Friday, September 14, 2012

Bejeweled 3 - Game xếp kim cương (bản mới nhất của hãng Popcap + Crack)


Nối tiếp các phiên bản cũ, dòng game "Kim cương" - Bejeweled đã rất nổi tiếng và quen thuộc với các bạn. Thể loại game này đã thu hút rất nhiều các gamer, bằng chứng là hãng game nổi tiếng thế giới về MiniGame - POPCAP đã cho ra đời phiên bản thứ 4 "Bejeweled 3" vào ngày 07/12/2010.

Với phiên bản "Bejeweled 3" mới cáu này được bổ sung các tính năng mới, các thể loại tính điểm mới, rất hấp dẫn.

MỘT SỐ HÌNH MINH HỌA















Yêu cầu cấu hình: (không quan trọng lắm, vì hầu như máy cấu hình trung bình đều chơi đc)
- HĐH: Windows XP / Vista /7
- Processor: 1.2GHz (minimum)
- Memory (RAM): 256MB (minimum); 512MB (recommended)
- Ổ cứng cài đặt trống: 250MB
- DirectX Version: 8 (minimum); 9.0 (recommended)
- Sound: DirectX-compatible
- Video: DirectX-compatible; 32MB (minimum), 64MB (recommended)
- Color Quality: 16-bit or 32-bit color mode (256 colors may not work)



Do đây chỉ là bản dùng thử nên bạn nên crack để dùng mãi mãi.

Crack: http://www.mediafire.com/?vkl11mkrlk7fqa9

Hướng dẫn Crack: Sau khi cài đặt game, chép đè file Crack (đã giải nén bằng winrar) vào thư mục cài đặt kick chuột vào file crack cho nó chạy rồi oke

Đề thi CVKH vào LienVietPostBank sáng 22/8/2012



Hôm kia mình vừa đi thi ở LienVietPostBank, bài làm cũng tàm tạm nhưng vui vì công tác tổ chức của ngân hàng rất tốt, các anh chị giám thị có thái độ rất thân thiện, không có dấu hiệu tiêu cực trong phòng thi. Do bảo mật đề thi nên nháp phải nộp cùng đề, mình chỉ nhớ ý chính của phần nghiệp vụ, hi vọng là tài liệu có ích để các bạn tham khảo


Logo ngân hàng
Vị trí: Chuyên viên QHKH
Ngày thi: 22/8/2012

-=======O0O=======-

==> Môn IQ & Tin học (65 câu /65đ /45p)

Phần I: Trắc nghiệm IQ (25 câu).
Phần II: Trắc nghiệm Tin học (40 câu).

==> Môn Nghiệp vụ (30 điểm /60p)

Phần A: Lý thuyết.
Phần I: Trắc nghiệm (15 câu / 15đ)

1. Ngân hàng chấm dứt hợp đồng tín dụng trước thời hạn với lý do nào?
2. Việc khách hàng đem tài sản đến ngân hàng để đảm bảo cho khoản vay gọi là hình thức đảm bảo gì?
3. Quỹ dự phòng rủi ro lập ra vì lý do nào?
4. Theo quy định hiện hành tỷ lệ trích lập đối với nợ xấu là bao nhiêu?
5. Nợ cần chú ý là nợ gì?
6. (Không nhớ rõ) Đối với tài sản đảm bảo là quyền sử dụng đất thì giấy tờ đảm bảo gồm (những) giấy tờ nào?
7. Công thức tính giá trị tài sản đảm bảo là bất động sản?
8. Nguồn vốn để sử dụng cho vay trung, dài hạn gồm (những) nguồn vốn nào?
9. Tỷ lệ vốn huy động ngắn hạn dùng để cho vay trung, dài hạn theo quy định hiện hành tối đa là bao nhiêu?
10. Thời gian trả nợ còn gọi là gì?
11. Thông tư 13/2010/TT-NHNN Quy định về các tỷ lệ đảm bảo an toàn trong hoạt động của tổ chức tín dụng có hiệu lực từ ngày tháng năm nào?
12. Tỷ lệ cho vay tối đa với một khách hàng là bao nhiêu?
13. Khi vay bằng ngoại tệ, khách hàng có thể trả lãi bằng (những) loại tệ nào?
14. Loại tài sản nào sau đây không được (phép) sử dụng làm tài sản đảm bảo?
15. Thế chấp là hình thức đảm bảo tín dụng như thế nào?

Phần II: Câu hỏi tự luận (1 câu /7đ)

Để trờ thành cán bộ tín dụng cần những yếu tố nào? Theo Anh / Chị yếu tố nào là quan trọng nhất? Vì sao?

Phần B: Bài tập (1 câu / 8đ)

Công ty XNK nông sản Miền Bắc gửi đến Ngân hàng A đề nghị vay 5,5 tỷ để bổ sung vốn lưu động, thời hạn vay 5 tháng. Các thông tin:
- Khối lượng hàng hóa mua vào trong kỳ: 1100 tấn.
- Giá mua: 6.500.000 đ / tấn.
- Vận chuyển: 70.000 đ/ tấn.
- Chi phí chế biến đóng gói: 500.000 đ / tấn.
- Vốn tự có của công ty tham gia vào phương án là 30%.
- Kỳ luân chuyển vốn lưu động là 3 tháng.
- Thời gian thu hồi vốn của phương án là 4 tháng.
- Giá trị tài sản đảm bảo là 7,5 tỷ.
Theo Anh / Chị thì Ngân hàng A có chấp nhận đề nghị trên hay không? Vì sao? Giải thích?

Biết rằng:
- Hồ sơ đầy đủ, thủ tục hợp lệ.
- Ngân hàng cho vay tối đa 70% giá trị tài sản đảm bảo.

(Tổng hợp, GiangBLOG)



>>> Xem thêm đề thi vị trí QHKH ngân hàng Liên Việt chi nhánh Nghệ An (10/03/2012)

[HoT] Tổng hợp tài liệu ôn thi công chức thuế 2012


==> Lưu ý: Đã bổ sung thêm đề và đáp án Thuế 2010 phía cuối bài

Để chuẩn bị cho đợt thi tuyển dụng công chức ngành thuế sắp tới, mình tiếp tục share bộ tài liệu giúp các bạn có định hướng ôn thi tốt hơn. Tài liệu được lấy từ các đợt thi trước (trên mạng hầu như rất nhiều) mình chỉ sắp xếp lại cho mọi người tiện tìm kiếm. Qua những đề thi này sẽ giúp các bạn tiếp cận và có hiểu biết rõ ràng hơn về những môn thi, nội dung thi trong kỳ thi sắp tới để đưa ra những phương pháp và cách thức ôn tập cho phù hợp.

==> Bộ tài liệu bao gồm:
- Đề thi môn hiểu biết chung, nghiệp vụ Thuế, tin học và tiếng Anh B các năm 2009, 2010..
- Trọn bộ đề thi thuế năm 2010 - thi ngày 8-9/1/2011 thì phải (bao gồm từ Đề tiếng Anh, Đề trắc nghiệm và tự luận chuyên ngành thuế, Đề tin học, Đề kiến thức chung và môn nghiệp vụ) cùng Bộ đề và đáp án thi trắc nghiệm Công chức mới.
- Các tài liệu luật như: Luật thuế GTGT, TNDN, TNCN và luật quản lý Thuế
- Chức năng, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của các cơ quan thuế: Tổng Cục thuế, Cục thuế, Chi Cục thuế
- Luật công chức nhà nước, chuyên đề 16+17 bộ môn Quản lý nhà nước về KT-TC
- Nhiều câu hỏi hiểu, trắc nghiệm, bài tập có đáp án đầy đủ


-=========0o0=========-

>> Tài liệu môn Tin và Anh B: http://adf.ly/EoR7w

>> Bổ sung thêm: http://adf.ly/EoRAj

>> Tài liệu các môn hiểu biết chung và nghiệp vụ Thuế: http://adf.ly/EoREj

==> Link dự phòng:
http://adf.ly/EoRJZ
http://adf.ly/EoRNg

Lưu ý pass download và giải nén (nếu có):  khongphaixoan

(ĐÃ CHECK LẠI LINK DOWNLOAD --> ok, MỌI NGƯỜI TẢI TIẾP NHÉ)

Hiện nay mình đã có được đề thi của tất cả các môn (3 đợt thi) của năm thi công chức 2005 (diễn ra vào các ngày 1-2/10/2005, 8-9/10/2005, 15-16/10/2005) và 2010. Vì là tài liệu "hiếm" nên mình sẽ không share rộng rãi như trên mà có thêm 1 điều kiện nhỏ. Các bạn muốn có tài liệu hãy để lại địa chỉ mail trong phần comment (có thể cmt = tài khoản facebook hoặc cmt ẩn danh, tên/URL, tài khoản google + trong khung comment có sẵn phía cuối bài). Sau khi check thông tin mình sẽ gửi ngay cho các bạn trong thời gian sớm nhất :))

DEMO

>> Môn ngoại ngữ A và Tin 1-2/5/2005:



Link download: http://adf.ly/F37UW




Link download: http://adf.ly/F37Wf

>> Các môn thi ngày 8-9/10/2005



Link download: http://adf.ly/F37pm



Link download: http://adf.ly/F37tB



Link download: http://adf.ly/F37xE

>> Các môn thi ngày 15-16/10/2005



Link download: http://adf.ly/F384F



Link download: http://adf.ly/F38Bj



Link download: http://adf.ly/F38G7

>> Click vào biểu tượng (xem toàn màn hình)để xem rõ hơn <<

==> Cập nhật đề thi và đáp án các môn thi Thuế năm 2010:

- Môn tiếng Anh trình độ A (ngạch cán sự) - Đáp án
- Môn nghiệp vụ viết (ngạch chuyên viên và cán sự) - Đáp án: chuyên viên | cán sự
- Môn nghiệp vụ trắc nghiệm (cán sự và kiểm thu viên)
- Môn kiến thức chung (chuyên viên và kiểm soát)
- Môn tin học văn phòng (ngạch cán sự, lưu trữ)

Link đề thi: Tải tại đây  (Dự phòng)

==> Cập nhật thêm:
- Đề thi môn tiếng Anh trình độ B (ngạch chuyên viên): Đề thi | Đáp án
- Tham khảo 1 đề tiếng Anh trình độ A: Đề thi | Đáp án

==> Xem thêm đề thi công chức thuế 2012 TẠI ĐÂY


-CHÚC CÁC BẠN THI TỐT-

Truyện ngắn: Ngốc ơi! yêu thật đó, không đùa đâu


"Cho tớ một ngày được làm người yêu cậu nhé ! "Đó là cái tin nhắn nó đã viết hàng trăm lần nhưng chưa bao giờ dám gửi. Vì nó sợ khi hắn nhận được tin nhắn này, hắn đang hạnh phúc bên người con gái nào đó. Và như thế tình yêu của nó sẽ là thừa thãi và nó với hắn sẽ không còn là bạn của nhau nữa.

Nó thấy tự ti lắm, nó không quá thân để làm người hắn có thể chia sẻ mọi vui buồn, nó cũng không quá tốt để có thể chờ đ
ợi hắn mãi.Thế mà hôm nay làm sao ý. Nó đã gửi cái tin nhắn ấy vào đêm trước buổi học cuối cùng của nó ở trường. Sau ngày mai nó sẽ không được gặp hắn và hắn cũng vậy.

Ngày mai là ngày kết thúc 3 năm cấp 3, nó sẽ tiếp tục với con đường đại học phía trước.Nó gửi xong cái tin nhắn mà nó cho rằng ngu ngốc nhất ấy đi. Rồi nó vội tắt máy, nó không dám xem hắn sẽ trả lời thế nào hay nó sợ sự im lặng, nếu hắn không trả lời và ngày mai hắn coi như không có gì xảy ra thì sao? Nó sợ lắm, tay nó run run, mắt khẽ nhắm lại và chờ đợi cho những gì phía trước nó.

Sáng đã đến, nó uể oải bước từng bước đến trường. Hôm nay thật khác, nó không mang "con nghiện " của nó theo nữa. Nó tắt "con nghiện" ấy từ hôm qua đến hôm nay nó cũng không dám mở.Nó bước vào lớp, nằm gục xuống bàn mà ngủ. Từ lúc vào trường, nó không thấy hắn đâu. Nó hơi thất vọng nhưng cũng đành vậy.Nó nghĩ chắc hắn không còn muốn gặp nó nữa đâu.

Mấy tiết học trôi qua nhanh chóng. Đến tiết thứ 3 thì cả lớp nó rủ nhau cúp tiết. Nó cũng đành ra về, khi đi qua lớp hắn mới biết hắn không đi học từ sáng. Chắc hắn chẳng muốn thấy nó nữa đâu.Nó bước ra cổng, đang định rút máy điện thoại gọi cho mama nó đón như mọi khi thì giật mình thấy hắn đang bước về phía nó.

" Người yêu ơi! Lên xe anh chở đi chơi nào".
Nó trố mắt ra nhìn hắn, chưa kịp nói lời nào thì hắn đã kéo nó lên xe đạp của hắn.
Nó im lặng ngồi sau xe hắn, và hắn cũng thế. Rồi cũng đến lúc cả hai phải nói ra điều gì đấy, nhưng nó không biết mở đầu như thế nào. Bỗng nhiên nó đỏ mặt. Hắn bỗng nhiên luồn tay ra sau nó khiến nó giật mình vội bỏ tay hắn ra.
Hắn cười, cầm tay nó và nói "người yêu gì mà không ôm anh, chán quá".

Nó vội phản bác " chán thì anh đi yêu người khác đi" ,"yêu em hôm nay thôi. Mai anh sẽ tìm người khác để ôm.hêhê" hắn tiếp. Câu nói đùa ấy của hắn làm nó im lặng, à phải rồi, nó chỉ là người yêu hắn một ngày thôi mà, lòng nó chợt nhói.Có lẽ hắn biết điều đó nên hắn vội thanh minh " em chưa đọc tin nhắn của anh àh? Câu lúc nãy anh đùa thôi mà."

Nó cũng tự an ủi mình, dù sao hôm nay nó cũng là người yêu hắn, dù là một ngày thôi, nó cũng sẽ hạnh phúc như bao người khác. Hắn cùng nó đi tới thật nhiều nơi, dù nó đã ngán ngẩm mỗi khi nhìn cảnh vật ở đây, nhưng hôm nay thì khác, đi với hắn và cùng ngắm cảnh với hắn thật vui. Nó quên cả cái đói, chỉ đến khi hắn nhắc, nó mới chợt nhớ ra và nhìn đồng hồ. Giờ này tan học rồi nên chắc nó phải về nhà ăn cơm. Nhưng nó lấy lí do ăn cơm cùng lớp để đi ăn với hắn.

Sau đó hai đứa cùng nhau lên chùa cầu phúc. Nó thật lạ, hẹn hò mà bắt hắn cõng lên tận ngôi chùa cao trên núi để ước điều gì đó mà chỉ mình nó biết. Nó không trả công hắn bằng việc nói cho hắn biết mà ngược lại còn bắt hắn cõng nó leo xuống núi khiến hắn bở cả hơi tai. Hắn nói lần sau chắc chắn sẽ bắt nó cõng hắn, nó thì mong có thật nhiều lần sau nữa kể cả là nó cõng hắn cũng được.
Cũng chẳng biết vì sao hắn lại muốn nó đọc cái tin hôm qua hắn gửi cho nó đến thế. Nó nửa hi vọng sẽ về nhà nhanh để đọc nó, nửa lại mong ngày hôm nay trôi thật chậm để nó ghi nhớ mãi khoảnh khắc này.Một ngày bên hắn sắp hết hạn, chỉ còn mấy bước nữa thôi là đường ai người ấy đi, nó vẫn cố cười để hắn yên tâm.
Hắn ôm nó, thì thào lời yêu. Nó nghĩ đó chỉ là lời kết thúc cho người yêu giả vờ như nó mà thôi. Nhưng nó vẫn cười và cũng đáp lại bằng câu " EM YÊU ANH ". Hắn quay lưng đi rồi, nó buồn bã bước vào nhà. Nó ngủ một giấc thật say đến trưa hôm sau, nó mới khua tay cầm lấy máy điện thoại. Bật máy lên, nó thấy 7 sms của hắn.

-" Không phải ngày cá tháng 4 đâu nhóc ạ"
-" Đùa xong im lặng hả đồ hâm?"
-" Thôi được tớ chấp nhận đấy"
-" Ơ hay, chấp nhận thật không đùa đâu mà không nhắn tin lại nhé "
-" Ngốc ơi. Yêu nhau thật nhé. Mai tớ đón đi chơi. Mai tớ không đi học đâu. Chờ cậu ở cổng trường từ tiết 2 nhé. Tớ phải ngủ đến hết tiết 1 mới dậy được "
-" Chắc ngủ rồi hả? Mai tớ chờ cậu đấy. Không ra hay nghỉ học là chết với tớ"
Và....1 sms mới: "Anh Yêu Em"!!

Sưu tầm

Truyện ngắn: Nắm tay anh, em nhé!


Bốn năm trước, Lan hớn hở khoe khắp xóm khi nhận được giấy báo nhập học. Từ nhỏ, nó đã mơ ước trở thành cô giáo, nó hay bắt mấy đứa trẻ hang xóm cùng nó chơi trò cô giáo và lần nào nó cũng luôn đóng vai cô giáo. Mà ngày ấy cũng hồn nhiên lắm, cô giáo gì mà kì, học sinh hỏi gì cũng ậm ừ, lớp học như một tổ chim nháo nhác, không biết cô đâu, trò đâu. Những lúc ấy, Huy cậu lớp trưởng của lớp học “chim cú” đó lại được dịp thể hiện, đúng là Huy đã có tư chất cán bộ ngay từ lúc ấy.


Lan và Huy bằng tuổi, chúng học cùng lớp từ cấp một đến hết cấp hai, sang cấp ba tuy không còn cùng lớp nhưng chúng vẫn là đồng môn. Ngày cứ qua ngày, hai đứa chơi với nhau mà chả hiểu chúng thân nhau không nữa, lúc thì nói chuyện rôm rả lắm, khi lại lạnh lùng như không quen.


Thời gian cứ thế trôi đi, Lan và Huy đã làm lễ tốt nghiệp cấp ba, hồi ấy trường có tổ chức buổi liên hoan, có cả phần gửi những bức thư chưa dám gửi. Chúng nó háo hức lắm, ra sân trường rõ sớm, tìm ngay vị trí đẹp, đứa nào cũng mang nhận được thư mà. Lan cũng vậy, dù không nói ra, không tỏ ra quá hồi hộp như những đứa khác nhưng tim nó cũng đang đập nhanh hơn thường lệ. Thậm chí nó còn nghĩ đang phân vân không biết khi nhận được thư thì phải tỏ thái độ gì để đỡ bị đám bạn trêu trọc. Đầu óc nó cứ quay cuồng với những mơ tưởng ấy nhưng cuối cùng thì chẳng có anh chàng hay cô nàng nào gửi thư cho nó cả. Trong lòng nó thấy buồn, nhưng điều làm nó cảm thấy nặng nề hơn cả là bức thư của một cô bé nào đó gửi đến Huy, nhưng không phải thư tỏ tình mà là lời xin lỗi ngọt ngào. Nó cảm thấy ngột ngạt, nó cứ tưởng rằng bấy lâu nay Huy thích nó. Nó giận dỗi, Huy dỗ dành, nó trẻ con, Huy đều bỏ qua tất cả... Vậy mà Huy lại yêu người con gái khác từ bao giờ. Nó cố kìm lòng để không bật ra tiếng khóc, nó cười, nó đùa giỡn với đám bạn... để mà tối về nó ôm gối, nước mắt cứ thế chảy ra. Chắc hẳn nó không nghĩ nó mến Huy nhiều hơn nó tưởng.


Cuối cùng, cũng đến ngày nó đi nhập học, bỏ lại sau lưng cả thành phố cảng rực rỡ hoa phượng, nó lên thủ đô với đầy đủ nhất niềm tự hào của một tân sinh viên. Gia đình nó không thuộc diện chính sách, cũng không phải hộ nghèo nên phải khó khăn lắm nó mới xin được vào kí túc xá của trường. Quả thật, nó cũng mơ mộng lắm, nó tưởng tượng kí túc xá chẳng khác nào khách sạn nên khi được "mắt thấy tay sờ" nó vẫn chưa hết bàng hoàng. Nhưng lúc đấy thì ván đã đóng thuyền, gạo đã nấu thành cơm nó vẫn phải mang đồ đạc vào kí túc xá ở với 11 người không quen, không biết. Tối hôm ấy, ăn cơm xong, cả nhà nó, ông bà nó, bố mẹ nó, chị em nó kéo nhau về hết, bỏ lại nó bơ vơ nới đất khách quê người. Nó không khóc đâu nhưng nước mắt cứ cháy ra, nó buồn, nó tủi, nó không chào ai cả, nó sợ nó không đủ cãn đảm, nó không được phép nói gì nếu muốn nước mắt không chảy ra nữa. Nó lên phòng, nằm, nước mắt ướt gối và ngủ từ bao giừo không biết. Nhưng rồi nó cũng quen với những người xa lạ kia, nó nói chuyện nhiều hơn, cười nhiều hơn và mất cái cảm giác tủi thân buổi đầu.

Mưa! Đang đứng ở bến xe buýt bắt xe từ nhà đứa bạn về, nó làu bàu mưa to mà xe thì chẳng thấy đến. A, kia rồi, nhanh thôi, nó hí hức lao lên xe như một mũi tên. Và chuyện gì đến cũng phải đến, nó lao thẳng vào chú đứng trước mặt. Vội vã xin lỗi khi còn chưa cả ngầng mặt lên. Người đàn ông ấy chỉ cười và nói nhỏ: “Mình già đến thế sao?” Thấy vậy, nó mới sững người, ngẩng mặt lên nhìn và nghĩ bụng: “Người này gọi là chú, mình hơi quá rồi, hihi.”, nó vội vàng sửa lại: “Anh cho em xin lỗi, tại mưa quá nên em không để ý.” Dù chữa ngượng thế nào thì mặt nó vẫn cứ hồng lên vì xấu hổ, từ nhỏ nó đã có cái tật này.


Nó nhanh chóng về phòng kí túc, rửa mặt mũi, ăn uống rồi nhanh chóng nhập hội buôn dưa và không quên kể cái sự "chết nhục" của nó. Hôm sau, đang tung tăng cùng đám bạn đến lớp, nó nhìn thấy cái gì đó quen quen. Và như không kiểm soát nổi, nó hét lớn: “A! Chú!”. Lại một, mà không chắc phải một chục cái ánh mắt ái ngại nhìn nó, trong đó không thể thiếu cái ánh mắt của người chú kia. Nó cúi mặt, đi cho nhanh bỏ lại đám bạn đang cười sung sướng. Nhưng chẳng hiểu ma xui, quỷ khiến thế nào mà nó cứ lao thẳng về phía chú đó và tất nhiên, lại va phải chú lúc nào không hay. Chú đó quay lại, nở một nụ cười và hồn nhiên nói: “Bé này thích va phải chú hay sao ấy nhỉ”. Lần này nó chỉ lí nhí: “Em xin lỗi anh” và đi thẳng. Cả ngày hôm ấy, nó không ngừng bị đám bạn trêu đùa, xấu hổ không nói nên lời. Nó quyết định bỏ nhà đi bụi cho đỡ nhục với thiên hạ. Ai ngờ trái đất tròn, nó đang ngẩn ngơ giữa con đường hai hàng nhãn thì nghe tiếng gọi: “Bé ơi, chú ở đây nhé, đừng va phải chú nữa nhé!”. Nó giật mình quay lại, trời ơi, nguyên nhân gây ra nỗi nhục của nó, nó không nói gì, quay lại, tiếp tục đi bình thản như không có chuyện gì xảy ra nhưng trong lòng đầy ấm ức. “Này, đi đâu thế bé, tập thể dục cùng không?”, “Trời ơi, sao cứ theo tôi hoài vậy” - nó nghĩ thầm, và ngẩng đầu lên đáp lại hết sứ nhẹ nhàng và nhã nhặn: “Dạ, em đi hóng gió. Em xin lỗi vì va phải anh và anh cũng cho em rút lại đại từ chú ạ”. “Không sao mà, hihi, đi cùng nhé!". Thế là kế hoạch đi bụi của nó bất thành nhưng nó vừa có thêm một người bạn.


Và từ chiều ấy, chiều nào nó và Phong cũng một người đi hóng gió, một người đi tập thể dục nhưng hai người họ luôn nắm chặt tay nhau. Phong hơn nó một tuổi, cũng đang học trường sát vách trường nó, Phong thuê trọ cùng cậu bạn cùng quê - người mà nó cứ quen gọi là “Nam hến” vì từ khi nó quen Phong đến giờ, ngót nghét cũng đã trải qua ba mùa Va-linh-tinh, vậy mà chẳng bao giờ Nam nói chuyện với nó quá chục câu. Nó hỏi Phong thì Phong bảo Nam tính nó ít nói sẵn rồi, ở phòng có hai thằng mà toàn mình độc thoại là chính. Cứ mỗi khi nói đến Nam, cả tôi và Phong đều bật cười và thắc mắc: “Nó cứ câm như hến thế mà sao tán được cô bé xinh đáo để?”, “Thằng này chắc có duyên ngầm em ạ! Nhưng nó còn kém xa anh.”


Những ngày tháng ấy, vui biết mấy, những mùa đông ấy, ấm áp biết mấy, không cần biết đông hay hè, mưa hay nắng, chật hay rộng... Phong luôn nắm chặt tay nó. Mỗi khi ra đường đều có Phong nắm tay, nó quen cái cảm giác ấy mất rồi, nó quen được Phong che chở mất rồi. Giờ đây, nó chỉ còn một mình, liệu Phong có biết rằng, cái ngày định mệnh ấy, nó nói chia tay, nó nói không lien lạc nữa mà tim nó đau đến thế nào không. Nước mắt nó chảy ngược, chính nó đã buông tay Phong, nó hối hận sao không nắm chặt lấy bàn tay ấy, sao nó không một lần núi kéo, nó buồn, có lẽ cái “sĩ diện, cái tôi” của nó không cho phép nó làm thế. Và rồi, Phong cũng bỏ nó đi, Phong thôi nắm tay nó, Phong không đi tập thể dục bên cạnh để nó đi hóng gió nữa, Phong không nắm tay nó, kéo nó chạy thật nhanh ở công viên nữa, hai hàng nhãn như cũng buồn hơn khi không còn tiếng cười đùa của hai đứa.


“Phong, Lan yêu Phong nhiều lắm! Lan cần cái nắm tay của Phong!”, không biết tin nhắn này đã được soạn ra xóa đi, lưu vào tin nháp không biết bao nhiêu lần. Phong nói, Phong cần thời gian suy nghĩ kĩ hơn, Phong nói, Phong yêu nó nhưng yêu là chưa đủ, Phong nói, nếu cần, Phong vẫn nắm tay nó, Phong nói,... Chẳng biết Phong đã gửi cho nó bao nhiêu là tin nhắn nữa, nhưng không một cuộc điện thoại, tất cả tin nhắn, nó đều đọc, đều lưu lại nhưng không trả lời bất cứ tin nhắn nào. Nó cứng rắn hơn chính nó tưởng. Gần bốn năm gắn bó, gần bốn năm bàn tay nó gắn với anh, chưa một lần đi cùng nhau mà anh thôi nắm tay nó, nó xem đó như chuyện bình thường và giờ khi mất đi rồi, nó mới thật sự cảm thấy hết ý nghĩa của hành động giản đơn đó. Phong đã đi làm rồi, Phong không còn ở thủ đô nữa, nó cũng ra trường và trở về quê hương xinh đẹp.


Ngày 1 tháng 8 năm 2012, nó có việc lên Hà Nội, nó không đi taxi, nó chọn xe bus, nó lên xe, nó lại thấy cái gì quen quen, nhưng không phải Phong mà là Huy, nó mừng như vớ được vàng, đã bao lâu rồi nó không gặp Huy?


Với nó, giờ Phong đã là quá khứ, Huy mới là hiện tại, nó sẽ nắm tay Huy thật chặt, nó sẽ chẳng buông tay Huy như nó đã từng làm với Phong. Có lẽ, cô bé ấy đã tìm được điểm tựa cho cuộc đời mình, tìm được bàn tay sẵn sàng nắm chặt tay nó dù có chuyện gì xảy ra.

(Sưu tầm)

Thursday, September 13, 2012

Truyện ngắn: Một con đĩ yêu nghề (wá hay)


- Cô làm gái phải không?
Nó ngước mắt nhìn thằng đàn ông vừa hỏi. Mặt non choẹt, chạy chiếc xe wave Trung quốc còn khá mới, quần tây áo sơ-mi cũ, mắt lờ đờ,người nồng nặc mùi rượu.

- Ừ, thì sao…

- Tôi muốn chơi cô… - Hắn trả lời một cách không thể thẳng thắn hơn được nữa.

Nó nhìn hắn… nhìn không chớp mắt, rồi nó cười, ôm bụng cười sặc sụa, gập người ngồi
xuống đường mà cười. Trời ạ, lần đầu tiên nó gặp một thằng khách nói trắng trợn vào mặt nó là: “Tôi muốn chơi cô…”


- Cô cười cái gì? Cô làm gái, tôi muốn chơi gái… Được ko?

- Được, được. Được chứ. Tôi làm gái. – Nó nói mà vẫn còn cảm thấy buồn cười.

- Bao nhiêu tiền?

200, tiền phòng anh tự trả.

Hắn mò mẫm các túi quần, rồi nói với nó.

- Tôi còn một trăm rưỡi thôi, được không… Còn tiền phòng thì… về chỗ trọ của tôi đi…

Trời đất ơi… Đi chơi gái mà trả giá… Nó lại ôm bụng mà cười, đâu ra cái thằng cha khùng này vậy trời. Nhưng bỗng dưng nó lại muốn ngủ với thằng khùng này. Là đĩ, nó đã ngủ với không biết bao nhiêu đàn ông. Nhưng một thằng khùng ăn nói thật thà như thằng cha này, thì nó chưa từng thử qua.

- Về nhà ông, ông giết tôi rồi sao???

- Ờ… thì… cô không tin thì thôi… Tôi tìm người khác.

- Thôi được rồi ông kẹ… Đưa tiền trước đi.

- Không, chơi xong tôi đưa, đưa trước rồi cô bỏ chạy rồi sao.

Nó vừa cười vừa lắc đầu, leo lên chiếc xe wave tàu của hắn ta và băng qua những con đường Sài gòn vẫn còn sáng đèn mặc dù đã hơn 2h sáng.

Căn phòng trọ của hắn nằm trong dãy phòng bình dân, nhìn vẻ bề ngoài của mấy căn phòng, nó đoán rằng đây là khu dành cho những người cũng vất vả mới kiếm được tiền để chu toàn cuộc sống. Khu phòng trọ nó đang thuê cũng vậy.

Hắn nhẹ nhàng dắt xe vào phòng trọ, tránh gây ồn vì cũng đã hơn 2h sáng. Căn phòng nhỏ, không có nhiều vật dụng và khá gọn gàng so với 1 thằng thanh niên sống 1 thân 1 mình như hắn. Hắn chỉ tay vào chiếc nệm mỏng đặt dưới sàn nhà.

- Cô… ngồi đó đi. – Rồi quay qua rót cho nó ly nước. Bỗng dưng nó thấy cảm động, hình như đây là lần đầu tiên có một thằng khách làng chơi rót cho nó 1 ly nước trước khi hành sự. Nó đưa tay nhận ly nước từ hắn, khẽ nói:

- Anh… cởi đồ ra đi.

- Ừ, ừ nhĩ. – Hắn hơi bối rối và mắc cỡ. Nó cảm nhận được rõ ràng là cái quyết định kiếm 1 con đĩ của hắn chỉ xuất phát khi hắn say rượu, và bây giờ khi hơi men tan đi, hắn bắt đầu thấyrằng quyết định của mình là quá mạo hiểm. Nhưng đã phóng lao thì phải theo lao… Nó đứng dậy, để ly nước lên bàn, rồi nhẹ nhàng giúp hắn cởi bỏ những chiếc nút của cái áo sơ mi sờn cũ. Nó và hắn bắt đầu cuộc mua bán của mình. Hắn vụng về. Rất vụng về. Với kinh nghiệm của một con đĩ, nó lờ mờ đoán rằng, có thể đây là lần đầu tiên hắn chạm vào thân thể của một người đàn bà. Tại sao người đó lại là nó???

Cuộc mua bán diễn ra chóng vánh và ngắn ngủi. Với một người không nhiều kinh nghiệm
như hắn, điều này cũng dễ hiểu thôi. Nó ngồi dậy, hỏi hắn:

- Anh có thể chở tôi lại chỗ hồi… - Câu hỏi ngưng lại, vì nó thấy hắn đã ngủ tự lúc nào. Có lẽ hơi men và hơi tình đã làm cho hắn quá mệt mỏi rồi. Nó đưa mắt nhìn quanh căn phòng trọ mình đang ngồi. Rồi bỗng dưng nó mỉm cười, nằm xuống bên cạnh hắn và quàng tay qua ôm ngang bụng người đàn ông vừa “chơi” nó. Hắn là người khách duy nhất đêm nay của nó.


Sáng tỉnh dậy, nó thấy nét mặt lúng túng của hắn khi nhìn nó. Rõ ràng là hắn vẫn nhớ đêm qua mình đã làm gì, nhưng hình như hắn không ngờ một việc như vậy lại có thể xảy ra.

- Xin lỗi cô… Tôi… tôi ngủ quên, để tôi chở cô về liền.

- Anh ăn bánh, mà chưa có trả tiền đó. Tính xù hả?

- Tôi… quên mất, của cô đây. – Hắn lục lọi túi mình rồi móc ra 150 ngàn đưa cho nó. Nó cầm tiền, rồi lấy tờ 50 ngàn đưa lại cho hắn.

- Hôm qua tui khuyến mãi, giảm giá đặc biệt cho anh đó. Lần sau… nhớ ghé ủng hộ tui nữanha.

– Nó nói rồi phì cười. – Tui tự về được rồi. Chỗ này cũng gần chỗ của tui.

Nó bỏ đi khi hắn vẫn còn đứng ấp úng không biết phải nói gì. 20 ngàn tiền xe ôm từ chỗ hắn về nhà nó. Lần đầu tiên nó đi khách với giá 80 ngàn… Đĩ ơi, mày mất giá dữ vậy sao???



Lần thứ 2 nó gặp hắn. Vẫn chiếc xe wave Tàu còn khá mới, vẫn bộ đồ sờn cũ. Và nó nhận ra hắn.

- Ah, anh muốn “chơi” tui nữa hả?? – Nó hỏi hắn, không giấu nụ cười.

- Cô vẫn còn… đứng đây àh.

- Tui là gái đứng đường, không đứng đây thì đứng đâu.

- Có mấy lần, tui ghé kiếm cô, nhưng không gặp. Tưởng cô đi chỗ khác rồi.

- Cái gì??? Anh kiếm tui hả? Chi dạ?

- Thì … tôi muốn gặp cô.

- Vậy hôm nay gặp rồi đó. Rồi anh tính sao?

- Nhưng, ừm… hôm nay tôi hết tiền rồi, còn có 100 ngàn thôi. Nên tôi muốn cô đi ăn với tôi thôi. Được không?

Cái gì vậy??? Một thằng khách làng chơi quay trở lại mời một con đĩ đi ăn. Đây đâu phải tiểu thuyết diễm tình. Nhưng tại sao chuyện này lại xảy ra với nó???

- Ừ, thì đi. Tui cũng đói bụng rồi.

Nó leo lên xe hắn ta và 2 người tấp vào một quán hủ tiếu gõ ven đường gần đó. Nó ăn 2 tô, hắn ta 2 tô, 5 ngàn một tô, 20 ngàn cho bữa ăn của 2 người.

- Cô uống gì không?

- Có thùng trà đá kìa, bày vẻ làm cái gì cho tốn tiền.

Hắn chở nó lại chỗ cũ, trước khi chia tay, hắn xin số điện thoại của nó.

- Anh tính nâng cấp tui từ gái đứng đường lên gái gọi đó hả??? – Nhưng rồi nó cũng để cho hắn nâng cấp.


Lần thứ 3 nó gặp hắn. Vẫn trong căn phòng trọ của hắn. Vấn với giá 150 ngàn. Nhưng khác ở chỗ: Hắn không say. Hắn ý thức được mình đang làm gì, sẽ làm gì và phải làm gì. Hắn làm những việc đó một cách từ tốn và nhẹ nhàng với nó. Nó tự hỏi, phải chăng
đấy là bản năng của một thằng đàn ông khi ngủ với đàn bà. Tự khắc nó sẽ biết phải làm gì mà không cần ai chỉ dạy. Đã từ lâu, nó quên cảm giác yêu thương khi phải quan hệ thân xác. Đó là công cụ kiếm sống của nó. Để lo cho bản thân, để lo cho bà ngoại
nó và cả đứa con thơ đang ở quê nhà. Nó không yêu công việc này, nhưng đó là thứ duy nhất nó có thể làm để kiếm ra tiền. Nói đúng ra, nó là một con đĩ không yêu nghề. Nhưng lần này, sự nhẹ nhàng và nâng niu của hắn làm cho nó có cảm xúc yêu thương. Hắn
như một cơn mưa, làm tươi mát khu vườn đang khô úa của nó. Bất chợt, nó kéo hắn ta và hôn hắn ta thật nồng cháy.

- Cho em xin điếu thuốc. – Nó bảo hắn ta, và nó thấy hắn hơi ngạc nhiên khi nghe nó thay đổi cách xưng hô.

Nó đốt thuốc, rồi nhả khói và nói chuyện cùng hắn. Lần đầu tiên nó nói nhiều như vậy với một thằng khách làng chơi. “Em làm gái được 3 năm nay rồi. Quê em ở Bầu Lâm, vùng sâu vùng xa chắc anh không biết đâu. Nhà em còn bà ngoại em… và con em. Con
gái, nó 6 tuổi rồi. Anh đừng có trố mắt nhìn em. Nó không có cha. Trong lòng em, thằng cha khốn nạn của nó chết rồi. Năm em vừa 18 đôi mươi, thằng sở khanh đó cưa cẩm em, rồi sau khi ngủ với em xong, nó lặn mất tâm. Khốn nạn… Khi biết mình mang bầu, em nhất quyết giữ đứa con, vì dù gì, đó cũng là một phần máu thịt của em. Ba má em mất khi em còn nhỏ, tai nạn giao thông, bà ngoại nuôi em từ đó tới giờ… Nhà em nghèo lắm. Sau khi sinh con được 3 năm, em quyết định lên Sài gòn kiếm sống, chứ không thể ở dưới đó ôm nhau mà chết đói được. Lúc đầu em lên đây ở với một con nhỏ
bạn cùng quê. Nó làm gái. Cũng nó dẫn em đi làm đó. Lúc đầu em phân vân lắm. Nếu em là một con nhỏ còn trinh trắng, chắc em không làm đâu, nhưng mà… còn cái gì để mất nữa. Bạn em đâu àh? Nó bị hốt đi cải tạo rồi. Đợt đó may mà em chạy kịp, chứ không, anh cũng không gặp được em đâu…”



Lần thứ 4. Nó và hắn gặp nhau. Vẫn là 150 ngàn.

Lần thứ 5 nó và hắn gặp nhau. 150 ngàn. “Anh tốt nghiệp Đại học được 2 năm nay rồi,
nhưng cầm tấm bằng đi đâu xin việc cũng không ai thèm nhận. Dân tỉnh lẻ, ngoại ngữ
không giỏi, lúc đi học thì chỉ lo cắm đầu mà học, không đi làm ở đâu cả, tới khi tốt nghiệp rồi, cầm tấm bằng trên tay, mới thấy là mình thiếu kinh nghiệm thực tế một cách dã man. Nếu anh là chủ, anh cũng không thuê 1 thằng như anh. Đói thì đầu gối phải bò, anh ra chạy xe ôm để kiếm sống qua ngày, và kiếm tiền để tiếp tục trụ lại cái đất Sài Gòn này xin việc. Anh không muốn về quê. Đúng là nơi đó là quê hương anh, nhưng… anh sợ cái nghèo khổ của nó. Và anh sợ làm ba má anh mất hi vọng. Dù cho là nằm mơ, họ vẫn mơ là anh sẽ học hành thành tài và kiếm được việc làm tại đất Sài Gòn này. Em hiểu cái cảm giác mơ ước của người khác đè nặng lên vai mình thế nào không???”

- Cả em và anh… Chúng ta đều sống vì người khác, vì gia đình… Sao ta không sống cho bản
thân ta.

- Thử hỏi, ai có thể tự sống theo ý mình muốn???.

Lần thứ 6… 150 ngàn.

- Em đang thuê nhà bao nhiêu tiền 1 tháng?

- 700, điện nước luôn chừng 800, mà con mẹ chủ nhà đang đòi tăng giá theo giá xăng.

- Bên này cũng 700, nhưng được cái bao điện nước… nếu em không ngại thì… ừ, dọn qua đây
ở chung với anh đi. Cho đỡ tiền thuê nhà.

- Từ gái đứng đường, anh nâng cấp em thành gái gọi, giờ tính thành gái bao luôn hả??? Đại gia thì
anh không phải rồi đó… Mặc dù có tiến bộ, nhưng “đại du” anh cũng chưa phải đâu cưng…

- Nó nói rồi bật cười.

- Bao cái gì mà bao, sao em lúc nào cũng chọc anh vậy. Chẳng qua là… góp gạo thổi cơm chung. 1 mình anh chịu tiền nhà cũng oải quá.

- Anh tính mở cửa rước đĩ vào nhà đó… xui lắm, anh không sợ àh.

- Sợ cái gì mà sợ, em suy nghĩ đi.

- Ah, hay tính kiếm gái chơi chùa??? Không có dễ đâu nha cha. Tui tính tiền đủ hết đó.

- Em nói nhảm quá.

1 tuần sau, hắn chở nó dọn đồ về ở chung với hắn.


Nó và hắn sống chung với nhau đã hơn 2 tháng. Có những thứ tình cảm từ từ lớn lên trong lòng cả hai mặc dù đôi bên đều không muốn nhắc tới nó. Hắn vẫn ngày ngày chạy xe ôm, không quên mua tờ báo xem mục tuyển người và bộ hồ sơ xin việc để sẵn trên xe. Nó vẫn đêm đêm ra đứng ở gốc cây quen thuộc. Nhiều khi là hắn chở nó ra chỗ đó, đôi khi hắn chở nó tới nhà của một người nào đó, rồi sáng hôm sau nó tự
về nhà.

- Tự nhiên bây giờ anh thành 1 thằng ma cô dắt mối cho em luôn àh. – Nó gắp thức ăn cho nó
và nói, hai người đang ngồi bên mâm cơm đạm bạc thường ngày. Hắn đưa mắt nhìn nó… ánh mắt như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại im lặng và cúi xuống ăn cơm tiếp.

- Ăn cơm đi, em nói nhảm quá.

Tối đó hắn lại chở nó tới căn nhà lần trước hắn từng chở nó tới. Nó xuống xe bên đường, đã vào căn nhà đó rồi, nhưng hắn vẫn chưa quay xe về. Kiếm một góc đường, hắn dựng xe và
chăm thuốc hút, mắt vẫn nhìn vào căn nhà kia.6h sáng… Nó bước ra khỏi nhà, nhìn có vẻ rất
mệt mỏi. Đang đứng lóng ngóng kiếm xe ôm thì hắn chạy lại trước mặt nó.

- Lên xe đi, anh chở về.

- Anh… anh đứng đây đợi từ tối qua tới giờ àh. Anh rãnh quá vậy.

Hắn im lặng và chở nó về nhà…


- Hay… em đừng đi làm nghề này nữa được ko?

Nó trâng trâng nhìn hắn.

- Không làm cái nghề này thì làm cái gì. Tốt nghiệp Đại học như anh còn thất nghiệp, vừa học xong lớp 9 như em thì biết làm cái gì. Anh biết là đất Sài Gòn này đâu phải dễ tìm việc.

- Vậy thì em đừng đi làm, ở nhà đi, anh chạy xe thêm ban đêm, kiếm thêm tiền lo cho em.

- Anh đừng có điên. Hôm nay học đâu ra cái thói anh hùng như vậy hả???

- Anh… anh không muốn em đi làm nữa. Anh không… không chịu nổi cảm giác em ngủ với một người nào khác ngoài anh. Em hiểu không?

- Anh ghen… Anh làm ơn nhớ dùm em, anh và em không là cái gì của nhau cả, đừng có ghen tuông vớ vẩn ở đây, được không?

- Người ở căn nhà đó là ai… Sao mấy lần gần đây em chỉ tới mỗi căn nhà đó.

- Là khách của em, em không thích nói cho anh biết và anh không cần quan tâm. Bỏ đi, đừng nhắc tới chuyện này nữa.


Hình như giữa nó và hắn có một cái gì đó ngăn cách, những ngày sau đó, nó và hắn nói chuyện ít hơn, cũng không còn vui vẻ như thời gian trước nữa. Trong buổi cơm chiều hôm ấy, đang ăn dỡ bữa, điện thoại nó reo. “Ừ, em biết rồi, em sẽ tới ngay.”

Nó dừng bữa, đứng dậy và thay đồ.

- Lại là người đó kiếm em?

- Ừ, thì sao?

- Em đừng đi.

- Không, ông ta là một người khách sộp, mỗi lần như vậy, ông ta cho em 500 ngàn. Chưa kể là ông ta rất thích em. Khó khăn lắm mới kiếm được một người khách như vậy.

- Em đừng đi.

- Không. Em phải đi.

- Anh vừa phỏng vấn ở một công ty kia 2 lần rồi, 1 tuần nữa sẽ có kết quả. Nếu như được
nhận vào làm, anh có thể lo cho cả em, em cho anh 1 tuần đi…

- Không… Em xin lỗi.

- Anh… anh thật sự… anh…

- Anh cái gì??? Anh yêu em đúng không? Ngay cả việc yêu em, anh cũng không dám thừa nhận. Em biết, anh không muốn thú nhận rằng anh yêu một con đĩ. Điều đó rất kinh tởm, bản thân anh cũng khó chấp nhận được. Đúng, em có cảm tình với anh, nhưng tình cảm đó không đem ra ăn được khi đói, không nuôi được bà
ngoại và con em. Nên bây giờ, em sẽ đi làm. Dù cho là một con đĩ, em vẫn phải làm 1 con đĩ yêu nghề và có trách nhiệm với công việc của mình.

Nó đóng cửa rồi bước đi thật nhanh, đưa tay lau hai giọt nước mắt đang chực trào. Không được khóc. Bèo nước gặp nhau, hợp rồi tan thôi… Không được khóc. Mày không xứng đáng với ảnh, ảnh còn cả tương lai phía trước và sẽ có người tốt hơn mày xứng với ảnh. Không được khóc. Buồn cười thay khi nó từng nghĩ mình là 1 con đĩ không yêu nghề, nhưng hôm nay lại khẳng định trước mặt hắn rằng, nó là một con đĩ yêu nghề.


- Cậu có được 1 thứ mà bây giờ tôi ít gặp ở những người trẻ. Đó là sự thật thà và chân thành. Nếu như là một người khác, họ sẽ ghi trong hồ sơ của mình rằng đã làm ở nhiều công ty để chứng tỏ khả năng, mặc dù điều đó là nói láo. Nhưng cậu không như vậy. Tôi đánh giá cao đức tính này của cậu, vì đằng nào, khi vào công ty, cậu cũng sẽ được huấn luyện chuyên môn từ đầu. Viết vào 1 tờ giấy trắng đôi khi dễ hơn viết vào 1 tờ giấy đã kín chữ hay bị bôi xóa lung tung. Về mức lương cậu yêu cầu, chúng tôi nghĩ không thành vấn đề. Cậu có thể ra về và thứ 2 tuần sau bắt đầu thử việc. Nếu trong 2 tháng cậu không chứng tỏ được khả năng của mình thì dù là có cảm tình tốt với cậu, tôi vẫn cho cậu thôi việc. Cứ vậy nhé. Chào cậu.

Hắn bước ra khỏi công ty, trong lòng vui hơn bao giờ hết, cuối cùng thì hắn cũng đã tìm được việc làm cho mình. Mặc dù con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng đây có thể coi là một khởi đầu tốt. Vậy là hắn có thể thực hiện được mơ ước của cha mẹ. Về nhà hắn sẽ gọi ngay cho cha mẹ báo tin. Và còn phải báo tin cho nó nữa. Hắn tự tin rằng mình có thể thuyết phục nó ở lại bên mình.

Căn phòng im lặng đến đáng sợ, tất cả mọi đồ đạc lại quay trở về như lúc hắn sống 1 mình. Nó đã dọn đồ đi. Không 1 lời từ biệt. Hắn gọi cho nó, nhưng không liên lạc được. Hắn thẩn thờ nhìn căn phòng của mình. Trước đây nó không cảm thấy, nhưng sao hôm nay, cũng căn phòng này, nhưng lại trống trải quá…

Bỗng dưng hắn chú ý trên bàn nước có 1 bao thư nhỏ, vội mở ra coi, hi vọng là nó có để lại cho hắn vài lời. Nhưng bên trong chỉ có tiền. 690 ngàn.

Có thể bạn hy vọng câu truyện này kết thúc theo kiểu nó đã ngủ với người đàn ông kia để hắn
được nhận vào làm. Hay nó ra đi vì tương lai của hắn… Nhưng câu truyện này chỉ kết thúc đơn giản như sau:

- …Cuối cùng, nhờ vào chiếc hài mà Hoàng tử đã gặp lại Lọ lem, thế là họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau trong cung điện…

- Mẹ ơi, vậy là Hoàng tử không có chê Lọ lem nhà nghèo hả mẹ. Vậy bây giờ, mặc dù nhà mình cũng nghèo, nhưng sau này Hoàng tử cũng có thể thương con đúng không mẹ??

- Haha, đúng rồi, con gái của mẹ sau này sẽ rất là xinh đẹp… Không ai chê con đâu, và con sẽ kiếm được hoàng tử cho mình… Những người thương nhau thật lòng, rồi sẽ được ở bên nhau thôi… - Bỗng dưng nước mắt lại rơi, nó buồn vì vừa phải nói dối với con gái mình…

1 năm sau…
Nó vẫn đứng ở gốc cây đó…Thoáng có bóng xe chạy qua, một chiếc xe tay ga đắt tiền, người ngồi trên đó là hắn, dù có hóa thành tro nó cũng nhận ra, đằng sau hắn là 1 cô gái trẻ, đang vòng tay ôm hắn.

Nó nhìn hắn, hắn thấy nó… Họ nhìn nhau… Rồi hắn quay mặt đi, như chưa từng quen biết, hay hắn sợ rằng nó sẽ kêu tên hắn…Tiếng nhạc của quán cafê bên đường vọng sang…
“Nếu như trong lòng anh vẫn chưa từng có em…Đến với em chỉ như khách qua đường ghé thăm… Thì dù sao em cũng vơi đi cô độc… giữa bóng đêm…”

Một mùa mưa, Sài gòn.

(Sưu tầm)

Tuesday, September 4, 2012

Chuyên trang tổng hợp ảnh Bựa và Hài (update hàng ngày)


Đây là chuyên trang mình dành để post các bức ảnh hài hước được tổng hợp từ nhiều nguồn trên internet. Do chưa có ý tưởng để tạo 1 trang chuyên để xem ảnh nên tạm thời mình sẽ post và show toàn bộ nên có thể việc load trang sẽ lâu hơn chút xíu :). Mình sẽ cải tiến dần dần, rất mong đc mọi ng ủng hộ.
 

Hình dáng các nước châu Âu
Hình dáng các nước Châu Âu

UPDATING..