau đợt thi để giành suất học bổng toàn phần đi Anh, chỉ ngồi ở nhà và cắm cúi học, Linh Chi hầu như kiệt sức hoàn toàn. Không chỉ có vậy, cô ấy bắt đầu có dấu hiệu trầm cảm. Ngồi một mình trong nhà suốt ngày, đến bữa chỉ ăn vài thìa cơm cho lấy lệ, khuôn mặt cứ thẫn thờ, vô cảm. Bố mẹ và anh trai cô ấy – cũng là thằng bạn thân nhất của tôi, mất ăn mất ngủ vì chuyện đó, mời cả bác sĩ tâm lý về nhà nhưng sự hồi phục của Linh Chi có vẻ rất chậm. Họ hàng tới nhà, mặc kệ, Bạn bè đến chơi, mặc kệ. Thứ duy nhất mà cô ấy quan tâm đến là chiếc MP3 màu hồng nhạt – món quà của tôi tặng cô ấy vào sinh nhật lần thứ 16. Cả ba chúng tôi chơi rất thân với nhau. Mặc dù tôi và Dương – anh cô ấy - hơn Linh Chi đến tận 5 tuổi, nhưng hình như mỗi lần ở cạnh nhau là khoảng cách về tuổi tác như trở thành con số 0 tròn trĩnh. Đơn giản thôi, thực sự tôi chưa thấy cô gái nào đam mê bóng đá như Linh Chi. Cô ấy có thể ngồi nói chuyện với chúng tôi suốt cả ngày trời về bóng đá, từ Premier League, Champions League, La Liga, SeriA hay kể cả V-League. Rồi đến chính trị, quân sự, chiến trận từng ngày ở Trung Đông. Ngay cả mấy trò game hầu như chỉ dành riêng cho lũ con trai mà cô ấy cũng am hiểu tường tận. Nói tóm lại, trong mắt tôi, Linh Chi là một cô em gái thú vị, còn tôi, cũng biến thành một ông anh trai bonus của cô ấy. Tôi có thể thay thằng Dương đưa đón Linh Chi đi học mỗi khi nó bận, đưa cô ấy đi dạo phố sau những giờ học căng thẳng khi thằng Dương bận... hẹn hò, rồi xem phim hay cùng nhau đi đập gián trên Vincom nữa. Dĩ nhiên rồi, cô ấy, là em gái của tôi cơ mà.

***

- Linh Chi, anh Duy tới thăm con đấy. – Mẹ cô ấy mở cửa, nói vọng vào phòng.

Cô ấy quay ra, nhìn thẳng vào tôi, và sau gần ba tuần trầm cảm, cô ấy mỉm cười. Tôi bỗng chốc trở thành bác sĩ tâm lý thứ hai của cô ấy, sau ông bác sĩ thật. Mà theo mọi người nhận định thì có vẻ như chính tôi mới là người làm chi Linh Chi ngày càng vui vẻ trở lại như trước kia. Hễ rảnh rỗi là tôi lại tới chơi với cô ấy. Linh Chi nghịch ngợm hệt như một đứa trẻ, hết bắt tôi chơi cờ vua, lại quay sang cờ cá ngựa, không thích nữa lại đòi thi đua xe trên máy chơi game. Nhưng dù có chơi trò gì đi nữa thì trên tay hoặc trong túi cô ấy vẫn là chiếc MP3 của tôi, tai vẫn đeo earphone màu trắng. Tôi không dám hỏi vì sao, chỉ cảm thấy rằng, hình như, cô ấy coi tôi là một người đặc biệt hơn những người khác, một chút. Cũng có thể, vì tôi là anh trai của cô ấy - anh trai “bonus”.

Hết hè, Linh Chi hầu như đã bình thường trở lại. Nhưng thay vì đi du học ngay khi kết thúc lớp 11 thì bố mẹ cô ấy lùi thời gian du học lại một năm, vì lo cho sức khỏe của Linh Chi. Cô ấy vẫn vậy, vẫn tinh nghịch, vẫn ngây thơ, vẫn trẻ con như trước. Ngay như lúc này đây, cô ấy ngồi trước mặt tôi, tỏ tình, và đưa ra một ví dụ không thể trẻ con hơn làm dẫn chứng. Cô ấy so sánh tình yêu 5 năm của tôi - một tên con trai 23 tuổi, không dám tự hào nhưng cũng có năm năm lăn lộn bon chen ngoài cuộc sống từ thời còn là sinh viên - với một mối tình thời cấp hai của bạn thân cô ấy. Khập khiễng quá mức. Tôi và Thùy Mai học cùng lớp cấp ba, cũng có cảm tình với nhau từ ngày đầu vào lớp, nhưng phải đến khi cả hai đứa thi đỗ đại học, chúng tôi mới chính thức nói lời yêu. Đến nay là 5 năm. Tình yêu của chúng tôi được nuôi dưỡng cả một thời gian dài như thế, và quyết định đến với nhau cũng không phải bồng bột trẻ con nữa. Lúc đấy cả hai chúng tôi đều đã 18 tuổi và có thể quyết định tương lai của mình. Còn người bạn nào đó của Linh Chi? Ôi trời, tôi sẽ phải giải thích thế nào với cô bé này đây? Cũng là 5 năm, nhưng sao cô ấy lại so sánh vậy được chứ.

- Nghe này cô bé, em không thể nghĩ đơn giản thế được. Giữa người lớn và trẻ con...

- Giống nhau cả thôi. Vẫn là như thế, chỉ có điều người lớn toàn hiểu theo cách thật phức tạp, cứ làm rối tung mọi việc lên. Người lớn lúc nào cũng cho rằng những việc họ làm luôn to tát và quan trọng. Nhưng rồi anh xem, riêng với chuyện tình cảm, ai cũng giống nhau hết.

- ....

- Xin lỗi. Em không có ý trù ẻo chuyện tình của anh chị. Nhưng nếu giả sử... - Linh Chi ngập ngừng – Vì một lý do gì mà anh chị chia tay nhau. – Nói đến đây, cô gái ấy bắt đầu đỏ mặt – Em còn cơ hội chứ?

Giờ thì đến lượt tôi bị... cấm khẩu. Không ngờ Linh Chi lại mạnh dạn nói ra câu này. Thực sự những mẫu con gái như Linh Chi rất hiếm gặp. Làm gì có mấy ai mà lại tự tỏ tình, rồi tự thú nhận là sẽ chờ đợi như cô ấy, như thế chẳng khác gì tự hạ thấp giá trị của mình cả. Nhưng tôi đã nói cô ấy là một cô gái kì lạ mà. Sự trẻ con của Linh Chi làm tôi không giận cô ấy được, chỉ mỉm cười.

- Em không ngại làm người đến sau, khi mà anh và Thùy Mai đã có 5 năm bên nhau sao?

- Tất nhiên là có, nhưng nếu chỉ vì sĩ diện mà để tuột mất tình yêu thì thật là ngốc. Anh đồng ý chứ?

- Linh Chi, thực ra chuyện này rất khó nói, em biết mà.

- Anh chỉ cần đồng ý thôi mà... – Linh Chi mắt rưng rưng

- Ừm, thôi nào cô bé. Anh đồng ý, được chứ. Nhưng em phải nhớ rằng em sẽ không có nhiều cơ hội đâu. Anh thực sự rất yêu Thùy Mai.

Tôi nói thẳng với Linh Chi. Thà mất lòng trước, được lòng sau chứ tôi không thể gieo vào lòng cô bé những hi vọng để rồi cô ấy phải chờ đợi được. Tôi luôn coi cô bé ấy như em gái của mình, và dĩ nhiên rồi, luôn mong Linh Chi có thể tìm được người yêu thương cô thật sự. Tôi nói đồng ý chỉ để trấn an tinh thần cô bé lúc này, vì thực sự, tôi rất sợ nhìn thấy cô khóc.

- Em hiểu. Nhưng khi đã chờ đợi thì em sẵn sàng chấp nhận. Cảm ơn anh.

Linh Chi đứng dậy ra về trong sự ngỡ ngàng của tôi. Tôi nhìn cô ấy qua cửa kính trong suốt của quán cafe. Ra khỏi quán, Linh Chi dừng lại, rút chiếc MP3 màu hồng nhạt ra, cắm earphone rồi gắn vào tai và bước đi.

Hình như, tôi nhìn thấy nụ cười trên môi cô ấy.

Vội vàng đấy.

Nhưng trong trẻo và tinh khôi đến lạ kì.

Nụ cười nhẹ nhàng mang ánh nắng, len lỏi chợt làm ấm trái tim tôi.

Tôi chợt giật mình. Trong một thoáng lơ là, hình ảnh Linh Chi đã vô tình chiếm lấy đầu óc tôi thay vì Thùy Mai. Tôi cảm thấy có lỗi với Thùy Mai quá. Nhấp vội một ngụm cafe trước khi nhắn tin cho Thùy Mai, tôi thầm nói với chính mình: “Linh Chi là một thiên thần. Nhưng Thùy Mai mới là người mình yêu”.

Điện thoại reo bản Forever quen thuộc. “Honey is calling”. Tôi mỉm cười. Chúng tôi đang hạnh phúc.

***

Tháng 6. Thành phố vào hè với sắc đỏ rợp trời của hoa phượng, sắc tím đẹp đến ngỡ ngàng của bằng lăng. Đã tròn năm tháng rồi tôi hầu như không tiếp xúc với bất kì ai ngoài giờ làm việc. Thi thoảng thằng Dương có tới tận nhà, vào tận phòng kéo tôi ra ngoài hóng gió nhưng cũng chẳng ăn thua. Tôi vẫn như một thằng ngốc khép mình với thế giới...

Ai bảo con trai không yếu đuối?

Tôi xấu hổ nhận ra rằng tôi yếu đuối vô cùng, ít nhất là lúc này.

Chúng tôi đã chia tay.

Tôi và Thùy Mai.

Nực cười đúng không? 5 năm cho một mối tình dài đằng đẵng. Đâu phải chúng tôi không yêu nhau. Chúng tôi đã rất yêu nhau. Nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao cô ấy lại nói lời chia tay, khi mà chúng tôi gần như xác định sẽ ở bên nhau mãi mãi.

Bạn thân cô ấy nói với tôi có sự xuất hiện của người thứ ba. Khi tôi cần một lý do, cô ấy không trả lời rõ ràng, chỉ nói chung chung rằng chúng tôi không hợp nhau? Không hợp nhau ư? Không hợp nhau mà có thể yêu nhau đến tận 5 năm ư? Tôi đau. Nhưng tôi đồng ý buông tay. Bởi khi tình yêu đã hết, có muốn níu giữ cũng vô ích.

Kết thúc buồn của một mối tình, đã từng rất đẹp.

***

Một ngày tháng 6 nóng bức, 4h sáng, tôi nhận được một cuộc điện thoại. Mắt mở hé xem ai lại gọi vào giờ này. Tôi ngạc nhiên, giật mình với tên hiển thị trên màn hình...

Là Thiên thần.

Cô ấy gọi cho tôi vào giờ này làm gì?

Lâu lắm rồi Linh Chi ấy mới liên lạc với tôi. Tôi tỉnh cả ngủ, lưỡng lự, nghĩ xem có nên nghe máy không. Cô ấy cần người tâm sự ư? Không, Linh Chi sẽ chẳng làm việc vô bổ thế này vào giờ này đâu. Hay là nhà có việc gì? Hoảng hốt, tôi bấm nhận cuộc gọi khi chuông đã reo gần hết.

- Alô?

- Anh!

- Ừ. Có chuyện gì không em?

- Anh đang ngủ à?

- Không, anh tỉnh rồi. Sao vậy em?

- 30’ nữa anh có mặt trước cổng nhà em được không? Mình đi ngắm sen Hồ Tây, anh nhé.

Tôi im lặng hồi lâu. Bên kia, Linh Chi cũng không gặng hỏi thêm. Cô ấy cứ chờ máy như vậy, và chờ câu trả lời của tôi. Tôi vẫn không biết nên trả lời thế nào.

- Không được à anh?

- Sao bỗng dưng em lại có ý tưởng này vậy?

- Cuối năm nay đi rồi, em muốn có những kỉ niệm thật ý nghĩa gắn với Hà Nội. Giúp em nhé!

Ừ nhỉ. Cũng sắp rồi còn gì. Những lần gặp thằng Dương, tôi nghe nó có nhắc đến việc này, nhưng lúc đó hầu như tôi không quan tâm lắm. Tôi đúng là ông anh trai tồi, không hơn. Em gái sắp đi du học, sắp chia tay mọi người để đến một nơi hoàn toàn xa lạ, vậy mà cũng chẳng thèm quan tâm. Tự nhiên, tôi thấy có lỗi với Linh Chi quá.

- Được rồi. Em chờ anh một lát. Anh sang ngay. Bao giờ tới anh sẽ gọi, đừng ra ngoài đứng chờ, sẽ bị cảm đấy. Nghe lời anh, nhé!

- Vâng – Cô ấy ngoan ngoãn trả lời.

***

Chúng tôi hình như là những vị khách đầu tiên tới đây. Không khí buổi sáng tinh mơ thật trong lành, mát mẻ và tinh khôi. Hương sen đầu hè ngọt mát, dìu dịu, thanh khiết đến lạ lùng. Chúng tôi cứ đứng cạnh nhau, im lặng ngắm nhìn hồ sen sáng sớm. Màu xám của đầm lầy, màu xanh tươi của lá, màu hồng của hoa sen. Tất cả hòa quyện vào nhau, nhẹ nhàng và ngát hương. Chẳng hiểu sao, tôi thấy lòng thanh thản vô cùng. Lâu lắm rồi mới có cảm giác như vậy kể từ ngày chúng tôi chia tay.

- Em có làm phiền anh không? – Linh Chi hỏi, không nhìn vào tôi

- Không, anh còn phải cảm ơn em đấy chứ.

- Anh không sao chứ? Trông anh gầy quá đấy.

- Sao là sao? Anh vẫn bình thường mà - Tôi cười ha hả

- Anh cười giả bộ. Em biết mà.

Tôi im bặt. Không gì có thể qua nổi mắt thiên thần. Cô ấy rất giỏi phán đoán tình cảm người khác. Tôi đưa ánh mắt nhìn ra xa, trút một tiếng thở dài.

- Em nghe anh Dương nói rồi. Em rất tiếc. Anh buồn lắm phải không?

- ...

- Em đang nghĩ, liệu có phải vì em độc mồm độc miệng, vì em trù ẻo chuyện tình cảm của anh chị không nữa. Em xin lỗi, em không cố ý đâu.

Tôi mỉm cười, trấn an Linh Chi:

- Không phải do em đâu. Bọn anh, đơn giản là đã hết tình cảm. À không, cô ấy đã hết tình cảm với anh.

- Anh có biết vì sao không?

- ...

- Không chỉ vì sự xuất hiện của người thứ ba đâu. Bởi vì, anh quá yêu chị ấy, anh đã giữ chị ấy quá chặt. Giữ tình yêu, cũng giống như bàn tay ta cầm nắm cát. Nắm quá chặt sẽ khiến cát theo kẽ tay ta mà rơi xuống hết.

- Anh...

- Anh không có thói quen làm mới mọi thứ, đúng không? Đã bao giờ anh đưa chị ấy đi ngắm sen vào sáng sớm như thế này, hay ngắm hoàng hôn mỗi chiều tà chưa?

Tôi sững sờ trong vài phút. Cô ấy nói đúng quá. Tôi yêu Thùy Mai, nhưng hình như vậy là chưa đủ. Rõ ràng là tôi đã mặc định Thùy Mai là bạn gái của mình. Tôi khô khan, trong khi cô ấy lãng mạn. Thùy Mai cần điều gì đó mới mẻ hơn cho tình yêu của chúng tôi, nhưng tôi lại không nhận ra điều đó. Giờ thì quá muộn rồi. Tôi chua chát:

- Anh ngốc lắm, đúng không? Để vuột mất tình yêu một cách đáng tiếc như vậy.

- Chưa muộn đâu anh – Linh Chi quay sang tôi – Anh gặp chị ấy một lần đi, nói rằng anh sẽ thay đổi.

- Liệu...cô ấy có chấp nhận lời xin lỗi của anh không?

- Nếu còn yêu anh, chị ấy sẽ nghĩ lại. Đừng bỏ cuộc khi còn cơ hội.

Tôi nhìn Linh Chi đầy cảm kích. Phải rồi, không thể để 5 năm bên nhau có một kết thúc buồn như vậy được. Tôi cần thay đổi. Thay đổi bản thân để thay đổi tình yêu của cô ấy. Như vỡ lẽ được nhiều điều, tôi quay sang cười với Linh Chi.

- Thấy chưa, anh phải cười thế này này. Trông cái mặt bí xị của anh lúc nãy mà nẫu cả ruột. Hì. Mình về thôi anh.

Chúng tôi bước đi trên lối nhỏ đầy những cỏ xanh mượt, giữa rừng hoa sen ngát hương đầy thanh khiết. Tôi bỗng thấy Linh Chi dừng lại.

- Hay anh chụp cho em một kiểu ảnh nhé.

- Sao em không bảo để anh đưa máy ảnh đi. Giờ chỉ có điện thoại thôi.

- Không sao ạ.

- Vậy chờ anh chút nhé.

Tôi chạy nhanh ra mua một bó sen, loại sen Bách Diệp to và đẹp, rồi đưa cho Linh Chi. Cô ấy mỉm cười nhận lấy rồi đứng cho tôi chụp. Hình ảnh của thiên thần buổi sáng sớm, giữa rừng sen thơm ngát, trong trẻo và tinh khôi cùng bó sen hồng lọt ngay ngắn giữa màn hình điện thoại của tôi.

Vẫn là nụ cười ấy.

Lần thứ hai, tôi thấy trái tim mình loạn nhịp vì thiên thần.

...

Không thể nào, tôi vẫn còn yêu Thùy Mai cơ mà...

***

Tôi xin chuyển công tác vào một chi nhánh của công ty tại Sài Gòn. Hà Nội đẹp, nhưng nó lưu giữ nhiều kỉ niệm của chúng tôi quá. Tôi cần một môi trường mới để quên đi chuyện cũ. Thùy Mai ba lần bảy lượt từ chối gặp tôi. Bận họp, bận công tác, bận dự án. Còn tôi thì cũng ngày càng không mặn mà với chuyện níu kéo cô ấy nữa. Tôi thực sự chán chường và mất niềm tin vào tất cả. Linh Chi vẫn suốt ngày hỏi han tình hình và ngây thơ đưa ra vô số lời khuyên cho tôi. Tôi chỉ im lặng lắng nghe. Làm sao cô ấy có thể hiểu được tâm trạng của tôi chứ, làm sao có thể hiểu được sự phức tạp của tình yêu chứ.

Tôi tới chào gia đình Linh Chi để vào Sài Gòn. Ba mẹ cô ấy chúc tôi lên đường bình an, còn không quên cho tôi một gói trà sen làm quà. Thằng Dương buông mấy câu vẻ giận dỗi, mắng tôi là đồ ngốc rồi lên nhà, không thèm ngoái lại. Linh Chi không nói gì nhưng rõ ràng tôi nhận thấy nét mặt cô ấy đang rất buồn. Cô ấy tiễn tôi ra cổng, lúc này mới chịu lên tiếng:

- Anh đừng đi không được sao?

Ánh mắt cô ấy rưng rưng nhìn tôi. Tôi bối rối thực sự. Chưa bao giờ tôi ở trong hoàn cảnh này. Yêu Thùy Mai 5 năm nhưng chuyện tình của chúng tôi lúc nào cũng lặng lẽ và bình yên một cách lạ kì, chưa cãi vã, chưa giận hờn. Nhiều lúc tôi nghĩ, phải chăng vì vậy mà chán nhau? Tôi tới trước mặt Linh Chi, đặt tay lên vai cô ấy:

- Anh cứ tưởng em hiểu anh nhất cơ mà. Anh phải đi, cô bé ạ. Lúc nào mọi thứ bình thường trở lại, anh sẽ trở về thôi.

- Nhưng khi đó em đã không còn ở đây nữa.

Tôi lặng đi. Phải rồi, nếu ra đi, làm sao tôi gặp được Linh Chi. Nửa năm nữa là cô ấy đi rồi, trong khi tôi không biết bao giờ mới trở về. Nhưng tôi vẫn phải đi. Sau lần đi ngắm sen Hồ Tây sáng hôm ấy, tự nhiên tôi có cảm giác sợ phải đối mặt với Linh Chi. Tôi sợ rằng trái tim tôi sẽ lại đập sai nhịp vì thiên thần. Tôi sợ cô ấy sẽ lại làm tôi rung động. Như thế, tôi cũng sẽ chẳng khác gì Thùy Mai, cũng sẽ trở thành kẻ phản bội. Ý nghĩ đó làm tôi cảm thấy phải rời xa Linh Chi, mặc cho tôi thực sự, thực sự không muốn điều đó.

Thiên thần...

Cô ấy đang rơi nước mắt...

Vì tôi...

Trái tim tôi bỗng đau buốt...

Phải chăng, tôi cũng thích Thiên thần?...

Tôi thích ứng khá nhanh với môi trường mới. Bạn bè mới, đồng nghiệp mới, ai cũng hòa đồng và thân thiện. Họ giúp tôi rất nhiều trong việc làm quen với công việc, đường sá, nhà cửa. Nhưng có một điều lạ là trái với những gì tôi dự đoán, rằng tôi sẽ đau khổ một thời gian dài với hình bóng của Thùy Mai trong đầu, trong tim, thì giờ đây, trong tôi hình ảnh Thùy Mai vẫn xuất hiện, nhưng nhạt dần, nhạt dần. Thay vào đó là hình ảnh một cô gái, không, là một thiên thần, tay cầm bó hoa sen Bách Diệp to và đẹp, đang mỉm cười, xung quanh là một rừng hoa sen. Linh Chi vẫn xuất hiện đều đặn trong trí nhớ của tôi, và thỉnh thoảng là trong giấc mơ nữa. Bức ảnh chụp cô ấy ở Hồ Tây, tôi đã in ra và cho vào khung đặt trên bàn làm việc. Không thể phủ nhận là tôi nhớ Hà Nội ghê gớm, nhớ gia đình và mấy thằng bạn thân không thể tả, và nhất là nhớ thiên thần đến điên cuồng. Quả thực, có một sự thật là chúng ta sẽ không biết mình có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là chúng ta không hề biết mình đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó. Tôi không hiểu tại sao đến khi xa Linh Chi rồi, tôi mới cảm thấy tiếc nuối như vậy. Tôi xấu hổ, và cũng thấy mình thật tầm thường nữa. Tôi trách Thùy Mai, sao giờ chính tôi cũng không kiểm soát nổi bản thân mình thế này. Hay tại tình cảm đó đã nảy sinh từ lâu, nhưng tôi không hay biết mà cứ ngỡ như tình cảm anh em ngày nào. Thực sự lúc này, tôi rất muốn quay về gặp lại Linh Chi, nhưng có gì đó ngăn tôi lại. Tôi sợ tình yêu mình dành cho cô ấy quá vội vàng. Tôi sợ mọi người sẽ nghĩ cô ấy là kẻ thay thế. Sợ nhất là Linh Chi cũng sẽ nghĩ tôi chỉ là một kẻ tầm thường, nghĩ rằng tôi không thật lòng vì chia tay Thùy Mai chưa được một năm đã kịp yêu cô ấy. Những nỗi sợ hãi vô hình ấy cứ bủa vây lấy tôi. Và dường như, chúng đang đẩy Linh Chi ra xa tôi hơn thì phải.

Tháng 12. Khi Hà Nội đang là mùa đông với những đợt gió mùa Đông Bắc rét đến tê người thì Sài Gòn vẫn còn nắng ấm. Nửa năm trời sống nơi đất khách quê người, tôi mới thấm thía cái không khí gia đình ấm cúng, tình bạn hữu chân thành và tình yêu vô điều kiện. Không một phút giây nào là tôi không nhớ đến Linh Chi, mặc dù hình như tôi đã buông xuôi cho số phận. Thiên thần chắc chắn sẽ gặp được người tốt hơn tôi, chắc chắn là như vậy.

Tôi nhận được mail của Linh Chi khi đang bù đầu với đống tài liệu cần hoàn thành gấp. Quá bất ngờ khi hộp thư đến hiển thị tên cô ấy. Phải mất một lúc tôi mới định thần lại được. Tay run run nhấp chuột vào mail...

“Anh Duy.

Nửa năm rồi không gặp, em thực sự rất nhớ anh. Thời gian qua không có anh, em đã chín chắn hơn nhiều, đã người lớn hơn nhiều, đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi. Em nghĩ mình cần thay đổi, và em đã thay đổi, vì anh... Anh đâu thể thích một con bé trẻ con như em, đúng không?

Nhưng khi đã thay đổi rồi, em mới chợt nhận ra, đâu còn có anh ở bên nữa. Quên một ai đó, khó vậy sao anh? Anh không quên được chị Thùy Mai, cũng như em không thể quên anh. Mặc dù tình cảm em dành cho anh, có thể anh sẽ nghĩ nó bồng bột, nhưng chỉ em mới biết, đó thực sự là tình cảm xuất phát từ trái tim em. Anh còn nhớ lời hứa của anh với em một năm trước không? Anh hứa rằng nếu anh và chị ấy chia tay, em vẫn còn cơ hội mà. Vậy mà anh còn chẳng thèm cho em cơ hội để được gần anh, để yêu anh...

Ngày mai em rời Việt Nam rồi. Không biết đến bao giờ mới gặp anh được. Thành phố Manchester, nơi từ bé em ước ao một lần được đặt chân đến, em sắp thực hiện được ước mơ rồi. Nhưng nghĩ đến việc không được nhìn thấy anh, em thấy trái tim em đau quá.

Đêm qua, em mơ thấy mình được gặp anh. Nhưng cũng chỉ là mơ thôi, phải không anh?

P.S: Good bye, my first love. Cho em gọi anh như vậy được không? Vì em thực sự, thực sự đã yêu anh...”

Tôi sững sờ. Tình yêu của Linh Chi dành cho tôi lớn quá. Có nằm mơ tôi cũng không thể ngờ được cô ấy vẫn dành tình cảm cho tôi nhiều đến vậy. Tại sao tôi lại ngu ngốc che giấu tình cảm của mình chứ? Tại sao lại xa Hà Nội, xa thiên thần của tôi chứ. Nửa năm qua tôi đã nhớ cô ấy thế nào chứ? Nhớ đến mức phát điên lên được. Vậy mà tôi đã làm được gì. Chỉ lặng lẽ theo dõi Linh Chi qua facebook, qua những status trên yahoo và hỏi thông tin qua anh trai cô ấy. Chỉ có vậy. Thật ngu ngốc. Giờ thì sao? Cô ấy sắp rời xa tôi thật rồi. Ngày mai thôi, Thiên thần sẽ đến một nơi rất xa, cách Việt Nam cả trăm ngàn cây số, biết bao giờ tôi mới lại nhìn thấy cô ấy?

Quan trọng hơn, thiên thần, cô ấy chưa biết rằng, tôi cũng yêu cô ấy nhiều đến thế nào...

***

Chuyến bay Sài Gòn – Hà Nội chỉ còn cách giờ cất cánh đúng 10 phút.

Tôi sẽ không đứng nhìn nữa. Dù là ngắn ngủi, nhưng tôi cũng sẽ về để kịp gặp Linh Chi. Tôi sẽ nói với em những tình cảm của mình. Nhất định là như vậy.

“Sài Gòn nắng ấm lắm em à. Thế nhưng anh đang rời nơi đây để về với Hà Nội, Hà Nội của chúng ta. Một Hà Nội đang trong mùa đông với cái lạnh cắt da cắt thịt.

Anh đang rời nắng để về với rét.

Anh rời ánh mặt trời ấm áp để về với tiết trời hanh lạnh đến thấu xương.

Và anh...

Ngược nắng để yêu em."

(Sưu tầm từ facebook)

Monday, October 1, 2012

Truyện ngắn: Lí do nào anh yêu em?


Đang ngủ ngon thì tiếng chuông tin nhắn làm cho em tỉnh giấc. Chẳng cần mở điện thoại em cũng biết thừa đó là tin nhắn của anh. Mắt nhắm mắt mở, em soạn một tin nhắn trả lời, rồi lại kéo chăn cố ngủ nướng thêm chút nữa, nhưng cuối cùng thì cũng chẳng qua mắt nổi anh. Anh hiểu em đến nỗi em nghĩ gì, em làm gì anh cũng đều đoán được ra. Hạnh phúc lắm, bởi lúc nào em cũng được anh lo lắng, quan tâm theo cách riêng như thế.

Em cứ hay tự hỏi mình rằng tại sao anh lại yêu em nhiều như vậy. Em thấy điều gì ở anh cũng tốt, còn em thì lại quá hậu đậu, ngốc ngếch, chẳng hề xứng đáng với anh. Không hiểu ở em có điều gì lại khiến cho anh phải “đổ nghiêng đổ ngả”? Tại sao anh lại bất chấp tất cả chỉ để làm em vui, làm em hạnh phúc mỗi ngày?

Người ta vẫn bảo rằng em có một khuôn mặt dễ thương, còn bản thân em lại tự nhận thấy mình chẳng hề xinh đẹp. Giá mà gầy đi khoảng 5kg và chân dài thêm một chút thì thế nào em cũng trở thành người mẫu cho xem. Thỉnh thoảng em cứ hay lo sợ, bởi bạn bè, đồng nghiệp của anh toàn những chị chân dài thẳng tắp mà thôi. Tại sao giữa một bầy thiên nga như thế anh lại chọn một cây “nấm lùn” là em?

Em học hành không giỏi, mà cũng chẳng có bất cứ một năng khiếu gì. Em đã phải thi lại đến lần thứ hai mới đậu vào đại học. Em chỉ tốt ngiệp loại khá trong khi anh lại luôn là một trong những sinh viên xuất sắc nhất của trường. Em cực kỳ lười tập thể dục, còn anh lại là đội trưởng đội bóng đá ở cơ quan. Em không vẽ đẹp, không nhảy giỏi và hát cũng chẳng hay. Em vẫn “phục sát đất” mỗi lần ngồi ngắm anh vừa hát vừa đàn. Kỳ lạ quá, tại sao một chàng trai đa tài như anh lại yêu em?

Đã kém cỏi như thế rồi nhưng em lại còn chẳng biết nấu ăn. À, không phải không biết, mà là em nấu chẳng hề ngon chút nào. Tuy đang cố gắng học hỏi, nhưng em cũng chẳng biết liệu mùi vị của những món ăn em nấu có được cải thiện không. Em rất sợ cảnh sau này khi cưới nhau về rồi mà chồng và con em phải đi ăn quán. Nếu như thế thật thì chẳng mấy chốc hạnh phúc gia đình sẽ nguội ngắt mất thôi. Bởi thế nên bây giờ em càng phải cố gắng thật nhiều anh nhỉ. Còn niềm vui nào lớn hơn là em được tự tay nấu ăn, tự tay chăm sóc cho người mà mình thương yêu nhất trong cuộc đời.



Hôm qua lúc hai đứa mình đi dạo phố anh cứ say sưa nói về chuyện tương lai. Nào đám cưới, nào sinh con, rồi lại cả chuyện mua xe, mua nhà… Em nhận ra mắt anh sáng hơn và khuôn mặt anh thì rất rạng ngời. Anh đang lên kế hoạch, đang mơ mộng và hy vọng thật nhiều, vì thế em chẳng nỡ lòng nào làm cho anh mất hứng. Nhưng biết không anh yêu, nếu muốn làm được như thế thì hai đứa mình cùng phải cố gắng rất nhiều. Em không phải người xuất sắc, đã thế bố mẹ em ở quê lại chẳng giàu có gì. Sẽ khó khăn đấy, bởi vì chúng ta chẳng có bất kỳ một sự giúp đỡ nào. Nhưng anh không sợ đúng không, vì em nhận thấy ngọn lửa của niềm hy vọng và quyết tâm chưa bao giờ thôi cháy trong ánh mắt anh. Bằng tình yêu em tin hai đứa mình sẽ vượt qua tất cả.

Đừng mắng em hay suy nghĩ nhé, bởi thực sự thì em cảm thấy lo sợ rất nhiều. Em hồn nhiên, em mơ mộng đấy, nhưng đôi khi em cũng rất hay buồn. Em là một cô gái mang nội tâm phức tạp, trong lúc đang vui em cũng có thể bất chợt buồn. Biết bao lần anh đã phải ôm em vào lòng rồi lau nước mắt. Liệu sau này có vì thế mà anh chán ghét em? Em biết, rồi cuộc đời cũng sẽ rèn luyện cho em sự mạnh mẽ, thế nhưng trước lúc ấy thì hãy cứ làm một chỗ dựa vững chắc của em giống như lúc này nhé anh.

Yêu anh lắm, nhưng càng yêu nhiều thì em lại càng sợ. Liệu có khi nào anh chán ghét, mệt mỏi vì em không? Nếu chẳng may có ngày đó thì anh phải nói cho em biết nhé. Em sẽ sửa hết mọi tật xấu, bởi vì trong cuộc đời này anh là người quan trọng nhất đối với em.

                                                                                                                                          nhocyeu@...

Monday, September 24, 2012

Truyện ngắn: Anh đưa em đi chết!


(Tặng H và tất cả những ai có vần Hờ ... :">)

Sáng nay, nó dậy sớm hơn mọi ngày, thật kỳ lạ với nó và hẳn là với tất cả mọi người quen biết nó bấy lâu nay... Vốn dĩ, nó sẽ bình minh vào một buổi chiều muộn màng, bắt đầu ngày mới khi đường phố sáng ánh đèn đêm... thường thì thói quen là vậy... Hôm nay, lần đầu tiên nó thức dậy, khi bình minh đúng là bình minh.... Mặt trời bắt đầu len lỏi qua những khe nứt mà người ta gọi là cửa sổ...Quay mặt về phía tờ lịch, nó nhìn: "Ngày 2/2" Oh, ngày đẹp!


Mệt mỏi và uể oải thức dậy nhưng nó ko thể tiếp tục ngủ lâu hơn... Dụi mắt... đi vào phòng tắm... nước xả vào người... nóng và ấm...

Bất giác nó run run...

Bận đồ tử tế.... việc đầu tiên nó làm theo phản xạ tự nhiên...là mở điện thoại... Oài, những 8 cuộc gọi nhỡ lúc1,2h sáng gì đó... của tình yêu thứ nhất,lúc đó nó còn đang mải ngủ... có nghe thấy chuông nhưng đã dập mấy lần rồi... cuối cùng khó chịu quá, nó để điện thoại silence rồi lăn ra ngáy tiếp....Thoáng một chút thương xót cho con bé gọi mỏi mòn, nó gọi lại cho tình yêu thứ nhất của nó...

Một thằng con trai đào hoa thì tất cả con gái xung quanh đều được gọi là tình yêu cả... và vì các tình yêu quá nhiều nên phải đánh số 1,2,3 ....

Tiếng chuông điện thoại kêu oai oái đến sốt ruột, mãi chẳng có ai trả lời... Tình yêu thứ nhất chẳng lẽ lại chưa ngủ dậy sao? Có thể... à mà ko thể.... Bởi vì nếu thấy số của nó, với cái nhạc chuông riêng đặc trưng dành riêng cho số nó, thì tình yêu thứ nhất sẽ phải vội vàng nghe máy vồ vập hơn bắt được vàng chứ...

Nó vẫn coi những cú điện thoại cho tình yêu thứ nhất là một thứ ân huệ xa xỉ.... Một thứ khát khao mà chỉ cần nó chưa kịp nhen nhóm đã khiến người con gái đó hạnh phúc vô cùng...

Lạ lùng trong buổi sáng hôm nay, điện thoại cứ tút dài theo dòng chảy mà máy thì vẫn im lìm không người nhấc.... Nó giật mình.... Chột dạ... hay cái gì đó lạnh lẽo đang chạy dọc sống lưng nó tím tái....

Nó cúp máy...

Ra ngoài...

...................................................

11h trưa, chuông điện thoại của nó reo lên thống thiết, mở máy, thấy số của tình yêu thứ nhất, nó nhếch mép cười nhạt nhoà, đầu óc khoái trá với suy nghĩ hả hê rằng, con bé này chắc bây giờ mới dậy, thấy cuộc gọi nhỡ nên vội vàng gọi cho mình đây, đã thế, ko nghe cho mà sốt ruột nhá! Nó phũ phàng cúp máy....Ngay lập tức, chuông điện thoại lại reo lên xối xả, nó vẫn tiếp tục cúp máy... và lấy làm thoải mái lắm với ý nghĩ đang hành hạ một kẻ quá yêu mình..... Đến lần thứ 10, chuông điện thoại đã ko còn kêu lên nữa.... Mọi thứ trở nên im ắng hay sự kiên nhẫn của chủ nhân số máy kia đã trôi tuột vào ngõ cụt mất rồi??? Nó cười, đi chơi với mấy thằng bạn đến tối, lượn lờ trên những con đường lạnh lẽo và đêm về nhà.... Nó rút điện thoại ra, bắt đầu soạn một tin nhắn ân huệ cho tình yêu thứ nhất, ngắn gọn và súc tích nhưng chắc hẳn sẽ làm con bé sướng đến tê dại và vồ vập một cách điên đảo - nó nghĩ bụng và bấm send: "Chết chưa?"....

Bình thường, nó sẽ nhận được tin nhắn trả lời ngay lúc ấy... nhưng hôm nay thì ko, đáp lại cái màn đêm dài dằng dặc là tiếng trống nhức nhối của ký ức và khoảng không gian mênh mang kéo dài vô vọng.... im lặng - không gì cả!

Nó thiếp đi.... vì quá buồn ngủ và quá mệt sau một ngày dậy sớm ẩm ương và chơi bời xả láng....

3h sáng, nó giật mình bởi điện thoại, một tin nhắn! Nó mở máy, đọc tin: "Chết rồi!" ... vẻn vẹn 2 chữ như là nó nhắn đi, tình yêu thứ nhất điên rồi, định giở quẻ với nó hả.... Ngáp ngáp.... nó nhắn lại: "Con điên!"

Một tuần trôi qua như thế, chẳng thấy người con gái ấy nhắn tin như ngày nào, chẳng thấy những cú điện thoại về đêm một thời nó coi là phiền nhiễu, thoáng nhớ rồi nhanh chóng lãng quên, nó còn bao thú vui khác nữa... Nghĩ về chỉ một người con gái ư? Còn đâu có nhiều hơi sức vậy??? Cuộc sống thì cứ trôi chảy, nó thì vẫn ở đây... người ta chẳng thể tan biến như mây nếu người ta còn sống.... Cứ mặc kệ đi... con bé ấy.... nhất định sẽ phải tìm đến... cầu xin ân huệ để được yêu thương....

Rồi một tháng trôi qua, nó bắt đầu cảm thấy có gì đó như là lo lắng.... Bấm số của tình yêu thứ nhất: "Số máy quý khách vừa gọi hiện ko liên lạc được!"

Nó ấn số máy nhà..... Và câu trả lời là: "Nó chết rồi!"

Vớ vẩn! Lại một trò đùa quá đáng và quá đát rồi....

Nó phi xe đến nhà người yêu thứ nhất - tình yêu thứ nhất....

Không khí u ám chèn màn đêm... bóng tối loang lổ trong ngõ dài sâu hun hút.... Nó bấm chuông.... Một người phụ nữ bước ra, khuôn mặt lặng lẽ trong ám ảnh của sương đêm....Nó rụt rè.... mà lẽ ra là ko nên rụt rè.... Nó hỏi... Và câu trả lời: "Nó chết rồi!"

Cửa ngôi nhà đóng sập lại trong mắt nó.... Nỗi hoang mang làm nó tê tái!

Nó đứng chết lặng trước cửa ngôi nhà một thời gian dường như đã là nhà của nó, nơi nó hay đến và có những phút giây qua ở đây.... Rút điện thoại, nó rối loạn lục lọi danh sách bạn bè, gọi cho một vài người, nhưng chẳng ai biết gì cả.... Nó sực nhớ ra, có một người bạn thân của tình yêu thứ nhất... mà nó biết nhà vì một lần đã đưa tình yêu thứ nhất đến đó... Nó phóng xe như một thằng điên....

Con bạn ra mở cửa.... Rồi nhìn nó chết điếng... nó hỏi: "Chuyện gì thế?".... Con bé tự nhiên oà khóc..... Và ngồi sụp xuống! Nó quát lên: "Chuyện quái gì thế????"

Con bạn chạy lên nhà, vội vã chạy xuống, tay run run đưa cho nó điện thoại.... di động của tình yêu thứ nhất .... Chiếc điện thoại tắt ngóm... Nó bật lên... tay cũng run run như con bạn đang khóc và run lên bần bật....Rồi nó vội vã gập điện thoại lại... Nó chỉ muốn biết chuyện gì đang diễn ra chứ ko phải đến đây để xem một cái điện thoại!

" Tai nạn chết rồi!"

Im lặng chỉ còn là tiếng nấc!

Nó nắm chặt điện thoại của tình yêu thứ nhất, nhảy lên xe và định phóng đi như điên dại.... Thì con bạn vội vã kéo nó lại: "Còn nữa! Chờ đi!"

Con bạn lại chạy lên nhà, và vác xuống một cái túi cói to đựng rất nhiều thứ: " Túi của nó đấy, nó để ở nhà tớ trước hôm nó mất, hôm đấy, nó đi mà quên lấy.....tớ định đưa cho bố mẹ nó, nhưng .... mở ra.... tớ nghĩ... đưa cho ấy... thích hợp hơn!"

- Sao chết? Chết bao giờ?

- 1 tháng rồi.... tai nạn.... đêm mùng 2.... 2,3h sáng gì đó..........

Một cơn mê man trôi qua như ảo giác ư? Hay hiện thực đang chà đạp và chồng chéo lên nhau làm nó rồi loạn... dằng lấy cái túi.... Nó phóng xe đi....

Về đến nhà, nó ngồi trong toilet, gục mặt xuống! Mắt nó ướt!

Không! Nó là thằng đàn ông tự hào ràng đủ bản lĩnh để vượt qua mọi chuyện mà ko cần đến nước mắt....

Nó vào phòng, mở điện thoại, trong inbox có đầy ắp tin nhắn.... liên tục liên tục chỉ có một cái tên "Chồng yêu" và đó là số của nó.... Những tin nhắn từ rất lâu, từ hồi 2 đưa mới quen nhau, hồi mới yêu nhau, đến khi chia tay và ngay cả tin nhắn cuối cùng, con bé cũng ko hề xoá.... Dường như là, con bé xoá tất cả những tin nhắn của mọi người ngay sao khi đọc, chỉ giữ lại 1 và chỉ 1 người mà thôi.....

Cuộc gọi cuối cùng con bé gọi đi là vào lúc 2h15' ngày 2/2 cho.... "Chồng yêu"

...................................................

Nó mím chặt môi và tự nhiên nó nhớ lại một điều rùng rợn.... 8 cuộc gọi nhỡ vào buổi sáng sớm ngày 2/2 khi nó tiỉn dậy.... và cũng là ngày con bé bị tai nạn chết... tình yêu thứ nhất đã cố làm một điều gì đó, cố nói một điều gì đó với nó... và sau đó thì....

Nó khóc!

Nó khóc thực sự!

Bỏ qua ngwoif yeê nó khi người đó đang hấp hối! Ôi, nó thật... nực cười!

Nó lặng lẽ mở cái túi cói lọc cọc bao nhiêu thứ đồ! Một cuốn sổ tay ghi chép nhỏ: "Ngày yêu nhau: 8/11... miìn nhớ còn "anh" ko nhớ!"

Một cuốn sổ nữa, to hơn một chút... hình như là nhật ký.....

.............................................

Ảo giác:

Em chỉ muốn gặp anh thôi mà! NHấc máy đi! Nhấc máy đi! Mai em bay rồi..... Em phải đi để quên anh đi đấy, biết ko? Ngốc! Nhấc máy đi! Em xin đấy!

Một chuyến đi đã được chuẩn bị và chỉ đến ngày cuối cùng này, em mới có can đảm để đứng trước anh.... Em xin anh, nhấc máy... vì ngày mai em sẽ đi.... Ở paris sẽ chẳng có gì có thể giúp em ôm anh lần cuối cho dù em có nhớ anh nhiều.... Anh ơi....

Tôi quanh quẩn trước ngõ nhà anh, tay cầm điện thoại và cầu mong anh nhấc máy...> Suốt gần 2 tiếng đồng hồ, mọi cố gắng dường như vô vọng...Tôi mệt mỏi ngồi sụp xuống, ko để ý chiếc xe đang tiến lại về phia mình, theo phản xạ tôi bật dậy, tránh, nhưng chiếc xe đó cũng tránh tôi.... theo cùng một hướng... và thế là...

Paris trở nên xa xôi mãi... và anh lại càng mãi mãi xa tôi....

..................................

Nó lại tiếp tục lật từng trang nhật ký đẫm dòng nước mắt của người yêu thứ nhất, từng dòng chữ đều nhắc đến nó trong một tình yêu nhẫn nhịn đến câm nín... và những sự hy sinh đau đớn đến tột cùng.....

Bỗng.... đến một trang gần giữa.... có một bức thư.... khá dài.... ghi ngày 22/12....

Nó... đọc

" 22/12.... Bọn mình chia tay nhau đã được bao lâu rồi anh nhỉ? Em không nhớ nữa.... Nhưng em nhớ lần cuối cùng chúng mình nằm bên nhau.... VÀ còn nhớ nhiều hơn nữa cái cảm giác xưa cũ cùng với những lời nói của anh.... Đêm dài và em chẳng ngủ được, biết anh có người yêu mới em đau lòng, cho dù anh nói anh vẫn còn yêu em, và anh cũng nói em hãy chấp nhận một tình yêu song song, san sẻ như thế.... Yêu anh trong bóng tối.... Uh, cũng được thôi!

Nhưng rồi khi em nhắn tin cho anh, em nói em có 2 điều muốn hỏi, anh hãy nói thật lòng với em... để em quyết định một truyện quan trọng... có được ko anh?"

Nó sững người, nhớ lại cái tin nhắn 2 câu hỏi làm nó suy nghĩ rất lâu nagỳ hôm đó.... Con bé hỏi nó rằng:

1. Anh có yêu người yêu mới của anh ko? Yêu thật lòng ấy?

2. Anh có muốn em tiếp tục yêu anh ko?

Nó đã buông thõng 2 câu trả lời có, để rồi nhận được một tin nhắn làm nó thoáng lo "cám ơn anh đã giúp em quyết định một việc quan trọng. 2 có = 1 mất mà anh"

" Anh đã trả lời em rằng "có", có cho cả 2 câu hỏi của em. Anh cũng đã tưừn nói yêu em thật lòng, và giờ đây lại thật lòng say bên người con gái ấy.... Để thực hiện ước mong thứ 2 của anh, là muốn em vẫn yêu anh khi anh yêu người ấy thật lòng.... Em đã quyết định hy sinh em và... anh ạ! Anh yêu người đó chắc là anh hạnh phúc, em chỉ âm thầm đứng sau cho anh hạnh phúc vậy là em đã quá yêu anh! Nhưng cũng chỉ một từ "có" thôi anh ạ, đã làm anh mất một thứ "quyền", quyền được quyết định mạng sống của con anh....Anh đã có nhẫn tâm nói thì em cũng sẽ đủ tàn nhẫn làm.... "

Nó .... Nó.... NÓ hoàn toàn tê dại khi đọc đến những dòng này. Bức thư dường như đã bị nước mắt làm cho nhoè chữ, một vài dòng sau cuối ko thể nào đọc nổi.....

Nó hoang mang cực độ! Nó ko hiểu "con" ở đây nghĩa là gì.... Suốt một tuần tiếp sau đó... nó nằm nhà dằn vặt và tự suy nghĩ... nhưng trống rỗng vẫn đưa nó về với hư không.... Nó ko hiểu... hoàn toàn ko hiểu....

Nó bước ra khỏi nhà sau những ngày chập chờn trong cơn mê man....Rồi nó quyết định đến gặp bạn thân của tình yêu thứ nhất! Nó muốn biết những điều mà dường như là nó phải biết từ rát lâu, nhưng lại vô tâm bỏ qua tất cả!

- Nó uống thuốc ra thai!

-Cái gì????

- Lúc đấy, cái thai mới được tầm 2 tuần

-Cái gì?????

- Nó biết răằn dù ấy biết thì quyết định của cả 2 vẫn là bỏ đứa bé đi.... nhưng nó chỉ muốn hỏi ấy để ấy có tiếng nó khi từ bỏ giọt máu của chính mình.... Nhưng rất nhiều lần nhắn tin ấy đều trả lời ngắn gọn rằng "Đang đi với người yêu"... và nó ko thể hẹn đuợc ấy.... nên nó cảm thấy hoang mang..... khi ấy yêu người kia đến vậy... và nó quyêts đụnh giữ kín để hỏi ấy 1 câu... và tự quyết định... Lúc đấy nó đau lắm!

.................

Ảo giác quá khứ:

Đưa con mình ra qua đuờng máu... cái bào thai mới hai tuần tuổi trở thành một đống nhầy đi ra khỏi mẹ nó trong cơn đau dữ dội....Tôi đã rất đau và cảm thấy mình độc ác biết nhường nào... tôi nằm nhà nhiều ngày sau đó... ngủ mà ko yeê ổn..... Bởi ác mộng ùa về ào ạt .... Trong cơn mơ, tôi nhìn thấy anh..... Anh thật kinh khủng trong bộ quần áo của thần chết..... ngồi bên bàn ăn, đang bón món cháo thai nhi được nấu bằng máu của con tôi cho người con gái kia của anh"..... Thật kinh khủng và ghê tởm.....

...................

Nó ngồi sững nghe những gì con bạn nói... Nó cảm thấy đau nhói và kinh tởm chính mình....

- Sau hôm mùng 2, khi người ta đưa xác nó đi.... tớ cầm điện thoại của nó và cố liên lạc cho ấy... nhưng ấy ko nghe máy...... Rồi tớ nhận được tin nhắn ấy nói "chết đi"....Lúc đó tớ quá shock, nên chỉ có thể nhắn lại là "chết rồi" thôi......

........................

Những trang nhật ký cuối cùng....

" Ngày 8/11 năm sau, em sẽ ko còn được ở bên anh nữa nhỉ? Bởi vì lúc đó em đang ở Paris rôì, ngày kỷ niệm chúng mình yêu nhau đấy anh.....Chắc là anh ko nhớ..... Buồn nhỉ.... Ngày đó... ko biết anh bên ai... bên người yêu mới nào nữa nhỉ.....

Cứ nghĩ đến đây em lại khóc ý anh ạ... Chỉ là em đi du học xa... xa anh vài năm cho qua vài ngày 8/11 của chúng ta thôi mà.... Sao mà cứ như là em đi mãi thế nhỉ.... Lo lo.....

Em đi để quên anh đấy.... Em sẽ giữ bí mật chuyện này, cho đến ngày cuối cùng truớc khi em lên sân bay nhé.... hôm đó em sẽ đến trước cửa nhà anh..... Sẽ gặp anh và ôm anh thật chặt này.... Anh ở lại hạnh phúc nhé..... Em sẽ mang tình yêu của em dành cho anh bay thật xa....... Xa những con đường em và anh từng qua..... xa những nơi mà chúng ta từng đến......"

Uh, đúng là tình yêu thứ nhất đã rời xa nó.... nhưng ko phải để đến paris và cũng chẳng dược ôm nó lần cuối dưới cửa nhà..... Tình yêu thứ nhất đã mang ký ức về nó và tình yêu bao lâu qua sang một nơi xa xa lắm lắm............... mãi mãi những ngày 8/11 ko trở về!

(Gào, đêm ngày 6/1/07)
8/11 là ngày kỷ niệm tớ và ấy yêu nhau :))

22/12 là ngày ấy bỏ rơi tớ trước cửa nhà và đi theo người khác!

(Sưu tầm từ Facebook)

Saturday, September 22, 2012

Một thời ta yêu nhau

Tôi và anh ở cùng một ký túc xá. Ra vào biết mặt, nhưng chẳng hề quen. Anh là người cao lớn, đẹp một cách tài tử nhưng nhìn hơi ... đểu . Nghe nói anh là "cây đinh" của lớp và thuộc hàng có "máu mặt" ở ký túc xá này . Có lẽ ý thức đầy đủ về điều đó nên anh khá kiêu hãnh. Còn tôi thì không sao ưa nổi cái loại người hãnh tiến... vô lý này, dù rằng anh chẳng hại đến ai . Cho nên gặp anh tôi hay vênh mặt lên, tuy cũng chẳng biết để làm gì!

Ban đầu thì anh ngạc nhiên, hay đúng hơn là anh cảm thấy xúc phạm. Thường thì anh xuất hiện ở đâu, nơi đó sẽ nổi đình nổi đám. Anh luôn được sự ngưỡng mộ của các cô gái . Họ xoắn lấy anh hoặc tranh thủ cười duyên. Vậy mà chỉ có tôi là dám coi thường anh ra mặt. Anh biết vậy và thường hay chú ý đến tôi . Bữa nọ, tôi đi học về. Lên cầu thang và gặp anh đi xuống. Cầu thang thì hẹp, vậy mà anh cứ lẩn quẩn, loanh quanh, đi không đi, ở không ở. Thấy tôi, anh bối rối, nhưng sau cái nhìn là cả một sự dò xét. Tôi thản nhiên: "Có chuyện gì không?". Anh ngượng ngùng: "Tôi thấy bạn quen quen". Suýt chút nữa thì tôi phì cười . Một cách làm quen quá ư là cổ điển. Tôi cố tình lạnh lùng: "Vậy à". Rồi bỏ đi . Anh nhìn theo ngơ ngẩn. Nhưng khổ nỗi, người nói: "Ghét của nào trời trao của đó". Nửa năm sau chúng tôi yêu nhau!


Kể từ đó, anh dẹp bỏ bộ mặt kênh kiệu, khó ưa mà thay vào đó gương mặt dễ thương hơn. Anh là người có cá tính. Tôi cũng vậy . Đôi khi chúng tôi cãi nhau một cách khốc liệt tưởng chừng như sẽ chia tay . Nhưng rồi chúng tôi vượt qua được, để lại thấy rằng hiểu nhau hơn. Ở bên anh, tôi bình yên và hạnh phúc. Anh đàn hát rất hay . Những tối rảnh rỗi, chúng tôi thường lên sân thượng, và anh hát cho tôi nghe những bài tình ca . Ô, mới tuyệt làm sao! Cho đến bây giờ tôi vẫn không sao quên được giọng hát ấm áp đó.
Tưởng rằng chúng tôi sẽ có nhau mãi mãi . Cho đến một ngày kia, anh đã thú nhận rằng gia đình đã "nhắm" cho anh một cô gái . Hiền lành, thua tôi về học thức nhưng lại giàu có hơn tôi . Nghe anh nói, ban đầu tôi cứ tưởng là đùa . Nhưng rồi sau đó, hình như để khẳng định thêm điều ấy, chị anh đến gặp tôi vừa như van xin, vừa như đe dọa . Tôi không ngờ chuyện tình cảm của mình lại éo le như trong tiểu thuyết. Tôi rút lui vì tự ái . Còn anh thì không đủ bản lĩnh để bảo vệ tình yêu của mình.

Tôi như biến thành kẻ khác. Lạnh lùng và trầm lắng đi . Tôi bắt đầu tập quên anh. Công việc đầu tiên là dời chỗ ở, bởi tôi biết chắc rằng ở nơi này thì trái tim tội nghiệp của tôi sẽ mềm yếu mỗi khi gặp anh. Anh dò la qua bạn bè. Nhưng tất cả đều từ chối . Bởi vì trong mắt họ anh là một kẻ hèn, và hơn nữa họ muốn tôi được yên. Có những đêm tôi không ngủ được. Dưới đường vắng vọng lên tiếng chổi lào xào của những người lao công làm khuya, tôi lại nhớ anh quay quắt. Cuối cùng rồi mọi việc lại đâu vào đấy . Anh ra trường và ở lại thành phố làm việc. Cuộc tình duyên của anh nghe nói cũng không thành. Tôi biết tin. Không vui, không buồn, không lo lắng. Tôi chỉ thấy mình thật đáng thương. Thỉnh thoảng ngoài đường phố chúng tôi gặp nhau và chào nhau theo đúng phép của người quen cũ. Đôi khi chạy thật nhanh trên đường, anh lướt qua tôi đầy dửng dưng, xa lạ. Vậy mà đã có một thời chúng tôi yêu nhau ...

(st)