Monday, May 28, 2012

Truyện ngắn: Bây giờ chơi hay nghỉ?



- Chồng ơi!
- Hả?
- Hát cho vợ nghe đi!!!!!
- Bài gì nào?
- Yêu lại từ đầu .....

***
"Hôm nay em trốn học" - anh nhắn tin cho nó.

"Sao anh biết?" - nó rep lại.

"Em đi đâu"?

"Megastar. Hôm nay ra phim mới. Em đi với mấy đứa lớp mà. Hôm nay trốn tập thể chứ có phải mình em đâu "

"Em giỏi nhỉ. Có biết đang là thời điểm nước rút rồi không? Còn mấy tháng nữa là thi Đại Học. Hả?"


"Em xin lỗi. Hì hì"

Mỗi lần làm gì sai, nó đều le lưỡi mà nói câu xin lỗi. Và nó biết mỗi lần như vậy anh đều tha thứ. Nhưng dường như là nó đã nhầm. Nhầm một cách tệ hại.

" Nếu muốn tìm 1 người lập lại kịch bản khoảng thời gian này năm ngoái thì cứ việc." - anh nhắn lại chỉ có vậy, nhưng nó biết anh đang giận. Nó chợt sợ, chợt đau đến buốt tim.

" Đúng là em đi tìm nhưng không phải là tìm người thay thế. Em chỉ muốn... chỉ muốn..." - nó viết dang dở nhưng rồi chẳng viết nữa. Nó xóa đi.

" Em xin lỗi. Chồng ơi ... Em buồn ngủ lắm rồi. Mai chồng gọi em dậy nhá. Em biết em hư rồi ạ. Chồng tha lỗi cho em làm phúc. Hí hí … :x~ ..."

"Em đã xin lỗi bao nhiêu lần rồi? Anh không thừa lỗi cho em xin mãi đâu! Thực ra trong mắt em, anh là cái quái gì vậy?"

Nó bàng hoàng. Anh giận đến thế sao? Anh nổi cáu với nó sao? Chỉ vì một chuyện bé tẹo teo con kiến này hay sao? Chưa bao giờ anh dám nặng lời với nó. Bởi nó chỉ là một đứa trẻ con, chính nó đã nói với anh điều này trước khi nhận lời yêu anh. Anh biết, anh bảo vì yêu nó, anh chấp nhận hết. Và vì thế, anh sẽ cố gạt cái tự trọng sang một bên, đè cái sĩ diện xuống ngàn nghìn mét đất, làm mọi việc khiến nó vui, để yêu nó. Ừ thì lớp 12, nó ý thức được tầm quan trọng của việc học. Ai bảo nó đã mạnh mồm tuyên bố: "Sau này em sẽ đi làm nuôi anh" … Nhưng anh phải hiểu, sau những áp lực học hành ấy, nó cần chút thời gian thư giãn chứ. Anh chẳng tâm lí thì thôi, lại còn không biết thương, biết nghĩ cho nó. Nó đã xuống nước xin lỗi, anh còn làm mình làm mẩy. Cục tự ái chẹn ngang cổ họng, đắng ngắt. Nó điên cuồng miết những ngón tay nhỏ xinh trên bàn phím điện thoại :

"Thế bây giờ làm sao? Chơi hay nghỉ ?"

"Em bỏ ngay kiểu ăn nói hỗn hào ấy đi!"

À ừ. Nó lồng lộn :

" Được thôi. Chúng mình chia tay đi. Xin lỗi vì em yêu anh! "



Trước khi gặp anh. Nó là một con bé ngỗ ngược. Mải chơi, lười học, quậy phá, đành hanh … Hội tụ đủ những thói hư tật xấu của một đứa trẻ "không thuộc 5 điều Bác Hồ dạy". Một lần, thừa lúc bà chị gái đang say "Giấc mơ trưa", nó "hack" luôn con xe không biển mới mua còn bóng loáng màu sơn của bà ý để rồi "như mây xuống phố". Lớ ngớ thế nào lại quệt ngay vào "thằng cha mặt thộn" là anh, đang trên đường đi lấy tài liệu cho công ty. Nó hoảng hồn, nghĩ bụng kiểu gì cũng ăn một tràng giang đại hải từ "nạn nhân", vớ vẩn còn phải đền cho "lão" nữa ấy chứ. Đang định mở miệng: "Anh ơi em đi vội không mang tiền, anh cho em xin lỗi…" Thì đã thấy "lão" lù lù trước mặt, nhìn nó bằng ánh mắt lo lắng :

- Anh xin lỗi, có sao không em?

Nó tròn mắt, nghĩ thầm :

- Ô hô … Thời thế đảo điên rồi…

Đấy. Thế là quen. Ít lâu sau thì yêu. Yêu nhau nhiều lắm.

Anh – bằng tất cả suy nghĩ của một người lớn hơn 6 tuổi, yêu nó tha thiết. Nó – đã có bằng cử nhân mẫu giáo, và tính cách thì cũng chỉ xấp xỉ hơn các em mẫu giáo một tẹo. Anh đang cố gắng làm gia sư cho cái bản chất của nó dần dần đến cấp I, cấp II, cấp II và lên được Đại học luôn thì tốt! Nhờ anh và tình yêu của anh, nó đã thay đổi rất nhiều. Chịu khó học hành, biết suy nghĩ chín chắn hơn, vâng lời, lễ phép … Có lẽ bố mẹ nó cũng phải biết ơn anh lắm. Cũng vì anh khéo léo, luôn biết bản ban nó nhẹ nhàng, đúng mực … Vậy mà lần này …

Ngày thứ nhất sau khi chia tay.

- " Anh! Em muốn đi ăn kem." - Tin nhắn gửi đi. Nó hoảng hồn vì chợt nhận ra "Đã chia tay rồi mà". Có lẽ việc mè nheo anh mỗi ngày đã trở thành cái "thú vui tao nhã" của nó. Rồi nó dặn lòng mình, từ từ cũng sẽ quen thôi …

- " Hôm nay anh bận" - Giật mình khi thấy anh rep lại. Ngắn gọn, xúc tich, "đi sâu vào lòng người". Nó cười cay đắng.

Ngày thứ hai sau khi chia tay.

Tự thưởng cho mình một buổi shopping đã đời. Quần áo, giày dép lấn át nỗi nhớ anh một chút. Lúc về nhà lại cồn cào nôn nao…

Soi gương. Nó nhìn lại bản thân nó. Lại cười. Nó tự nhủ với đứa con gái đang đứng trong gương:

- Cười gì mà cười? Xem cái mặt kìa, làm như hạnh phúc lắm ý!

Ngày thứ ba sau khi chia tay.

Đi học về, online. Gặp thằng em nhận quen trên mạng. 2 chị em thi nhau chém gió ầm ầm, cười đổ cả ghế. Thằng em nhờ nó dạy cách để cưa … cô giáo dạy Tiếng Anh. Nó nhiệt tình chỉ bảo. Chợt nhớ ra ngày trước cứ cố vun cho anh với con bé hàng xóm, còn định giúp anh "thành đôi thành lứa" với bé ấy nữa chứ. Thật may là anh đã không đồng ý. Lòng nó chợt se lại …

Ngày thứ tư sau khi chia tay.

Nó chán thật sự, cũng chả biết chán gì. Nó đôi khi vẫn thế. Nằm quăng quật, dày vò cái điện thoại. Hết đi ra rồi lại đi vào, đứng lên rồi lại nằm xuống. Nó nhớ anh, quay cuồng đầu óc. Có lẽ nó sai rồi … Anh mắng nó cũng vì muốn tốt cho nó, đâu phải anh ghét bỏ? Sao lại có thể giận dỗi anh cơ chứ. Bất giác nó nghe thấy tiếng anh:

- Có chuyện gì không em?

- Không!... - nó giật mình khi nhận ra đã vô thức gọi cho anh. - À có. Em đang buồn. Anh hát cho em nghe nhé.- Nó vẫn luôn muốn vậy. Muốn ngồi nghe anh hát để gột rửa hết nỗi buồn của nó.

- Ừ. Vậy đợi anh ra ban công nhé!

Nó to mắt khi thấy anh chả gắt lên với nó chút nào như nó đã tưởng tượng.

- Dạ! Thôi ạ ... Anh ngủ đi. - Nó tắt máy.

Ngày thứ năm sau khi chia tay.

Hôm nay nó không đi học. Cũng không làm gì cả. Chỉ nằm bẹp trên giường. Chả ai biết nước mắt nó làm ướt cái gối. Nó nhớ anh. Nhớ phát ốm. Nhưng lại chẳng dám gọi anh như hôm qua, nó biết anh đang đi làm.

Ngày thứ sáu sau khi chia tay.

Sớm ngày ra đã thấy thằng em nhận nhắn tin hỏi thăm sức khỏe, "tại mấy hôm nay không thấy chị online". Nó chả sao cả, bình thường vẫn thế.

Tin thứ 2 từ thằng em:

" Chị ơi, chị có yêu em không? Hì hì"

Nó lặng thinh. Sống mũi cay cay. Trước kia hình như cũng có người hỏi nó câu này. Lục lọi cái mớ hỗn độn tạp nham trong óc nó, tất cả những vui buồn của nó đều do anh tạo nên. Vậy mà nó lại đòi chia tay trong khi công việc của anh bộn bề, vẫn không quên dành nhiều yêu thương cho nó. Nó thấy mình ích kỉ.

Ngày thứ bảy sau khi chia tay.

- Anh ơi.

- Sao nào?

- Em đang ở dưới nhà anh.

- Đợi anh xuống.

Anh vội vã chạy ra mở cổng. Như sợ đợi lâu chút nữa thì nó sẽ biến mất mãi mãi. Nó đứng đó. Mắt mũi đỏ tưng bừng. Vừa thấy anh, nó chợt òa khóc. Anh bối rối ôm nó vào lòng :

- Sao thế này? Ai bắt nạt em?

- Anh ơi …! – Nó mếu máo – Em xin lỗi … Em sai rồi … Huuuuhhuuhh…

Anh phì cười, xoa đầu nó :

- Ừ ừ … biết rồi … Nín đi không hàng xóm người ta lại tưởng anh đánh em bây giờ …

Nằm gọn trong lòng anh, ấm áp. Nó thủ thỉ :

- Chồng ơi!

- Hả?

- Hát cho em nghe điiiiiiiiiiiiii…

- Bài gì nào?

- Yêu lại từ đầu.

- Nhưng anh hát không hay.

- Chả sao cả.

- Ukm thì hát.

Anh hát không hay, chả hay tí nào luôn mà nó vẫn cười toe. Nó cắt ngang lời anh hát.

- Anh! Em xin lỗi.

- Vì gì nào?

- Vì em yêu anh.

- Vẫn yêu chứ.

- Dạ vẫn.

- Thì về bên anh đi.

- Dạ vâng.

- Không đi lang thang như mèo hoang nữa nhé. Anh cho uống sữa là phải uống hết. Anh hát thì phải bịt lỗ tai vào mà ngủ nghe chưa...

Nó xị mặt :

- Ứ …

Anh lườm yêu, bắt chước điệu bộ của nó :

- Này …! Thế bây giờ..chơi hay nghỉ ?

Nó lè lưỡi tinh nghịch.

Lát sau :

- Hì hì. Anh này …

- Sao nữa?

- Anh vẫn yêu em chứ ?

- Biết rồi còn hỏi …

- Không! Anh nói cơ …:">

***
(KhongPhaiXoan)

Sunday, May 27, 2012

Em sẽ tìm được anh


Khi anh ôm em như thế này cũng là lúc anh nhận ra: đi một mình sẽ đi được nhanh hơn nhưng hai người thì sẽ được xa hơn.
Nếu ngày mai đường chân trời khuất lại, em vẫn sẽ đi theo và là cái bóng bên anh suốt đời chứ?
Nếu ngày mai đường chân trời khuất lại, em vẫn sẽ đi theo và là cái bóng bên anh đến cuối cuộc đời.

Những ngày đầu đông đang dần khép lại, khóa chặt suy nghĩ về cảm giác đâu đó sẽ hửng nắng trong gió trời miền Bắc. Đông đã thực sự về mọi ngóc ngách. Cái rét mướt xuống tới 4 - 5 độ C càng làm cho mọi thứ trở lên đông cứng. Nhưng hẳn những điều thú vị ấy chỉ có thể tìm kiếm được ở đông miền Bắc còn Sài Gòn thì... nắng vẫn giòn tan dẫu là mùa đông.

Lam. 20 tuổi. Suy nghĩ về cuộc sống vô cùng bình dị và đang chờ đợi một người.
Cys. 23 tuổi. Có lời hứa hẹn với một cô gái nhưng đã trễ hẹn đến tận 23 tháng đằng đẵng.
Hoon. 23 tuổi. Yêu thầm một cô gái và luôn là người đứng phía sau làm nên điều tuyệt vời cho cô gái ấy. 

Đông.

Lam khẽ quàng khăn len lên cổ, đeo bao tay, xoay nhẹ núm cửa và lao nhanh ra khỏi nhà vì cô sợ có cơn gió vô tình nào đó sẽ thổi hắt cái lạnh vào mặt. Ngoài trời lạnh cóng nhưng vẫn không thể làm dịu đi phần nào không khí Tết nguyên đán đang dần chạm ngõ. Liếc qua liếc lại, như tìm kiếm một thứ gì đó. Ngắm nghía hồi lâu Lam cũng thấy được nó. Nằm yên ở góc phố, hình ảnh đó vẫn luôn xuất hiện mỗi khi Xuân về, hình ảnh vốn theo cô suốt 20 năm nay. 

- Này cô bé, đang nhìn gì mà chăm chú quá vậy? 

Không cần quay đầu lại cô dễ dàng biết đó là ai nhờ giọng nói trầm và ấm tới mượt mà.

- Hoon này, anh có thể nhìn ra đó là chữ gì trên tấm giấy đỏ kia không?

- Em đang cố gắng tìm kiếm một chút gì đó siêu phàm từ anh đấy à? – Hoon nhíu chân mày.

- Em biết là anh dù có căng tròn mắt cũng không thể biết được đó là chữ gì mà – Lam cười vang khoái chí. 

Hoon đến đón Lam đi Nhật Tân xem đào và nêu hứng lên thì sẽ làm vài phô ảnh để có cái mà khoe khi trở về Sài Gòn. Hoon là người Hàn gốc Việt nhưng hiện tại sống trong Sài Gòn cùng gia đình. Quen Lam từ lúc hai đứa vẫn là đứa trẻ và ban công hai nhà sát vách là nơi hai đứa trở thành bạn thân tới bây giờ. Lam chẳng còn lạ lẫm hay tò mò về sự xuất hiện cũng như nơi sinh sống của anh bạn Tây này, cô chỉ cần biết Hoon và cô vẫn là bạn thân và Hoon luôn là sự tuyệt vời trong cô. Tuyệt vời với những gì Hoon đem lại, tuyệt vời với tình yêu mà Hoon mang tới. Đó là Cys, hẳn nói như thế người khác sẽ lầm tưởng Hoon là tin yêu của Lam. Không, là Cys – người mà Hoon đã mang lại cho cô như mang đến cả một bầu trời. Cys là tất cả tình yêu cháy bỏng và mãnh liệt thì Hoon là tấm chân tình mà Lam luôn đối xử bằng nhiều xúc cảm khác nhau. Có lẽ vì thế mà những duyên mệnh cứ rắm rối quyện chặt lấy nhau để rồi những tổn thương khe khẽ sẽ dồn nén nên vai một trong nhưng số phận này.

- Hoon này, anh thích Tết Hà Nội hay Tết Sài Gòn? – Lam bâng quơ hỏi Hoon khi đang tì nhẹ cằm lên vài anh.

Một câu hỏi mà Hoon chưa sẵn sàng để trả lời. Lúng túng Hoon nói:

- Ừm thì tất nhiên là Sài Gòn rồi. Sài Gòn có gia đình anh và có cả Cys nữa.

Hoon khựng lại khi vừa dứt câu, không hiểu sao Hoon lại nhắc đến Cys lúc này.

- Cys ư? – Lam nhoẻn miệng cười và thì thầm vào tai Hoon:

- Anh ấy sẽ về với em, sớm thôi Hoon nhỉ. Cys đã hứa là sẽ về với em cơ mà. 2 năm nay em vẫn chờ Cys, chính xác tới lúc này là 23 tháng 4 ngày. Em vẫn mong Tết đến xuân về để nhận được cuộc gọi hay tin nhắn của Cys báo rằng anh sẽ về tới Nội Bài trong 2 giờ nữa. Em nhớ như in câu nói mà Cys đã phân bua giải thích với nỗi nhớ đang cuộn chặt trong em 2 năm trước. 

Hoon im lặng và có cảm giác như có vật gì nặng trĩu đang nén chặt lấy tim và phổi mình. Không thể thở được cũng như không nhúc nhích được. Đó là những gì cô cảm nhận thấy qua hởi thở và cánh tay cứng đơ của Hoon. May là vừa tới Nhật Tân không thì anh chẳng biết sẽ như thế nào nếu lúc ấy là đang trên đường phố đông đúc. 

- Hoa đào đẹp hơn hoa mai. Chính vì thế Tết miền Bắc sẽ đẹp hơn Tết miền Nam. Anh là con heo ngốc nghếch, đến điều đơn giản này mà cũng không biết à? – Lam có vẻ như đang cười gượng nhưng vẫn cố để nụ cười ấy thật tự nhiên. 

Xung quanh mọi thứ ngập tràn xuân sắc, cánh đào đang dần hé những cánh hoa mỏng manh như duyên thầm e ấp. Người ta có đôi có cặp và đang chụp hình khắp cả vườn đào. Cái lạnh lại một lần nữa phát huy tác dụng, nó có vẻ như đang khiến cô ghen tị thì phải dù tác dụng ấy đạt được độ phản ứng rất tốt. Vì quá nhớ nhung và thiếu thốn mà Lam đang chướng mắt với những cảnh ôm ấp và xuýt xoa của những đôi nhân tình kia ư. Ôi từ bao giờ Lam lại bị lóa mắt và thiếu kiên nhẫn như vậy chứ. Thật là những cảm xúc xấu xa và ích kỷ. Đang lúng búng trong mớ suy nghĩ thì Hoon kéo Lam tới một chỗ thưa người hơn nhưng xung quanh lại có rất nhiều nhánh đào đang đổ màu hồng rất tuyệt. 

- Này cô bé đang cáu kỉnh có muốn làm vài phô ảnh để không khí Tết miền Bắc đẹp hơn như cô nói không? 

Chưa kịp nói gì, Hoon đã chĩa ống kính về phía cô và chụp liên tục. Lam không tỏ ra bực mình nhưng cô chắc chắn Hoon sẽ không thể tìm ra bất cứ bức hình nào có thể nói là đẹp. Nhưng Lam đâu thể ngờ là trong cuộn phim đã có không ít những tấm hình mà Hoon đã dõi theo và chụp lại. Cứ thế Hoon và Lam ngắm cảnh Xuân đậm đà và dịu nhẹ sắc màu, nhưng sắc màu đủ ấm để làm nên một cái Tết đặc trưng xứ Bắc.

Nỗi nhớ mùa Tết về.

Sài Gòn không khí Tết nhộn nhịp hơn hẳn, chắc rồi. Sài Gòn là thành phố trẻ năng động cơ mà. Sẽ là đèn treo sáng rực, đường phố tập nập người qua lại và đặc biệt là sẽ không phải mặc quần áo dày cộp, đeo bao tay, khăn len, đội mũ chỉ cần là cardigan nhẹ nhàng đã đủ gợi lên khí đông cho Tết nguyên đán. Chà, nhưng Lam hoàn toàn không thích điều đó. Lam thích là đông thì phải lạnh, phải cóng buốt và phải xoa xoa đôi tay cho thật nóng và áp chặt lên má. Giờ này Sài Gòn đang như thế nào nhỉ? Mà đúng hơn là Lam đang nghĩ “Giờ này, Cys đang thế nào nhỉ?” Có như Hoon nói không? Có đang cố gắng học hành và đạt điểm thi thật cao để trở về bên cô sớm nhất có thể không. Hoon nói dối hay Cys không muốn quay lại? Sẽ là những ngày Tết đơn độc nằm dài xem phim hay sẽ là cái Tết ngập tràn trong hạnh phúc và tận hưởng đúng nghĩa một mùa Xuân. Ra ngoài phố thấy người người nhà nhà nô nức sắm sửa đồ Tết mà sao cô thấy bận lòng. Hóa ra sống quá lâu trong thứ gọi là xa xỉ nên phải chăng cô đã quên đi cái gọi là bình dị. Lam nhẹ nâng tách cacao nóng lên và uống một ngụm thất lớn. Giọng hát của Anh Khang đang trầm bổng bên ngôi nhà đối diện. “Ngày mai nắng lên anh sẽ về” luôn là ca khúc ấy, không biết là cố tình hay hữu ý mà sao nó lại cứ vang lên hoài những ngày gần Tết thế này. Kích thích mọi tâm tưởng trong đầu Lam khiến mọi thứ ùa về như cơn bão đổ bộ rồi lại nhanh chóng tan đi. Nhưng tàn dư của những cơn bão như thế thì thật khó tả. Nỗi nhớ càng chồng chéo và day dứt khi Lam vô hình tưởng tưởng giọng hát kia là Cys chứ không phải Anh Khang. Đến khi nào Cys mới quay lại, cô sẽ chờ đợi bao mùa Tết nữa đây. Đào nở rồi, bánh chưng hửng mùi thơm nhưng Cys vẫn yên lặng nơi Sài Thành đô hội. Hay Cys cũng như Hoon, đã bị hút bởi với ánh đèn rực rỡ của Sài Gòn huyên náo. Cys còn nhớ tới cô còn nhớ tới tình yêu sâu sắc này. 

Lam chìm sâu vào giấc ngủ từ lúc nào không hay. Sáng tỉnh dậy cô đã nghe thấy bài hát đó cùng những lời bài hát da diết như đang khuấy nồng ngàn nỗi nhớ trong cô. Giấc ngủ trong sâu thẳm nỗi nhớ hóa lại khiến tim mệt mỏi thế này. Cô cùng mẹ dọn dẹp nhà cửa và sắp xếp mọi thứ cho đúng với cảnh sắc sang xuân. Cành đào cô và Hoon mua được ở Nhật Tân cũng được mẹ đặt gọn ghẽ trong một góc phòng. Vậy là Xuân và Tết đã đến thật rồi. Hôm nay là 25 Tết, mọi thứ vẫn yên ắng. Lam tự hỏi đến lúc này đây cô có nên tiếp tục chờ đợi điều kì diệu sẽ xảy ra hay sẽ là thêm một năm nữa chờ đợi Cys trong mòn mỏi. 

Lam chờ đợi Cys như hoa chờ Xuân đến. Nhưng liệu Lam có đủ mạnh mẽ để chờ được tới mùa Xuân đích thực của cô và liệu sức sống của loài hoa này có đủ dẻo dai để nuôi dưỡng nỗi nhớ, tình yêu luôn cuồng nhiệt không tắt lửa và nguội lạnh?

Lam – Cys – Hoon.

Ba cái tên, ba con người, ba trạng thái ba biểu cảm và ba niềm mong mỏi khác nhau. Có thật là Cys sẽ thực hiện như lời hứa? Có thật Lam sẽ chờ đợi đến cùng và tìm Cys bằng mọi giác quan trên cơ thể trong đêm giao thừa vừa tròn 24 tháng? Có thật Hoon chỉ bồng bềnh một thứ xúc cảm mơ hồ nào đó không rõ về Lam? Sẽ có thứ là thật và tất yếu sẽ có thứ là dối. Hoon đã yêu Lam! Hoon đã đầu hàng trước nét ngây ngô trong sáng mà dường như có cả chút gì đó đau đớn cùng tổn thương và nỗi nhớ mà Lam đang ngày ngày dày vò qua mớ picture của cô với Cys. Hoon càng tiến gần lại với Lam càng mất đi sự tự chủ về bản năng cơ thể. Đó cũng là điều khiến Hoon lặng lẽ với những tin yêu dài trong câm lặng. Hoon mang Cys đến bên đời Lam để rồi nhận thấy đó là sự lựa chọn muộn màng. Đối với Cys, nó gần giống với cơn gió mát lành thổi đi mọi ưu tư của Cys trong những ngày đầu tiên xa nhà. Cys yêu Lam chân thành như thể đang nhấm nháp vị ngọt lịm ấy. Đón cái Tết đầu tiên ở Việt Nam Cys đơn giản như cái bóng đứng lặng và nhìn mọi thứ ồn ào tập nập. Và rồi gặp được Lam, anh dần nhận thức được rằng: phải chăng mình sẽ không còn cô đơn với những cái Tết sau này. Nhưng rốt cuộc thì anh đã để người con gái ấy bước vào con đường cô đơn giống như anh. Nhiều lúc Cys đã nghĩ: giá như chỉ có mình tôi phải chờ đợi có lẽ sẽ tốt hơn. Lam nhẹ nhàng đưa Cys ngao du bất tận trong vòng cảm xúc hạnh phúc tuyệt vời nhất. Để rồi ngay lúc này đây Lam đang cần Cys hơn bao giờ hết. Cys đã lỡ hẹn, Cys còn nhớ hay vội quên. 

Đếm ngược thời gian, đã là 26 Tết. Lam cần mẫn ngồi đợi cuộc điện thoại hay dòng mail ngắn ngủi: “Anh sẽ về bên em, ngay lúc này thôi Lam nhé!”. Lam nhủ bản thân đừng chông chờ nhưng khi các noron thần kinh không còn hoạt động theo đúng chức năng của nó là truyền thông tin từ bộ não xuống các giác quan thì Lam hoàn toàn bất lực. Những ngày giáp Tết cứ gõ cửa từng hồi càng khiến Lam mệt mỏi. Cuối cùng thì cũng tới ngày 29 tết. Thông thường thì sẽ là đêm giao thừa 30 nhưng năm nay chẳng hiểu lí do lịch lại chỉ đến 29. Lam không còn quan tâm bất kì thứ gì khác trên đời nữa. Ngay lúc này, tại đây Lam chính thức tạm rũ bỏ nỗi mong chờ Cys sẽ xuất hiện vào đêm giao thừa vừa tròn 24 tháng. Rụng rời chân tay và gần như nổi nóng với bộ não của chính mình, nó không còn nghe lời Lam. Nước mắt lăn dài, đôi tay vô thức không thể đưa nổi lên để gạt quách chúng đi cho đỡ tủi hờn. Lam nhoài mình ra giường, thả lỏng và buông xuôi các nơron xúc cảm để chúng vô tư hoành hành. 

Lam nhấc máy điện thoại tính gọi cho Hoon để tối nay Lam nhất định sẽ đi chơi đêm giao thừa thật thỏa thích. Nhưng gọi cả chục lần mà Hoon vẫn không bắt máy. Đúng 9 giờ tối, Lam đã nghĩ phải gọi bằng được cho Hoon nhưng cô chưa kịp bấm số thì hộp tin nhắn thoại báo có thư mới. Lam open ngay lập tức vì trong phút bối rối ấy Lam vẫn cầu mong tia hy vọng cuối cùng trong tin nhắn này là Cys. Nhưng không phải, là giọng của người con trai trầm và ấm áp.

“Lam, cô bé Hà Nội ngọt ngào. Khi em nhận được tin nhắn này cũng là lúc anh đang lơ lửng trên bầu trời ngày 29 Tết. Có lẽ đêm giao thừa năm nay em sẽ không phải một mình lơ đãng dạo khắp con phố Hà Nội. Và em cũng sẽ không phải tốn sức để dụ bằng được anh ra ngoài tung tăng với em. Sẽ là một người khác, một người dù xứng đáng hay không xứng đáng nhưng cũng đã vô tình giữ chặt được con tim em. Hãy tìm Cậu ấy trong đêm giao thừa và kết thúc đoạn nhạc Alone đi nhé cô bé. Hẹn gặp lại em, một mùa nào đó trong năm. Lam của tôi!”

Chẳng biết phải diễn tả cảm xúc hiện tại như thế nào nữa. Lam bật khóc, khóc ngon lành và đó có lẽ là hành động mà cô tự nguyện đi theo lối của mọi giác quan trên cơ thể. Hoon luôn như vậy, tuyệt với đến độ Lam không thể tìm được lí do để ghét Hoon hay cáu giận với Hoon. Là cô ngốc nghếch hay Hoon khờ khạo mà đến thời điểm này cô mới biết tình cảm của Hoon. Duy nhất qua câu nói “Lam của tôi”. 

“Hoon à, em xin lỗi vì anh quá tuyệt vời. Em sẽ cầu nguyện những gì hạnh phúc nhất sẽ đến bên trái tim anh. Điều thật tâm nhất nơi em, Hoon hãy giữ lấy nhé”

Đêm giao thừa

Cơn mộng mị qua đi, Lam bình ổn hơn nhưng vẫn không biết nên suy nghĩ sao với những lời Hoon nói với cô. Tìm ư, cô sẽ phải đi tìm thay vì được tìm ư? Mà là ai? Chẳng lẽ người con trai mà Hoon nhắc tới là Cys, chẳng lẽ Cys đang ở đây rồi, chẳng lẽ Cys đã quay trở về rồi. Lam cuống quýt với mớ câu hỏi trong đầu, đúng lúc cô cần các noron thần kinh phát huy tác dụng thì chúng lại ì ra và không chịu động đậy gì cả. Bây giờ đã là 11h giờ khuya, Lam đang đứng ở một góc phố nào đó mà cô cũng không rõ tên. Cái biển đề tên phố mờ mịt cộng với người qua lại làm cho Lam chẳng nhìn thấy gì cả. Cố gắng lắm, Lam mới thoát ra khỏi chỗ lộn xộn và hư ảo ấy. Lam quay số và liên tục gọi cho Cys. Từ lúc Cys đi thì số điện thoại này cũng ngủ yên theo chủ của nó, biết là vậy nhưng Lam vẫn liều gọi thử. Rồi đầu dây bên kia nhạc chờ vang lên đến khi nó tự động tút những hồi dài. Vậy là có thể liên lạc được nhưng tại sao Cys lại không bắt máy. Lam lúc này với đầy đủ cảm xúc hỗn độn, đang cố thoát khỏi chúng thì phía sau Lam có tiếng ai đó vừa cất lên.

- Lam!

Xung quanh Lam, mọi vật đều đứng im ở khoảnh khắc ấy. Chừng 5’ Lam từ từ quay lại. 

- 24 tháng, quên cả giọng nói của anh rồi hả Lam công chúa?

Là Cys, là Cys của cô. Cys bằng xương bằng thịt chứ không phải trong tưởng tượng. Cô đã tìm được anh trong đêm giao thừa, giờ phút tuyệt vọng nhất trong cô. Bất giác Lam chạy ùa đến và ôm trầm lấy Cys như thể nếu buông tay ra cô sẽ mất anh mãi mãi. Nức nở như đứa trẻ, Cys đưa hai tay lên và lau nhẹ những giọt nước mặn đắng mà anh đã vô tình để lại trên khóe mi người con gái anh yêu. 

- Nhìn anh này Lam. Anh xin lỗi, vì tất cả những gì anh đã mang đến cho em. Anh biết chờ đợi là điều khủng khiếp nhất của một tình yêu nhưng anh đã nhẫn tâm bắt em làm việc đó. Lời hứa hẹn trước kia bây giờ anh thực hiện có còn kịp nữa không cô công chúa nhỏ bé. Em sẽ không phải chờ anh thêm một giây phút nào nữa. Hãy để anh lấp đầy nỗi nhớ trong em và đi cùng em đến những đêm giao thừa sau và sau sau nữa – được không Lam.

Lam cứ thế òa khóc, khóc đến độ ướt nhòe hết bờ vai của anh. Cys kéo Lam thật chặt vào lòng và hát điệu nhạc vốn quen thuộc với Lam mỗi ngày nhưng khi nó được cất lên bởi giọng hát của Cys thì nó trở thành điều hạnh phúc nhất trên thế gian này với cô.

Anh mơ năm nay khi xuân về được gần em
Sắc thắm môi son đan tay mình bước êm đềm
Vẫn biết xa nhau em sẽ thật buồn nhiều lắm
Anh mong cô đơn đi qua để ngày đầy nắng.

Nhớ lắm môi hôn tiếng nói ngọt ngào của em
Mỗi lúc xuân sang đan tay mình bước êm đềm
Bao nhiêu yêu thương anh giữ thật chặt người ơi
Thương em yêu em anh mơ một ngày bình yên.

12 giờ đúng, giây phút sang Xuân chuyển giao năm cũ và năm mới, pháo giao thừa đã nổ vang rền trên bầu trời. Những đóa hoa rực rỡ như đang chúc phúc cho một đôi nhân tình nào đó đã tìm thấy nhau trong đêm giao thừa. 

- Khi anh ôm em như thế này cũng là lúc anh nhận ra: đi một mình sẽ đi được nhanh hơn nhưng hai người thì sẽ được xa hơn.

Làm thế nào để giao tiếp tốt hơn?


Giao tiếp là cách thức truyền đạt thông tin giữa những cá thế khác nhau trong cùng một xã hội. Tuy nhiên, giao tiếp không hề đơn giản, thay vào đó là một nghệ thuật đòi hỏi con người phải có những kĩ năng được trau dồi cẩn thận. Vậy những phương thức nào giúp chúng ta giao tiếp hiệu quả?
Trong giao tiếp, có nhiều con đường để truyền đạt thông tin:
- Giao tiếp bằng lời thông qua: âm thanh, ngôn ngữ.
- Giao tiếp phi ngôn ngữ: quá trình giao tiếp thông qua việc gửi và nhận thông tin không lời giữa con người. Thông tin có thể được truyền đạt thông qua cử chỉ và cảm ứng, ngôn ngữ cơ thể hoặc tư thế, biểu hiện trên khuôn mặt và tiếp xúc bằng mắt . Thêm vào đó, giao tiếp phi ngôn ngữ cũng bao gồm việc truyền đạt thông tin qua hình ảnh và viết văn bản.
Dù là ở phương thức truyền đạt thông tin nào, con người cũng phải tìm hiểu, lựa chọn cách truyền đạt ý nghĩ, cảm xúc, mục đích lời nói một cách chính xác, mang lại lợi ích. Vì vậy, đối với những ai gặp khó khăn trong giao tiếp hoặc muốn bồi đắp thêm kĩ năng, chúng ta có thể tham khảo một số biện pháp giúp giao tiếp hiệu quả sau:
1.Tạo môi trường phù hợp
- Chọn thời điểm thích hợp
Thời điểm để truyền đạt thông tin đóng vai trò rất quan trọng trong việc người nghe có tiếp nhận hay không, và đồng thời đánh giá tính hiệu quả trong trong những thông tin bạn cung cấp. Cụ thể, bạn không thể  bàn luận bản báo cáo, tin tức tài chính, hay số liệu chứng khoán trong khi người nghe đang hoàn toàn mệt mỏi, cần sự nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Hoặc dễ hiểu hơn, chúng ta không thể đòi hỏi những yêu cầu cho bản thân khi người tiếp nhận thông tin đang trong tình trạng bức bối, khó chịu.
- Chọn địa điểm phù hợp
Yếu tố lựa chọn địa điểm để truyền tải thông tin chiếm phần trăm không nhỏ trong sự thành công của người nói. Có một số vấn đề, bạn không thể nói cho người nghe tại nơi công cộng đông người, mà nên nói ở những nơi riêng tư để thuận tiện cho quá trình đối thoại hai chiều diễn ra thuận lợi. Ví dụ khi bạn đuổi việc nhân viên, thông báo những tin tức xấu trong đó người nghe bị ảnh hưởng hoặc bạn chia tay người yêu , v.v.  Điều này thể hiện sự tôn trọng của bạn khi truyền tải thông tin, giúp bạn tránh gây tổn thương đến đối phương_ đối tượng trực tiếp đón nhận những thông tin đó và họ sẽ dễ dàng chấp nhận hơn.
- Tránh những yếu tố tác động gây phiền nhiễu
Trong cuộc đối thoại giữa bạn và người nghe, có rất nhiều yếu tố gây ảnh hưởng đến sự truyền tải thông tin cụ thể đó là sự ồn ào, âm thanh lớn gây khó khăn trong việc lắng nghe. Điều này cũng giải thích tại sao phải để điện thoại im lặng trong cuộc họp, hội thảo hay rạp chiều phim. Nếu để sự tác động phiền nhiễu này gây ảnh hưởng, thì chất lượng và nội dung của những thông tin bạn cần truyền đạt sẽ không chính xác và thiếu sót.
2.Biết cách tổ chức sự giao tiếp
- Tổng hợp những thông tin cần truyền đạt một cách có tổ chức
Bạn nên sắp xếp những thông tin theo trình tự logic phù hợp để khi đối phương lắng nghe có thể hiểu chính xác mục đích bạn cần nói tới. Không những vậy, việc này sẽ giúp bạn không bị quên những điểm quan trọng và mấu chốt trong thông tin khi trình bày một vấn đề phức tạp. Ví dụ, khi một người diễn thuyết thảo luận đề tài bất kì nào đó, họ thường mang theo những tờ giấy ghi chú gồm những điểm quan trọng, sắp xếp chúng theo từng bước trình tự đã chuẩn bị sẵn để tránh truyền đạt thông tin thiếu sót.
- Thông tin cần truyền đạt cần rõ ràng
Mục đích khi bạn giao tiếp là để trao đổi ý kiến, chia sẻ ý nghĩa hay thông cáo vấn đề bạn cần truyền tải. Vì vậy, bạn không nên tạo sự mập mờ khó hiểu để người nghe cảm thấy phức tạp, khó khăn khi tiếp cận những điều bạn cần nói. Hãy tạo sự rõ ràng để đối tượng lắng nghe cảm thấy thoải mái và dễ dàng đón nhận thông tin một cách hiệu quả.
- Luôn  đặt trọng tâm vào vấn đề muốn nói tới
Khi bạn thảo luận về một đề tài nào đó, luôn có sự tranh luận ý kiến giữa bạn và người nghe. Có người đồng tình với quan điểm của bạn những cũng có người phản bác lại với những lập luận có thể khiến bạn lung lay. Tuy nhiện, bạn phải cố gắn giữ cân bằng, đứng trên lập trường của bản thân, bảo về chủ đề bạn cần truyền đạt, tạo nên  điểm nhấn trong quan điểm vấn đề chính mà bạn đang nói tới. Nếu nhưng bạn bỏ dở giữa chừng, thay đổi luận điểm thì các vấn đề bạn truyền tải sẽ không ăn khớp, rời rạc khiến người nghe không hiểu được mục đích bạn muốn nói là gì.
- Nói lời cảm ơn đến người lắng nghe bạn
Dù là ở hoàn cảnh nào, khi bạn trình bày vấn đề, bạn nên gửi lời cảm ơn đến những người lắng nghe. Bởi họ đã dành thời gian suy nghĩ, tìm hiểu về những quan điểm bạn trình bày. Đôi khi bạn phải đối mặt với sự phản bác, những quan điểm không đồng tình khiến bạn tức giận hay khó chịu , nhưng bạn vẫn nên cảm ơn họ. Vì bạn sẽ thể hiện được sự tôn trọng của mình đối với khác, chứng minh cho mọi người thấy bạn cũng là người biết lắng nghe và tiếp thu ý kiến. Như vậy, bạn sẽ gây được thiện cảm trong giao tiếp xã hội.
3.Giao tiếp qua cách nói
- Tạo ấn tương tốt
Trước khi vào cuộc thảo luận, bạn nên thiết lập mối quan hệ hoặc gây ấn tượng tốt đối với người bạn muốn truyền đạt thông tin. Điều này giúp bạn gây được cảm tính khiến người ta có trạng thái vui vẻ, hào hững và nhiệt tính khi lắng nghe. Bạn có thể bắt đầu bằng cách chia sẻ những sở thích chung, hỏi han về công việc gia đình, khen ngợi vẻ bề ngoài hay trang phục của họ.
- Sử dụng ngôn từ đúng cách
Tùy thuộc vào đối tượng bạn truyền đạt thông tin, hãy biết cách lựa chọn ngôn từ sử dụng. Có những từ ngữ mang ý nghĩa sâu xa, phức tạp đòi hỏi người nghe phải có trình độ nhất định mới hiểu được. Vì vậy, hãy dùng những từ ngữ mang tính rõ ràng, chính xác để người nghe không hiểu lầm, không khó khăn trong việc đoán nghĩa, tạo nên thành công trong giao tiếp truyền tải thông tin.
- Loại bỏ thói quen lầm bầm
Việc bạn nói lầm bầm khi giao tiếp với mọi người xung quanh sẽ gây nên sự thiếu thiện cảm. Người ta sẽ không hiểu bạn đang nói gì, tiêu cực hơn họ có thể hiểu lầm bạn đang nói những điều ác ý, không đồng tình với quan điểm của họ. Hơn nữa, giao tiếp là sự truyền đạt thông tin giữa hai hay nhiều người, vì vậy bạn cần phải phát biểu, nói lên suy nghĩ ý kiến với người khác, để họ có thể hiểu được mục đích bạn bạn muốn nói tới. Qua đó, bạn sẽ tạo nên được sự tự tin trong giao tiếp.
- Biết lắng nghe đối phương
Giao tiếp là quan hệ hai chiều giữa người nói và người lắng nghe. Hãy trở thành người lắng nghe theo đúng cách, để hiểu được quan điểm và tôn trọng đối phương. Điều đó rất quan trọng khi bạn trình bày, biểu đạt ý kiến của bản thân. Biết lắng nghe người khác thì người khác mới lắng nghe mình.
- Sử dụng giọng điệu phù hợp
Giọng điệu là một trong những yếu tố ảnh hưởng trực tiếp đến sự thiện cảm của người nghe. Bạn không thể quát tháo, dùng những âm vực gây chói tai, để truyền đạt thông tin. Hay quá nhỏ nhẹ, thì thầm, trong việc tranh luận vấn đề gay gắt nào đó. Lựa chọn giọng điệu phù hợp giúp tăng sức thuyết phục trong giao tiếp.
4. Giao tiếp bằng ngôn ngữ cơ thể
- Nhận biết sự kết nối
Trong đám đông, bạn không đảm bảo rằng bạn quen biết hết mọi người. Tuy nhiên, khi một người nào đó kết nối giao tiếp với bạn đơn giản qua cách chào hỏi như gật đầu hoặc mỉm cười. Lúc đó, bạn không nên quá bất ngờ, mà phản ứng bình tĩnh đáp lại sự kết nối ấy. Có thể đó là mối quan hệ tiềm năng trong tương lai.
- Sự dụng biểu cảm qua khuôn mặt
Việc biểu lộ cảm xúc qua khuôn mặt thể hiện thái độ, tình cảm khi bạn giao tiếp. Mỗi trường hợp hoàn cảnh khác nhau, bạn luôn phải biết cách kiềm chế, che giấu những biểu cảm tiêu cực bên trong tránh gây mất hòa khí hay phảm cảm giữa cuộc đối thoại. Ngoài ra, khi bạn bộc lộ sự nhiệt tình được thông qua nét mặt, bạn sẽ khiến người nói hoặc người nghe có  được sự thoải mái, đồng tình và hào hứng với chủ đề bàn luận.
- Giao tiếp qua ánh mắt
Giao tiếp qua ánh mắt trong cuộc đối thoại chia sẻ thông tin là một yếu tố không thể thiếu. Thay vào đối tượng đang lắng nghe thông tin truyền đạt, bạn lại nhìn vào người hoặc vật thể khác thì cuộc nói chuyện này sẽ không thể tiếp diện. Người nghe sẽ không biết mục tiêu, người bạn cần nói là ai cũng như không thấy được thái độ tôn trọng của bạn. Dĩ nhiên, bạn không nên chăm chăm nhìn thẳng vào mắt của đối phương, tùy từng trường hợp sẽ gây nên tác động tiêu cực. Bạn có thể nhìn vào sống mũi của họ hoặc thỉnh thoảng lướt qua cặp mắt như thế sẽ có lợi hơn.
- Biết dừng đúng lúc để nhấn trọng tâm vấn đề
Trong một bài diễn thuyết hoặc chủ đề thảo luận với nội dung dài. Bạn không nên thao thao bất tuyệt đọc liền một mạch thay vào đó nên dừng vào những trọng tâm để nhấn mạnh. Qua đó, người nghe cũng sẽ không cảm thấy nhàm chán và mệt mỏi.
- Dùng cử chỉ bằng tay đúng cách
Trong giao tiếp, ngôn ngữ  biểu đạt qua cơ thể giúp cho việc truyền đạt thông tin sinh động và thú vị hơn. Nhưng không phải bạn cứ khoa chân mua tay, chỉ trò lung tung, nhất là việc chỉ tay vào đối phương là mang lại lợi ích. Do đó, phải biết kiểm soát cử chỉ của cơ thể để tránh điều bất lợi.
- Ngoài ra bạn cũng nên chú ý đến trang phục, cách đi đứng và các cử chỉ khác của cơ thể để thể hiện bản thân ở mặt tốt và có lợi nhất trong giao tiếp.
5.Giao tiếp trong xung đột
Trong các cuộc tranh luận gay gắt đặc biệt xảy ra xung đột, việc bộc lộ sự bực bội, tức giận là điều xảy ra phổ biển. Trường hợp khi không kiềm chế được cảm xúc, đôi bên có thể phát ngôn ra những từ ngữ thiếu văn hóa, gây tổn thương và xúc phạm đến lòng tự trọng của nhau. Lúc đó hai bên không còn sự chia sẻ, giao tiếp, truyền đạt thông tin một cách chuẩn mực. Điều đó không giải quyết được vấn đề gì ngoài việc mất đoàn kết, tổn hại lẫn nhau. Vì vậy, bạn nên học cách bình tĩnh, dùng từ ngữ và cử chỉ thích hợp cố gắng làm giảm sự căng thẳng tránh gây nên cao trào kích thích xung đột.
Lời kết
Giao tiếp không chỉ là cách thức truyền đạt thông tin hai chiều giữa người nói và người nghe. Đó là sự thể hiện văn hóa, lối sống, cách ứng xử của mỗi người. Vì vậy, tác giả xin gửi những phương pháp hữu ích sử dụng trong giao tiếp để mọi người tìm hiểu và ứng dụng một cách hiệu quả.
(theo Genk.vn)

Thursday, May 24, 2012

Cánh thư tình học trò ấy giờ nơi đâu?


Trường của chúng tôi có đủ tất cả những gì về một ngôi trường mà người ta hay nghĩ đến: phượng vĩ gọi hè, mái ngói rêu phong cổ kính, những ông giáo già…

Nằm chiếm một góc nhỏ của thị trấn, trường được xây dựng từ thời thuộc Pháp, cái gì cũng xưa cũ. Chi đoàn chúng tôi đã tạo được đôi chút mới mẻ với những luống cao lương kế hoạch nhỏ, và thật nhiều bạch đàn.


Cô hiệu trưởng và gần chục thầy cô giáo tăng cường ở trong những phòng tập thể tranh tre đơn sơ. Cô hiệu trưởng trồng mấy dây bầu, chúng bám vào tường nhà kho thiết bị, đầy trái, cô ăn quanh năm.

Thầy chủ nhiệm năm cuối cấp của tôi là một nhà giáo tài hoa. Thầy mất mấy ngón tay, lẽ ra việc vẽ đường tròn sẽ khó khăn, song thầy vẽ tốt. Tiết toán của thầy đầy chất nghệ thuật, cuốn hút chúng tôi.

Bài ca cách mạng mà thầy hát suốt trong những dịp văn nghệ của trường của lớp là bài ngợi ca cây lúa, “tôi hát bài ca ngợi về cây lúa, và người trồng lúa cho hôm nay…”. Chất giọng ấm áp, trữ tình của một giáo chức cũ thể hiện thật hay bài ca mới của cách mạng.

Cô giáo dạy văn lại luôn có vẻ buồn buồn, tâm tư nặng trĩu, song hết lòng vì học sinh. Thầy dạy vật lý lại rất hài hước, chuyển tải kiến thức khoa học vật lý có vẻ khô khan một cách dí dõm, dễ hiểu.

Tiết họp dưới cờ đầu tuần luôn luôn trang trọng. Tôi có lần vinh dự được điều khiển các khối lớp chào cờ, cảm giác đặc biệt còn đến bây giờ, “hướng về cờ, chào!”. Hàng trăm con người trẻ tuổi đứng nghiêm, hướng về quốc kỳ phất phới, chào. Thật thiêng liêng.

Tôi làm cờ đỏ, và duyên nợ với em từ “công tác” này. Tôi thường sang lớp em chấm thi đua, đủ cả: vệ sinh, thể dục đầu và giữa giờ, trật tự lớp…Khi ấy em còn là một nữ sinh xa lạ. Dần dần tôi biết em, bởi cái duyên ngầm, dáng dong dỏng cao, và tất nhiên- như tình yêu của cả thiên hạ- tôi thương ánh mắt em, như nai giữa rừng, long lanh, có gì chút xíu ngơ ngác…

Tôi cứ để ý em, thương thầm thương trộm không biết bao lâu, cho đến một ngày đẹp trời tôi quyết định… viết thư tỏ tình. Anh chàng cờ đỏ mặt sắt thức gần cả đêm để viết thư, loay hoay mãi không xong mấy dòng tỏ tình đầu đời. “Em thân yêu”, rồi xóa, “H. yêu quý”, rồi xóa…Viết mãi không vượt qua được mấy dòng “mở bài”.

Rồi cũng xong cánh thư. Tôi hồi hộp thực hiện kế hoạch đã được tính toán trước. Tôi sẽ lén ép cánh thư vào vở em, lúc cả lớp tập thể dục giữa giờ, và thực hiện động tác quay theo hướng không nhìn thấy lớp học. Tim đập thình thịch, mồ hôi thấm áo… Tôi đã bỏ được cánh thư vào vở của em.

Sau đấy là lo lắng: không hiểu cập rập như thế có bỏ nhầm thư vào…vở cô bạn ngồi cạnh em hay không? Cứ nghĩ đến đấy tim tôi thắt lại vì lo lắng. Em đã không trả lời thư của tôi, và ngày hè của năm học cuối cùng cũng đã đến. Trong buổi họp mặt chi trường, em đã hát thật buồn: “Mỗi năm đến hè lòng man mát buồn, chín mươi ngày qua chứa chan tình thương…”.

Đấy, kỷ niệm của một học trò nghèo không nhiều. Giờ bạn bè có mặt ở khắp nơi: đứa sống tận bên Pháp, đứa lận đận dạy tiểu học ở vùng sâu vùng xa, có đứa lâu lắm rồi không có tin tức gì…May mắn gặp lại thầy cô, gặp lại bạn bè thời áo trắng, nói chuyện thăm hỏi nhau cứ ồ à suốt, vì không ngờ bước đi của thời gian lại nhanh như thế.

Riêng em, người con gái đầu tiên mà tôi thức thâu đêm để viết thư tỏ tình, không hiểu giờ đang ở đâu… Em đã đọc cánh thư ấy của tôi, đúng không?

Hè cũng đã sắp về…

Nguyễn Thành Công

Lá thư xin được gửi đến thầy


 Con sinh ra đã mang trên mình không được bình thường như bao người khác khi đã bị nhiễm chất độc da cam. Bố con vốn là một người lính, bao nhiêu năm xông pha nơi chiến trường khói lửa, bố con đã bị nhiễm chất độc da cam lúc nào không hay chỉ đến khi sinh con thì mọi người mới thầm xót xa cho số phận.

Từ khi biết cắp sách đến trường con đã ý thức được những khó khăn chờ đợi mình phía trước nhưng con
vẫn quyết vượt qua. Nhưng cả một thời ấu thơ trong con là những ký ức lẻ loi. Ngồi học con ngồi một bàn, ra chơi con chơi một mình.

Cho đến khi con được học với thầy. Năm ấy con học lớp tám, có lẽ thầy đã chú ý đến con ngay từ buổi đầu nhận lớp. Thầy dạy con môn toán trong khi trước đó môn con yêu thích lại là môn văn.

Tất nhiên thầy không bắt các bạn trong lớp phải xích lại với con. Mà nếu thấy bắt các bạn vậy thì con thà le loi còn hơn nhận những tình cảm miễn cưỡng. Nhưng xen giữa những tiết toán khô khan là những câu chuyện về quan niệm sống, triết lí sống đầy hấp dẫn lôi cuốn cả lớp lặng nghe.

Con hiểu về cuộc sống nhiều hơn cũng như các bạn trong lớp cũng đã có những sự đồng cảm với con. Con đã bớt lẻ loi. Con đã bắt đầu hòa nhập vào thế giới học đường đầy vui nhộn. Nhưng thế giới bên ngoài còn quá bao la và đầy lạ lẫm đối với con.

Lúc đầu con còn quá ngây ngô khi nghe những câu nói tràn đầy triết lí của thầy như một làn gió thổi thoáng qua. Cho đến một hôm cả lớp đang ngồi giải bài tập. Con giải bài này rất nhanh, vì bài này vốn đã có mô-típ dựng sẵn nên chỉ việc ráp vào một tí là xong.

Thầy đi đến chỗ con nhìn bài con làm, thầy khẽ nhau mày, cốc nhẹ vào đầu tôi, khẽ bảo : “Làm như con ai chẳng làm được, con phải nghĩ ra những cách làm ít ai làm được thì khi ấy tầm giá trị của nó mới được nâng lên”.

Con lúc ấy cứ mãi suy nghĩ theo nghĩa đen là một bài toán sẽ được giải bằng nhiều cách khác nhau chứ không đơn điệu bằng con số chỉ một và một cách duy nhất. Cũng từ ngày ấy con yêu học toán hơn học văn nên lên cấp ba con học ban toán.

Cả ba năm con đều ở trong đội hình đi thi học sinh giỏi toán của trường, năm lớp 11, con đoạt giải ba trong cuộc thi giỏi toán cấp tỉnh. Mặc dù không dạy con nữa nhưng suốt thới cấp ba, thầy thường xuyên trau dồi cho con kiến thức về toán giúp con nắm vững kiến thức hơn.

Năm con thi đại học vì gia đình sắp chuyển vào Nam nên con quyết định thi vào khoa kinh tế của đại học quốc gia thành phố Hồ Chí Minh. Ngày con thi đậu cũng là ngày con phải xa thầy. Con đã khóc rất nhiều, thầy cũng ôm con nấc lên trong ngẹn ngào. Con và thầy xa nhau từ đó nhưng con biết hình bóng thầy trong trái tim con sẽ không bao giờ tàn phai.

Giờ con đã ra trường đã đi làm, công việc bận rộn cộng với gia đình không ở ngoài Bắc nữa nên con chưa về thăm thầy được và đó cũng là nét trăn trở nhất trong con.

Mỗi buổi tối trước khi đi ngủ, con đều mở máy nghe một lần bài hát mà thầy thích nghe, từng giai điệu, từng ca từ lại đưa con vào trong giấc ngủ : “Sống trên đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không ? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi”.

Trong cơn mơ chập chờn hình bóng của thầy với lời nhắc con giải bài toán năm xưa lại khắc họa trong con. Thầy ơi ! Con đã hiểu, trong cuộc sống này có nhiều hướng đi khác nhau để đến cùng đích thành công.

Đi theo bằng con đường nào không phải người khác chỉ cho mà chính do ta chọn lựa. Đường đi càng khó càng ít người vượt qua thì đó cũng là hướng đi người ta trân trọng nhất. Cảm ơn thầy nhiều lắm thầy ơi !.

Nguyễn Văn Thanh

Áo dài ơi ta xa nhau rồi



Nếu ai đó hỏi, với bạn hạnh phúc nhất là gì? Với tôi, điều khiến tôi hạnh phúc nhất đó là được đến trường, được đi học như bao bạn bè khác, được hồn nhiên vui đùa cùng các bạn dưới gốc phượng già trong sân trường, nhặt những hoa phượng rơi để ép vào trang giấy trắng thơ mộng, được cùng nhau thi đua học thật tốt để bố mẹ vui lòng.


Và còn được cất giấu trong trái tim những kỷ niệm êm đềm, niềm vui và cả những nỗi buồn của ngày còn ngồi trên ghế nhà trường.

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình làm ruộng, bố mẹ tôi quanh năm lam lũ một nắng hai sương mà vẫn không đủ lo cho đàn con ăn học. Tôi biết rằng, mảnh đất miền trung quê tôi, thời tiết rất khắc nghiệt, người dân dù rất cần cù, tằn tiện mà vẫn cứ thiếu thốn.

Gia đình tôi cũng vậy, và vì ý thức được nỗi khổ của bố mẹ nên tôi đã học thật tốt, năm nào cũng được danh hiệu xuất sắc. Tôi còn nhớ, năm tôi học lên cấp hai, tôi đã phải hằng ngày đi bộ để đến trường cả chục cây số. Lúc đó, tôi rất muốn được đi học thêm môn toán, để được học thật giỏi môn này. Nhưng nhà tôi làm gì có tiền, mẹ tôi lúc đó đã động viên con gái:

- Con cố gắng học lên cấp ba, mẹ sẽ cho đi học thêm nhé!. Giờ nhà mình khổ quá, tiền trường, tiền quần áo, sách vở mẹ không thể lo nổi cho các con học đủ thứ đâu.

Nghe mẹ nói vậy, tôi thương mẹ lắm. Tôi nghe lời mẹ không đòi đi học thêm ở ngoài nữa. Có một lần, vì thèm được đi học thêm quá. Tôi đã lén đứng nép bên cửa sổ của lớp học để lắng nghe thầy giảng.

Thấy bài toán thầy giảng hay quá nên tôi cũng ngồi sát dưới cửa sổ để thầy không phát hiện ra, tôi lấy vở ra hì hục chép. Tự nhiên tôi nghe một tiếng “bốp” trên đầu. Tôi nóng hết cả hai tai, mặt đỏ như trái ớt, tôi chưa biết chuyện gì thì thầy hiệu trưởng đã ở trước mặt tôi, thầy nói:

- Đi ra khỏi chỗ này, để cho các bạn học.

Tôi rưng rưng nước mắt, cắp vở ra về. Tôi biết vì tôi lúc đó học lớp 9 rồi mà còn nhỏ tí, thầy đã nhầm tôi là đứa trẻ nghịch ngợm ở ngoài vào quấy rối lớp học. Từ đó, tôi không bao giờ dám nghĩ đến đi học thêm chui nữa.

Tôi tự mượn vở của các bạn về giải lại và có khi tôi mang những củ lạc, củ khoai của nhà làm ra, đổi cho chúng bạn để bọn nó giải cho tôi hiểu bài hơn. Nhờ thế mà tôi học ngày càng tiến bộ hơn lên.

Một buổi đến trường, một buổi tôi giúp mẹ chăn trâu, thái rau cho lợn và làm nhiều thứ khác mà bố mẹ cần. Vậy mà, tôi đã lên được cấp ba với số điểm cũng rất hãnh diện. Thầy cô kính yêu, mái trường dấu yêu và bạn bè mến yêu, tất cả hiện về trong tôi như một miền kí ức đẹp vô ngần.

Năm tôi lên cấp ba, vì xa nhà nên tôi phải đi xe đạp chứ không còn đi bộ nữa. Nhưng gia đình tôi vẫn còn nghèo lắm. Bố mẹ không mua nổi cho tôi chiếc xe đạp để đi học. Ở nhà tôi lúc đó có một chiếc xe đạp giàn ngang.

Đó cũng là phương tiện duy nhất để bố tôi đi xuống thị trấn những khi cần. Đó lại là con trâu kéo cày của nhà tôi, nó có thể dùng để thồ lúa, thồ khoai lúc mùa màng. Lên cấp ba, tôi phải mặc áo dài để đến trường. Tôi được nhận vải từ học sinh xuất sắc nên mẹ đã dùng vải đó để may áo dài cho tôi.

Hàng ngày đi học, tôi mặc áo dài cởi trên chiếc xe giàn ngang ấy, các bạn ai cũng cười trêu tôi dữ lắm. Vì tôi thấp con nên mỗi lần đứng xuống xe rất khó khăn, tôi phải chọn chỗ nào có bục cao mới chống chân dừng lại được.

Giờ nghĩ lại thấy tội lắm mà cũng vui vui. Mà sao khi ấy, tôi lại không thấy ngượng gì cả. Tôi chỉ có một quyết tâm là hãy học thật giỏi để các bạn không coi thường mình là con nhà nghèo thôi.

Tôi rất yêu quý bạn bè, tôi cũng rất hòa đồng nên chúng bạn nói vậy chứ ai cũng thương cho hoàn cảnh của tôi cả. Có bạn thương tôi đã cho tôi cả sách cũ để học. Tôi không sao quên được tình cảm yêu mến của thầy cô và bạn bè ngày đó đã giúp tôi vượt qua khó khăn để học tập.

Con đường đất đỏ quê tôi, ai đến cũng phải sợ lắm. Mùa mưa rất lầy lội và trơn. Ba năm cấp ba tôi chỉ có duy nhất một bộ áo dài. Tôi cũng chăm chút nó lắm nhưng vì ba năm mà ngày nào cũng mặc cả nên nó đổi từ màu trắng sang màu vàng.

Hơn thế, nó còn bị rách vá nhiều chỗ ở cùi chỏ tay và dưới ống quần, phải nói là nó rất te tua và thê thảm. Vậy mà, tôi cứ mặc mãi đúng trang phục quy định của nhà trường dù là nắng hay mưa. Vì bố mẹ quá nghèo khổ, vất vả nên tôi không bao giờ đua đòi quần này áo nọ hay học thêm học bớt gì cả.

Lúc đó, chỉ còn đúng ba tháng nữa là chúng tôi phải chia xa mãi mãi mỗi đứa một phương trời. Bầu trời cao rộng và xa xăm ấy, với chúng tôi còn rất nhiều điều mới mẻ đang chờ đón.

Chiếc áo dài của tôi đã sờn cũ lắm nhưng tôi vẫn tung tăng vui đùa cùng các bạn. Sự hồn nhiên, ngây thơ của ngày ấy, bây giờ tôi thèm lắm. Một lần, trong giờ ra chơi, tôi đã vui quá đà nên thằng bạn dùng ngón tay bấm vào vai tôi. Tôi thấy đau mà vẫn vui đùa suốt cả giờ ra chơi đó.

Vì thằng bạn bấm mạnh tay mà áo dài của tôi đã gần mục lắm rồi nên nó đã bị rách toạc ra một khoảng thật to. Tôi xấu hổ quá không nghĩ gì đến việc học được.

Tôi loay hoay lo lắng thì con bạn tôi đã kịp thời chuyển lên cho tôi chiếc áo khoác, tôi mặc tạm vào. Cả tiết học hôm ấy, tôi không thể tập trung nổi.

Chỉ còn ba tháng thôi là chúng tôi xa nhau rồi, nhưng chiếc áo dài của tôi đã dừng lại ở đó để chia tay tôi. Nó không cùng tôi đi suốt ba năm cấp ba mà chia tay tôi trước ba tháng, tôi rất buồn. Bố tôi viết đơn lên nhà trường xin cho tôi miễn trang phục áo dài để được đến trường.

Thế là hết, áo dài ơi! Thời gian trôi qua nhanh quá, ngày nào đó tôi là lọ lem của lớp 12/2 trường trung học phổ thông Trần Văn Dư mà giờ đây đã là một cô giáo làng rồi.

Các bạn ơi! Hãy để những ký ức vui, buồn và đẹp nhất của tuổi học trò ở một ngăn trong trái tim mình nhé. Nó sẽ nuôi sống các bạn và mang đến cho các bạn niềm hạnh phúc vô bờ đó.

Nguyễn Thị Bích Kiều

Kỷ niệm một thời cắp sách


Quạt trần quay như thể ngày mai là nó đổi chỗ định cư ra vựa ve chai ở vậy. Vì thế, mồ hôi cứ thì thầm rủ nhau lấm tấm trên lưng áo ba mươi chín đứa học trò. “Bi kịch tình yêu của Kiều” trong đề kiểm tra có lẽ đã làm trời Sài Gòn thêm đổ nắng: “Đề khó quá cô ơi!” Thấy mà thương học trò mình đến lạ.


Một chuỗi mênh mông ký ức rộn ràng rủ nhau về…

Ba năm trung học phổ thông, kỷ niệm đong chắc phải đến hàng nghìn trang nhật ký:

Bảo bảnh trai mượn xe máy của ba để làm màu đón “em yêu” (theo lời của nó) đi học thêm về; “em yêu” không chịu lên xe. Buồn đời đi uống rượu rồi tông vô cột điện; tỉnh dậy chỉ thấy cái mũi Hy Lạp đã “đứt gánh tương tư”. Cả lớp rủ nhau đi thăm, ồn ào cả bệnh viện, bị bác sĩ la quá chừng.

Nhỏ Thủy quen anh nào năm cuối ở Đại học và tặng anh điều vô giá của bản thân. Thế rồi anh bỏ nó không lý do. Thủy uống thuốc ngủ thật nhiều, may mà cứu kịp. Thủy đòi nghỉ học. Các bạn kiên trì chia nhau đến nhà động viên suốt một thời gian, Thủy mới chịu mang cặp sách lại.

Cô giáo dạy công dân hiền ơi là hiền, hôm qua còn kể chuyện về tình yêu vui ơi là vui. Thế mà trưa hôm sau, cả lớp đã khóc như mưa hạ đầu mùa tầm tã: cô ra đi vì chiếc xe và cô bé nhỏ dưới bánh xe tải.

Cả lớp bị cô chủ nhiệm cho chép phạt nguyên quyển vở học trò vì cái tội không đứa nào thuộc lấy một chữ trong “Tuyên ngôn độc lập”. Thật đáng, vậy mà không ít đứa bảo cô “dã man”. Cô biết, giờ sinh hoạt lớp cô không nói lời nào, thỉnh thoảng lấy khăn chậm nước mắt.

Ba năm làm chủ nhiệm, cô coi đứa nào cũng như con. Vậy mà niềm trân quí cô trong lòng trỗi dậy, ba mươi sáu đứa vòng tay, để xin lỗi ư? Hổng phải, vòng tay như trẻ mẫu giáo và đồng ca lộn xộn bài: “Cô giáo em”. Cô cười nhẹ nhàng như mây trời, nói: “Ghét quá!”.

Đóng tiền quyên góp cho trẻ em làng SOS, đứa nào cũng than vãn, thầy Bí thư Đoàn trường bảo: “Ôn thi đại học làm gì khi mà sống vô cảm”. Đúng là vô cảm thật! Thế là lại hớn hở đóng tiền, 1000 đồng khi ấy đủ mua ổ bánh mì thịt mà ăn no đến trưa.

Nhắc đến bánh mì mới nhớ. Thầy hiệu trưởng cấm ăn bánh mì trước cổng trường vì sợ không đảm bảo vệ sinh. Lũ ngẩn ngơ ngày ấy đâu chịu hiểu lời thầy. Lớp trưởng: “6 giờ 30 phút tập trung ở cổng trường, mỗi đứa sẽ cầm sẵn một ổ bánh mì.

Đợi thầy hiệu trưởng đến là đồng loạt ăn. Tiền bạc không phải lo, chúng ta ứng quĩ lớp”. Cả lớp hưởng ứng nhiệt liệt. Sáng hôm sau, nụ cười sung sướng lan tỏa trước cổng trường khi thấy thầy hiệu trưởng kéo kính xuống nhìn ba mươi sáu con người cầm bánh mì ăn sảng khoái.

Tiết một trôi qua trong “vinh quang chiến thắng”. Bi kịch bắt đầu khi tiếng loa oang oang: “Mời tập thể 12 A về văn phòng!”. Rồi nước mắt, rồi hối hận, rồi viết bản kiểm điểm, rồi mời phụ huynh cứ xoắn vào nhau… Thấy thương thầy hiệu trưởng quá chừng.

Nghĩ rằng năm cuối cấp nên cần phải tạo ấn tượng khó quên. Thế là 8/3, có mười đứa con trai không xuống sân trường làm lễ. Khi cô hiệu phó vừa nêu lịch sử ngày thế giới phụ nữ xong thì tiếng cười đồng loạt rộn lên. Không phải cười cô mà là cười mười ông tướng đang mặc áo dài đang xuống lầu.

Áo đủ màu, không biết mượn ai và mượn từ bao giờ. Mười ông xin hát bài “Một thoáng quê hương”. Lần đầu tiên một bài hát đầy mỹ từ như thế lại khiến cả trường cười nghiêng ngả: bởi các ông hát gớm quá và mặc áo dài thì quá gớm!

Ngày ra trường cận kề, bài vở nhiều mà vẫn không hết nghịch. Trường yêu cầu mỗi lớp tổng dợt vệ sinh. Thế là thay vì xách nước từ nhà vệ sinh ra lau dọn thì vài anh tài lanh trong lớp lại đi mở ống nước chữa cháy kéo thẳng vào lớp, xịt tưng bừng. Nước ào ạt từ lầu ba xuống tầng trệt, ngỡ như thác Đatanla đang bước vào mùa lũ.

Thầy giáo vụ chạy lên trợn mắt. Lẽ ra bị kỷ luật nữa nhưng vì gần thi rồi, tha cho…

Trong bâng khuâng kỷ niệm của bạn bè, lòng không khỏi dạt dào kỷ niệm riêng.

Những năm 1994, hai mươi nghìn đồng học phí một tháng thật nặng nhọc với một gia đình trồng rau mà trúng mùa thì ít, mất mùa thì hoài hoài. Thế nên, đóng học phí trễ nhất lớp là điều đương nhiên, mà khi đóng thì toàn tiền lẻ, đồng tiền mặn mồ hôi của má từ những gánh rau.

Rồi học thể dục, tôi là đứa vận động ít nhất. Không phải bệnh, không phải lười mà vì sợ rách quần. Thật khó hiểu phải không? Vì quần thể dục má mua mặc đã hai năm, vải nào còn nổi. Đây là cái quần mượn nhỏ bạn hàng xóm, học khác trường.

Lần nào mượn nó cũng nhăn nhăn: “Mày làm giãn hết quần tao!”. Thế mà vẫn mượn, học xong buổi sáng thì trưa le te đi giặt cái quần cho kịp khô trả bạn.

Lũ bạn ùa đi học thêm, vì kiến thức vì phong trào còn tôi không học đâu cả, chẳng phải mình giỏi giang, có thừa năng lực tự học đâu mà vì sợ gánh rau của má nặng thêm.

Có đứa lại nhấm nhẳng: “Nhỏ này chẳng lo gì cho tương lai”.

Lo chứ, lo vội vội về nhà quăng cặp đi cắt rau, bó lại gọn gàng rồi đèo chúng ra chợ cho má bán kịp chợ chiều.

Ngại nhất là đi sinh nhật. Thời ấy, vài đứa đã có bạn trai đèo ra tiệm trang điểm, váy trắng váy hồng xòe lung linh.

Thèm lắm, giá được ướm vào chiếc cánh thơm tho ấy một lần rồi cởi ra liền cũng lấy làm mãn nguyện. Nhưng chẳng dám lộ nỗi thèm ấy cho má biết, vui vẻ tung tăng đi sinh nhật.

Trong tiệc, giữa bao sắc màu duyên dáng, hóa ra tôi lại “nổi bật” nhất bởi đồng phục xanh xanh.

Chiếc áo tết của 15 năm về trước, tôi còn giữ tinh tươm trong tủ. Đó là chiếc áo cô chủ nhiệm tặng, nhớ mãi giây phút ấy, nước mắt trong lòng như sóng xôn xao mà trái tim thì ấm dịu như nắng cao nguyên.

Ngày làm hồ sơ thi Đại học, tôi băn khoăn hai chữ: tiền đâu? Chọn lựa sau một đêm dài suy ngẫm là Trường Cao Đẳng Sư Phạm ở quê nhà. Bởi: không học đóng học phí, không đi học xa, không làm má vì mình mà tóc bạc thêm, mắt sâu hơn…

Học trò lần lượt nộp bài, có đứa rủ rỉ: “Hồi nãy làm bài, em thấy mắt cô ướt ướt nha!”

Những năm tháng tuổi hồng dẫu có nhiều trăn trở của áo cơm, song mãi mãi kỷ niệm ấy làm tâm trí chúng ta tươi xanh, tinh khôi và vẹn nguyên như màu mực tím…

“Cảm ơn nhé thời ta cắp sách,

Nụ cười hồng cuốn nỗi niềm riêng.

Cảm ơn nhé tuổi mộng thần tiên,

Cho thêm yêu cuộc đời tha thiết…”

Phan Thi Mỹ Cảnh