Saturday, June 9, 2012

Truyện ngắn: Ngốc à! Tin tớ 1 lần nhé


Cái nắng hè gay gắt làm cho học sinh trong trường thpt SKY này ai nấy đều mệt mỏi,chán nản. Đã cuối tháng 7 rồi mà nắng nóng dường như chưa có ý định “ bỏ đi”. Chiều nay nó có ca học nên ăn trưa ở can tin. Căn tin lác đác vài người. Nó cố gắng nuốt mấy miếng cơm cho thật nhanh,mua vài gói bim bim rồi ra sân sau trường lánh nạn. Ở sân sau có nhiều bóng cây,không khí lại trong lành thật là một nơi lý tưởng cho giấc ngủ trưa của nó.
Vừa chạy đến sân sau thì nó nghe thấy tiếng nói chuyện : là tiếng con gái. Ngiêng đầu ngó qua,nó thấy một cô gái nhỏ nhắn đang nói gì đó với chàng trai đứng đối diện. Hai người quay lưng lại nên nó ko thấy được mặt. Tuy chỉ nhìn thấy sau lưng nhưng nó chắc chắn rằng chàng trai kia là một người “xinh” trai. Máu tò mò nổi lên,nó dỏng tai lên nghe…
-Anh Thiên,anh có nhớ em ko? – Cô gái hỏi chàng trai
Im lặng.
-Anh Thiên, thời gian anh sang Pháp em đã rất rất nhớ anh,ngày nào giờ nào em cũng nghĩ tới anh anh biết ko?
Im lặng.
- Anh Thiên,anh có nhớ con milu mà anh tặng em ko? Giờ nó lớn lắm rồi đấy. Nó càng lớp càng đẹp trai anh ạ…hì hì
Im lặng.
Ngồi sau lùm cây nó tự hỏi có phải chàng trai đó bị câm ko. Nếu ko câm sao cô con gái nói nhiều thế mà chẳng nói gì như vậy. Chậc chậc, đẹp trai thế mà bị câm. Thật tội nghiệp! Đang miên man trong dòng thương cảm nó giật bắn mình khi nghe giọng nói lạnh như băng của một ai đó:
- Cô nói đủ chưa?
Câu nói làm cho cô gái đứng tim,nó đứng tim,và cảnh vật xung quanh cũng đứng tim…à nhầm đứng hình (sr cả nhà…em quên…cảnh vật làm gì có tim mà đứng ^^!).
Sau 1 , 2 ,3 giây “ đứng” tất cả mọi thứ bừng tỉnh lại vì một tiếng uỳnh khá to phát ra từ lùm cây – nó đã chạm đất ngoài lùm cây an toàn.Cái mông chạm đất đau ê ẩm, nó – một tay ôm mông một tay chống đất.Cố gắng tạo đôi mắt nai tơ thơ ngây nhất nhìn lên hai người kia.Bắt gặp ánh mắt trên cả giá băng và ánh mắt ngạc nhiên của hai người kia thì nó vội thu mắt về.Đầu cúi xuống ,lí nhí:
- Tôi xin lỗi,thật tình tôi không cố ý nghe trộm đâu,thật sự đấy.Tôi chỉ là..chỉ là vô tình đi ngang qua và vô tình nghe được vài câu thui à…thật sự đấy…tôi tôi…
- Hóa ra cô nghe trộm à?...Giờ tôi mới biết đấy – Người con trai nhìn nó,thờ ơ buông một câu.Nó giật mình suýt nuốt phải lưỡi .Ôi trời! Đúng là có tật giật mình,không đánh mà khai. Thanh Thu ơi là Thanh Thu,mày thông minh là thế sao cũng có lúc đần độn dữ zậy hả trời? Nó ngước đôi mắt tròn to rơm rớm lệ lên nhìn người con trai. Đôi môi mấy máy.Bỗng nhiên nó mở to đôi mắt,la lớn:
- Anh gì ơi! Có con sâu to lắm đang ở trên áo anh kìa.
Chưa để mọi người kịp định hình nó vội thu mình và 3 chân 4 cẳng chạy mất hút…Nó vừa chạy vừa khen mình thông minh,lúc này 36 kế chạy là thượng sách. Vèo phát nó chạy lên lớp mở sách ra đọc như chưa có chuyện gì xảy ra.

QK

Truyện ngắn: Yêu trọn một đời



Năm ấy, cô mười sáu tuổi, lần đầu thích một chàng trai. Anh không cao lắm, nho nhã thư sinh nhưng lại thích chơi đá bóng, có một giọng nói rất trầm, thành tích học tập tốt, thường đứng nhất trong lớp .

Lúc này, vấn đề yêu sớm đã không còn là chuyện gì to tát, nữ sinh theo đuổi nam sinh cũng không còn là tin tức nóng hổi, cô càng không phải là dạng con gái hướng nội, nhưng cô chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ tỏ tình
với anh, chỉ nghĩ rằng, nếu được mãi mãi đứng xa xa dõi theo anh là đã tốt lắm rồi.

Cô thường xuyên gặp anh trên đường, chào hỏi một tiếng cũng vui sướng cả ngày trời, tan học rồi cũng không về nhà mà đến sân vận động chạy chầm chậm từng vòng từng vòng... chỉ để nhìn anh đá bóng.

Cô còn học cả cách xếp sao may mắn, mỗi ngày viết một câu cô muốn nói với anh lên một mảnh giấy, gấp thành một ngôi sao may mắn nho nhỏ, vui sướng đặt vào trong một chiếc lọ to.

Cô thường nhìn anh và nghĩ, một chàng trai như anh, chắc sẽ thích một cô gái dịu dàng ân cần chăng, đó là cô gái có mái tóc dài đen nhánh, một đôi mắt long lanh, lúc vui vẻ sẽ mím môi cười nhẹ nhàng. Tóc của cô rất đen nhưng lại chỉ ngắn đến vành tai, cô có một đôi mắt to nhưng mỗi khi cười sẽ híp lại thành một đường chỉ.



Cô vẫn soi mình vào gương thầm nghĩ, nếu một ngày nào đó cô trở thành mẫu người con gái ấy, có khi nào anh sẽ thích cô? Nhưng nghĩ thì nghĩ thế thôi, mỗi tháng cô vẫn chạy ra tiệm cắt tóc để xén gọn mái tóc vừa hơi hơi dài ra của mình lên đến mang tai, vẫn cười ha ha thật to mỗi khi gặp chuyện vui, đến nỗi đôi mắt to híp lại thành một đường nhỏ.

Năm mười chín tuổi, cô thi đậu vào một trường đại học tầm tầm bậc trung. Anh phát huy khả năng của mình, đậu vào một trường đại học nổi tiếng ở một thành phố khác. Khi cô ngồi trên tàu hỏa rời khỏi thành phố nhỏ đã nuôi nấng cô từ thuở mới lọt lòng này, tràn ngập trong đầu là những hồi ức nhỏ nhoi của cô và anh.

Cuộc sống đại học đã mở màn bằng mười mấy ngày tập huấn quân sự gian khổ. Buổi tối trước khi ngủ, những bạn gái khác đều trốn trong chăn lén lút gọi điện thoại về tâm sự kể lể với bạn trai, còn cô đã mấy lần bấm xong dãy số quen thuộc nhưng cuối cùng cũng không nhấn nút gọi.

Mười mấy năm rồi, cô mới biết được lần đầu thế nào gọi là nhớ nhung, thì ra, nhớ nhung là một loại sức mạnh khiến con người có thể vô ý rơi nước mắt lúc nào không hay.

Cuộc sống bốn năm trong trường đại học cũng không quá dài, một cô gái dễ thương hoạt bát như cô không thiếu những kẻ theo đuổi, nhưng cô vẫn lựa chọn độc thân. Nhiều người tò mò hỏi cô vì sao, cô luôn mỉm cười nhẹ nhàng, đáp: "Học tập là quan trọng mà".

Quả thực cô cũng rất cố gắng học tập, chỉ để thi đỗ nghiên cứu sinh trường anh. Trong bốn năm, mái tóc cô không ngừng dài thêm, cô cũng không cắt ngắn đi nữa. Có một lần khi họp lớp cũ, mọi người thấy cô thì đều choáng váng, một mái tóc dài suôn thẳng đen nhánh, một đôi mắt to long lanh với màu kẻ mắt thật đẹp khiến đôi mắt ấy càng thêm sinh động, làn da trắng hồng, luôn mím môi cười khẽ, không ai nhận ra cô bé lém lỉnh ngày xưa nữa.

Lúc anh nhìn thấy cô cũng không khỏi rung động, nhưng khi ấy tay anh đang vòng quanh chiếc eo thon của một người con gái khác. Cô nhìn thấy cô gái dịu dàng xinh đẹp hơn mình bên cạnh anh, nhưng che giấu rất giỏi sự hụt hẫng trong lòng, chỉ cười nhẹ với anh, nói: "Lâu quá không gặp".

Hai mươi hai tuổi, cô đậu vào nghiên cứu sinh trường anh với thành tích cao nhất. Anh không tiếp tục học lên mà vào một công ty nước ngoài, công việc xuất sắc, lương mỗi năm nhanh chóng tiến đến bảng sáu người cao nhất.

Cô tiếp tục trải qua cuộc sống học sinh đơn điệu thậm chí héo mòn, vẫn sống độc thân.

Một lần nghỉ phép về nhà, vừa vào đến nơi thì mẹ cô đã kéo sang một bên, lo lắng xót thương, "Con gái à, học là việc tốt. Nhưng phụ nữ luôn phải cưới chồng sinh con, đó mới là đúng đắn".

Cô gật đầu, bước vào phòng sắp xếp đồ đạc mang về. Lấy chiếc lọ to đựng đầy những ngôi sao may mắn ra trước hết, đặt trên giá sách. Trên giá là một dãy những chiếc lọ đựng sao, đều đầy ắp, vừa đúng sáu bình.

Hai mươi lăm tuổi, với học vị thạc sĩ của một trường đại học danh tiếng và bảng thành tích ưu tú, cô nhanh chóng tìm được một công việc tốt, lương tháng trên vạn tệ. Lúc ấy anh đã tự mở công ty riêng, làm ăn rất thuận lợi. Khi chi nhánh công ty thứ ba được khai trương, anh kết hôn với thiên kim tiểu thư của phó thị trưởng, song hỷ lâm môn.

Cô xuất hiện trong buổi hôn lễ linh đình ấy, nghe thấy người cạnh bên nhắc đến chú rể tuổi trẻ tài cao, cô dâu gia thế hơn người, vừa du học về, tướng mạo như hoa, đúng là một đôi trai tài gái sắc.

Cô ngắm nụ cười phơi phới mãn nguyện của anh, trong lòng chợt dậy lên một cảm giác hạnh phúc, một cảm giác thật kỳ lạ, như thể cô gái đang nở nụ cười tươi như hoa đứng bên cạnh anh chính là cô vậy.

Hai mươi sáu tuổi, cô kết hôn với một đồng nghiệp trong công ty, từ khi quen nhau đến khi kết hôn không đến nửa năm, ngắn ngủi đến mức cô không biết hai người có yêu nhau hay không.

Hôn lễ của họ tổ chức rất đơn giản dưới sự yêu cầu kiên quyết của cô, chỉ mời vài người bạn thân thiết đến dự. Đêm ấy cô uống rất nhiều rượu, lần đầu tiên uống nhiều đến thế, không say nhưng lại nôn đến ruột gan đảo lộn.

Cô đứng trong nhà vệ sinh ngắm gương mặt bị hơi nước bao phủ dần trở nên mơ hồ trong gương, lần đầu có cảm giác muốn khóc một trận thật dữ dội. Nhưng phút cuối, cô vẫn dặm lại son phấn, bước ra ngoài tiếp tục đóng vai một cô dâu hạnh phúc tột bậc.

Trong túi áo khoác ngoài của cô có một ngôi sao may mắn mà sáng nay cô đã gấp vội vàng, bên trong viết, "Hôm nay, em đã trở thành vợ của người khác. Nhưng em biết, người em yêu là anh".

Năm ba mươi sáu tuổi, cuộc sống của cô giản dị êm đềm. Một hôm trên đường đi vô tình gặp được một người bạn cũ, nhắc đến anh, bất ngờ biết được việc làm ăn của anh thất bại, cú sốc nặng nề này khiến anh cứ lang thang ở các quán bar, vợ con xa rời.

Cô tìm đến mấy ngày trời mới thấy anh trong một quán bar nhỏ. Cô không mắng anh, chỉ đưa cho anh một phong bì dày, bên trong là tất cả những gì cô tích lũy được, sau đó nói rằng, "Em tin anh sẽ bắt đầu làm lại được từ đầu".

Anh mở phong bì ra, một dãy số cực lớn đập vào mắt khiến anh không thể nào tin nổi, những người bạn "thân thiết" khi xưa đều lạnh lùng trốn tránh khi nghe anh nói đến hai chữ "mượn tiền", cô chẳng qua chỉ là một người bạn cũ mà anh suýt nữa đã quên tên, nhưng lại khảng khái rộng lượng đến thế ư? Cô vẫn cười nhẹ nhàng, nói "Bạn bè chẳng phải nên giúp đỡ lẫn nhau sao?"

Đêm ấy khi chồng cô biết được sự tình, một tát tai thật mạnh đã giáng xuống mặt cô, gầm lên: "Hơn triệu đồng mà đưa hết cho hắn không nói tiếng nào, có phải cô có tình ý gì không hả?". Cô bị đánh ngã sõng soài xuống đất, không rơi lệ cũng chẳng nói năng gì, càng không trả lời chất vấn của chồng mình. Tuy cô chưa từng thừa nhận cô yêu anh trước bất kỳ ai, nhưng cô cũng quyết không phủ nhận rằng cô yêu anh.

Năm cô bốn mươi tuổi, công ty của anh đã trở thành một trong những công ty có sức cạnh tranh lớn nhất trong cùng ngành nghề. Đêm ấy anh gửi đến nhà cô hai triệu tệ cùng mười phần trăm cổ phần công ty. Chồng cô vừa vui hể hả vừa nói "Không cần khách sáo như vậy, bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện nên làm", vừa ký tên lên giấy tờ chuyển nhượng cổ phần.

Cô không nói gì, chỉ bảo một câu "Thôi thì ở lại ăn bữa cơm đi". Anh không có lý do gì để từ chối. Khi các món ăn được dọn lên, anh sững sờ khi nhận ra những món anh thích đều có đủ. Nhưng khi anh ngẩng đầu lên nhìn thấy cô đang điềm tĩnh gắp thức ăn cho chồng con, trong lòng bỗng hụt hẫng, cảm thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Trước khi ra về, anh lấy một tấm thiệp mời từ trong túi ra, cười nói: "Hy vọng các bạn có thể đến chung vui". Cô tưởng rằng anh lại khai trương một công ty con mới nên cũng không để ý nhiều, đón lấy rồi để tạm trên ghế salon.

Tiễn anh xong rồi quay người vào nhà bếp dọn rửa bát đũa, cô chợt nghe thấy tiếng chồng mình kêu to: "Câu nói "Con người hễ có tiền là phong lưu" quả không sai. Nhìn người bạn cũ của em đây này, đã kịp cưới vợ hai nhanh đến thế rồi".

Tay của cô chợt run lên, một mảnh bát vỡ sượt qua, máu thoáng chốc tuôn chảy, từng giọt từng giọt tí tách rơi xuống. Cô nhìn khoảng nước bị nhuộm hồng, chợt nhớ đến váy cưới trên người cô gái dung nhan như ngọc của mười mấy năm về trước, hình như cũng chính là màu sắc ấy.

Năm cô năm mươi lăm tuổi, một hôm nọ bỗng ngã xuống ngất đi ngay tại nhà mình, rồi được đưa vào bệnh viện. Sau một đợt kiểm tra, sắc mặt bác sĩ nặng nề, gọi chồng cô ra một bên nói chuyện. Cô vốn là một phụ nữ thông minh, gọi bác sĩ lại rồi hỏi nghiêm túc: "Tôi còn sống được mấy ngày nữa?" Ba tháng!

Bạn bè, họ hàng lần lượt đến thăm cô. Anh là người cuối cùng. Cô nằm trên giường, đã bắt đầu mê loạn, nhưng vừa nhìn thấy ngôi sao may mắn trong tay anh, cô lập tức tỉnh táo. "Cái này cho em phải không?". Cô chỉ vào ngôi sao ấy, trên gương mặt lộ ra nét cười thấp thoáng. Anh vội vã trả lời "A, phải. Đúng thế. Đây là anh mang đến cho em".

Đúng là mèo mù vớ cá rán, đây vốn do một cô bé gây quỹ cho Hội chữ thập đỏ tặng anh khi tình cờ gặp ở sân bay, lúc ấy anh đang cuống lên để đi gặp cô, lúc nhận lấy cũng chưa kịp nhìn rõ là thứ gì thì đã vội lên xe ngay, trên đường đi cứ giữ chặt lấy mà cũng không biết. Cô đón lấy ngôi sao may mắn ấy, giữ chặt đặt trước ngực một lúc lâu không buông rời.

Cuối cùng, cô chỉ chiếc bàn bên cạnh đó, bên trên cũng đặt một ngôi sao may mắn, đêm qua cô đã tốn hơn một tiếng đồng hồ mới gấp xong, chậm rãi nói với anh: "Trong căn nhà em ở trước kia, vẫn còn ba mươi chín lọ đựng sao may mắn, đợi khi em đi rồi, anh đặt chúng và cả hai ngôi sao này cùng hỏa thiêu với em, được không?".

Anh vẫn chưa kịp trả lời thì cô đã nhắm mắt, gương mặt an lành. Hôm hỏa táng cô, anh làm theo di nguyện của cô, rải những ngôi sao may mắn lên khắp trên người cô, ba mươi chín lọ, không cẩn thận đã làm rơi ra một hai ngôi sao mà không phát hiện thấy. Khi anh quay người bỏ đi, chợt nhận ra trên đất vẫn còn hai ngôi sao. Lúc nhặt lên, anh nghĩ, thôi kệ, xem như giữ lại làm kỷ niệm vậy.

Anh bảy mươi tuổi.

Một hôm nọ, khi anh đeo cặp kính lão ngồi đọc sách trong vườn hoa, đứa cháu nội bốn tuổi bỗng mang hai mảnh giấy nhỏ ra, khoái chí chạy đến trước mặt anh, hét lên "Ông ơi, ông ơi, dạy cháu đọc chữ". Anh đẩy đẩy gọng kính, nhìn kỹ dòng chữ trên mảnh giấy nhỏ đó, "Anh, hôm nay bộ áo đá bóng màu xanh anh mặc rất đẹp. Còn nữa, con số 6 này em cũng rất thích, ha ha."

Anh cau mày, hỏi cháu mình "Hai mảnh giấy này cháu tìm ở đâu ra thế?" "Đâu phải giấy đâu ạ, đó là hai ngôi sao ông đặt trên bàn sách ấy. Cháu mở nó ra, thì thấy bên trong có chữ nè!".

Anh ngẩn ra, lại nhìn vào mảnh giấy thứ hai, "Anh, có một hạnh phúc là có một người có thể khiến mình bất chấp tất cả để yêu người đó trọn một đời".

Có một hạnh phúc là có người có thể khiến mình bất chấp tất cả để yêu người đó trọn một đời. Anh nhẩm đi nhẩm lại, nước mắt đã chảy tràn.

Tuesday, June 5, 2012

Truyện ngắn: Lớn lên tao sẽ cưới mày làm vợ


 Làm sao mày cưới tao làm vợ được? Thằng Hữu nó cũng nói lớn lên sẽ cưới tao làm vợ. Kệ nó, nhưng nhất định tao sẽ cưới mày làm vợ.
Thằng Hữu sẽ cưới con Tịnh, hôm trước tao nghe con Tịnh nói thế mà.
Ừ…
Thôi tao về đây, ba tao sắp về rồi chứ không ổng lại đánh tao nữa.
Ừ… Mai nhớ qua kêu tao đi học với ngen!
Tao biết rồi.


Tôi và Hà Nghi đã từng sống như thế, nó là đứa con gái xinh nhất làng. Hằng ngày tôi và nó vẫn thường sống cuộc sống của người lớn, chơi trò chơi cô dâu chú rễ. Hà Nghi là nàng công chúa xinh đep trong khu rừng tình yêu và tôi là chàng hoàng tử luôn che chở, bảo vệ nó khỏi mụ phù thủy độc ác như những câu chuyện cổ tích mà bà nội vẫn thường kể tôi nghe.

Hà Nghi là đứa con gái dễ khóc nếu không muốn nói là yếu đuối, cuộc đời nó có vẻ thiếu may mắn hơn những đứa trẻ cùng trang lứa trong làng. Ba mẹ nó mất cả rồi, nhưng nghe đâu ba mẹ nó chia tay nhau khi nó vừa mới lọt lòng. Lúc Hà nghi chào đời trời đã mưa, đó là trời khóc vì biết rằng đã để mất một thiên thần tuyệt vời như nó. Nó sống với ông bà ngoại từ nhỏ, vì không muốn nó tuổi thân nên ông bà ngoại nói là ba mẹ mất khi nó còn nhỏ, không có hình nên không lập bàn thờ.

Hà Nghi có đôi mắt buồn, đôi mắt hai mí cong như chiếc cầu vồng sau mưa, đôi mắt ấy luôn khiến tôi tò mò và muốn đắm mình trong đó suốt cả ngày. Hàng mi đen dày, ngơ ngác như những lúc nó bắt gặp tôi nhìn trộm nó trong giờ học. Những lúc ấy tôi liền quay đi chỗ khác vì ngượng, cố xem như không có chuyện gì xảy ra nhưng không thể thoát được đôi mắt tinh quái kia. Chắc ba mẹ nó là nhừng tên trộm giỏi nhất, họ đã lấy đi những vì sao sáng nhất trên bầu trời đêm để đôi mắt kia lóng lánh như thế. Những lúc Hà Nghi cười lộ rõ hai chiếc răng sún như tô điểm thêm nét dễ thương bẩm sinh của nó.

Tôi nhớ trong đêm trăng rằm hôm đó tôi và những đúa trẻ trong làng rủ nhau chơi trốn tìm, cũng vì trời tối nên tôi
và Hà Nghi đã va đầu vào nhau dẫn đến hàm răng nhỏ xinh của nó thiếu đi hai chiếc. Lúc ấy tôi gọi nó bằng cái tên thân mật “ răng sún ”.

Làm sao tôi có thể ngăn cản những chiếc lá vàng rơi khi mùa thu đang dần đến? Làm sao tôi có thể chạm vào những tia nắng khi mây đen đang dần tới? Làm sao tôi không thể không yêu Hà Nghi khi trên đời này có nó.

Hàng ngày tôi thường qua nhà rủ Hà Nghi đi học, tôi luôn đến nhà nó từ rất sớm nhưng hai đứa lại tới trường khi tiếng trống đã vang lên. Không phải vì đường xa mà chúng tôi mãi mê la cà hết đám cỏ dại này đến bụi gai kia, tôi luôn tìm và hái cho nó những đóa hoa dâm bụt đẹp nhất. Lúc ấy tôi luôn xách đôi dép lên, xỏ vào hai cánh tay giống như những nhân vật thần thánh trong những câu chuyện mà bà nội vẫn thường hay kể tôi nghe. Nhiều lúc tôi thấy Hà Nghi lại càng dễ thương hơn, đôi tóc xỏa dài trong làng gió chiều phất phơ như những đám mây đang lang thang trên bầu trời. Những cái lắc đầu khi không đồng ý chuyện gì đó luôn rất đặc biệt. Tôi muốn làm chiếc bóng của nó đế theo nó suốt đời.

Thụ ơi! Nhanh lên sắp vào lớp rồi.
Tao tới đây….. Mày làm cái gì mà đi nhanh thế?
Tại mày đi chậm chứ bộ.
Thôi! Tao với mày chạy đi.

Hai đứa cứ chạy như thế, chạy mãi chạy mãi suốt quãng đường lớp một, dường như nơi tận cùng còn xa quá mà tôi không thể cùng nó chạm chân vào nơi đó được.

Cuộc sống của tôi cứ lặp đi lặp lại nhiều ngày như vậy, nhưng tôi không cảm thấy buồn chán xíu nào vì Hà Nghi chính là niềm vui lớn nhất của tôi lúc ấy. Những lúc không đi học tôi và Hà Nghi thường ra đồng, hai đứa mãi mê với trò bức cỏ đá gà.

Lúc nào tôi cũng phải nhường nó phần thắng vì không muốn thấy những giọt nước mắt lăn trên gò má ửng hồng. Nhưng lúc Hà Nghi khóc như vậy tôi thấy mình có lỗi vô cùng dù biết rằng mình chẳng dính dáng gì đến những giọt nước mắt vô duyên kia. Nó là vậy,không bao giờ chịu thua ai cả. Vì sự bướng bỉnh của nó mà sau những buổi trưa như vậy tôi thường bị ba cho ăn một trận đòn nhừ tử, thắt cũng dần quen. Có lần tôi đánh nhau với thằng Hữu cũng vì nó.

Chuyện là hôm đó, tôi với Hà Nghi đi xem thả trâu trên đê làng. Thằng Hữu ở đâu chạy đến xô tôi ngã lăn cù, khiến đầu tôi va vào cục đá. Tôi đã muốn khóc nhưng vi sự có mặt của Hà Nghi nên tôi cố gượng.

Thằng Hữu buộc miệng nói lớn:
Hà Nghi là của tao, sao mày lại đi chơi với nó?
Kệ tao, méc mớ gì tới mày!
Tao thích nó đấy, mày làm gì được tao.
Tao sẽ mách thầy giáo cho xem.
Mày im đi, cứ đợi đấy sẽ có ngày tao cho mày biết tay.

Không có lí do để nói thêm, thằng Hữu bỏ đi một hơi. Lúc này tôi cảm thấy đau nhức cả đầu, Hà Nghi vội xoa đầu cho tôi với vẻ mặt lo lắng.

Mày đau lắm không?
Mày đưa tao đánh thử đau không ?
Đưa đây tao sức dầu cù là cho
Ở đâu mà mày có vậy?
Của bà ngoại tao đó, vì tao là đứa hay nghịch nên bà ngoại cho tao một lọ riêng, tao luôn đem theo bên người.

Không hiểu tại sao lúc ấy tôi cảm thấy thương Hà Nghi vô cùng, cái cảm giác được bàn tay con gái chăm sóc thật tuyệt. Tôi thường mơ đến ngày tôi lớn lên. Được cưới nó làm vợ.Một mong muốn không quá lớn lao cho một đời người nhưng đối với tôi đó là niềm ao ước từ lâu. Như vậy đó,ngày tháng trôi qua trong tiếng cười tiếng cãi nhau khi hai đứa không đồng tình một chuyện gì đó. Đối với tôi cuộc sống có vẻ trọn vẹn hơn một xíu.

Yêu em chẳng phải qua lời nói
Lẳng lặng nhìn em đã đủ lăm rồi
Ánh mắt trao duyên tình là thế
Miệng mỉm cười thay tiếng nói yêu em.

Ngây ngô ngơ ngác như chú nai vàng hăm hở gặm cỏ trên đồi, tôi như lột xác thành người khác. Tôi đã lớn hơn một xíu thì phải? Biết cảm nhận tình cảm, biết suy nghĩ tào lao và thường mơ đến những khoảnh khắc tươi đẹp. Có lần tôi đi học quên mang dép, thậm chí hai ngày tắm một lần. Cũng vì giấc mơ trong khoảng trời riêng mà nơi đó chỉ có tôi với Hà Nghi bên ngôi nhà nghi ngút khói, tiếng chim hót như tô điểm thêm cho khu vườn cổ tích.

TẬP 2

Ngày ấy, tôi cũng không hiểu chuyện gì xảy ra với gia đinh nhưng tôi được ba chuyển lên trường huyện để học. Thời kì bao cấp ăn còn không đủ huống chi đi học nhưng vì gia đình tôi lí lịch tốt, có công với cách mạng nên được ưu tiên con em trong gia đình. Thế là tôi rời xa gia đinh,xa ước mơ ngày nào.
Cuộc sống khó khăn hơn đối với mốt đúa trẻ vừa tròn sáu tuổi phải xa vòng tay cha mẹ, cuộc đời tôi thay đổi hoàn toàn từ đây. Nhiều sự thay đổi khiến tôi giật mình……
Ngày tháng trôi qua lặng lẽ, những kí ức về tuổi ấu thơ dần trở nên mập mờ. Tôi chỉ còn được mong Hà Nghi trong từng suy nghĩ, dù là tưởng tượng thôi nhưng tôi cũng thấy vui rồi…

Để rồi……………

(Khoảng thời gian này tôi không tiện kể, vì một số chuyện không hay đã xảy ra…)

20 năm sau………

TẬP 3

Còn chút gì để nhớ khi tôi rơi xa ngôi làng Phước điền thân thuộc khá lâu rồi, xa con đường mà tôi và Hà Nghi vẫn thường dắt tay nhau đi học. Lần này tôi trở về không phải để sống hẳn ở đây như bao lần tôi hứa với ông bà.Tôi được phân công về đây để viết bài, nơi đã chôn dấu bao kỉ niệm đẹp một thời thơ ấu của cậu bé lớp một đã biết yêu. Một tình yêu ngây thơ trong trắng, hồn nhiên như chiếc cầu vồng hết đầy lại khuyết.Vẫn không có gì thay đổi nhiều, vẫn ngôi trường ấy những đám rêu mốc. Hàng cửa màu đen trải qua thời gian không còn nguyên vẹn. Tôi như bị lạc về quá khứ, cái quá khứ đã nuôi lớn tuổi thơ tôi.

Hà Nghi ơi! Tôi xin lỗi em vì tôi đã không làm đúng như lời tôi hứa. TÔI ĐÃ KHÔNG CƯỚI EM LÀM VỢ. Cũng hai mươi năm trôi qua rồi, dù chuyện gì xảy ra đi nữa thì chúng ta cũng phải vượt qua và tiếp tục con đường còn lại. Lần này tôi về cùng vợ và hai con, hai đứa nó cũng chạc tuổi tôi và Hà Nghi lúc ấy.

Sau khi đưa vợ và hai con đi thăm họ hàng, tôi không quên hỏi thăm chuyện Hà Nghi. Nghe đâu Hà Nghi tốt nghiệp giáo viên tiểu học cách đây bốn năm và đang công tác tại trường làng, ngôi trường mà tôi và nó đã cùng chung ước mơ. Cách đây vài ngày tôi có đến thăm trường nhưng không biết Hà Nghi đang công tác tại đây. Lần nay tôi lại tìm đến với mong muốn gặp được Hà Nghi

Đâu đó sau cánh cửa mục là bóng dáng của người đàng ông chạc ngoài sáu mươi. Tôi dần nhận ra đó là thầy Bưởi,người đã dạy tôi những nét chữ đầu đời. Giờ thầy đã già hơn nhiều so với trước và không còn đứng lớp nữa. Thầy đã làm hiệu trưởng được chục năm rồi. Thêm vài bước chân tôi đứng sau thầy ngập ngừng nói:

Thầy Bưởi phải không ạ!

Thầy quay lại với vẻ mặt nghi ngờ, như đọc được suy nghĩ của thầy tôi biết người đã nhận ra cậu học trò năm xưa.

Trò Thụ phải không?
Dạ! Trò Thụ về thăm thầy đây.

Tôi vội ôm lấy thầy như người cha thân thiết, những giọt nước mắt dần lăn trên đôi vai gầy mà xạm đen của thầy. Tôi khóc như chưa từng khóc bao giờ,khóc thay cho người học trò năm xưa bỏ thầy bỏ lớp mà đi, khóc cho đứa con xa nhà lâu ngày gặp lai người cha thân thiết.

Tôi hỏi chuyện Hà Nghi, thầy ngạc nhiên vì tôi vẫn còn nhớ đến Hà Nghi, cô bé ngồi chung bàn năm xưa. Thầy cho tôi biết Hà Nghi đang đứng lớp, nó dạy lớp một từ khi ra trường cho đến giờ.

Từ chỗ thầy Bưởi đến lớp Hà Nghi chỉ hai dãy phòng nhưng sao quãng đường xa vô tận, lòng tôi nặng trĩu xuống và lo sợ. Lồng ngực như bị một thứ gì đó vô hình nén lại, khó thở vô cùng.

Hàng tá câu hỏi nhảy nhót trong đầu tôi, những bước chân dần chậm lại. Nhìn vội vàng qua khe cửa là một người phụ nữ đang giảng bài cho học trò. Hà Nghi chăng? Nó vẫn như ngày nào, đôi mắt buồn làm sao, vẫn mái tóc dài xỏa ngang vai và không bao giờ chịu buộc tóc dù trời mưa. Cũng đúng lúc này tiếng trống trường vang lên, tụi học trò ùa nhau ra về với vẻ mật phấn khích vui mừng. Cứ như thế tôi dần bị lạc giữa đám học trò. Tôi lặng lẽ bước vào khi Hà Nghi chuẩn bị ra về .

Chào Hà Nghi.

Hà Nghi quay lại với vẻ mặt bình thản khiến tôi giật mình.

Anh Thụ phải không?
Sao Hà Nghi biết tôi về mà nói vậy?
Cách đây vài ngày tôi có gặp bác gái, bác nói anh mới về.
Tôi im hẳn đi, giọng có vẻ trầm hơn:

Ừ….Tôi cũng về được dăm ba ngày rồi. Tôi tranh thủ đến thăm Hà Nghi.

Cuộc trò chuyên tư nhiên hơn khi tôi và Hà Nghi tìm đến hàng ghế ở bóng cây bằng lăng, nơi mà tôi và nó vẫn hay chơi lò cò, mặc dù tôi không thích trò con gái ấy xíu nào.

Bây giờ anh làm gì?
Ừ….Thì thời buổi nay biết làm gì khác hơn nghề nhà giáo. Nhưng tôi còn viết báo nữa.
Vậy chúng ta là đồng nghiệp rồi.
Anh dẫn theo vợ con về chứ?
Ừ…..Cha me buồn phiền vi tôi không chịu lập gia đình, lần này về mà đi một mình là ông bà không cho đi nữa.
Thế Hà Nghi thì sao?
Lập gia đình rồi chứ?

Hà Nghi cười thầm nhưng không nói, trên đôi mắt buồn kia còn chút gì đó buồn lo, hụt hẩn vô cùng.Không khí im lìm của buổi chiều bay bay nắng nhẹ, mặt trời dần khuất sau lũy tre cạnh trường. Những đàn cò trắng tìm đường về tổ. Lá trên cành còn ôm đất huống chi con người nhưng sao tôi vẫn lang thang hoài nơi đây như đang cố tìm lại một thứ gì đó mà mình đã đánh rơi suốt hai mươi năm qua..

TỐI HÔM ẤY, tôi nằm trên chiếc võng da bò mà bà nội vẫn thường nằm. Ánh trăng kia sao cứ tròn cứ khuyết, cứ như đang muốn nói với tôi điều gì đó. Tôi ước ao mình là ánh trăng kia,luôn dõi theo nhưng bước đi của Hà Nghi, tôi sẽ treo ở đầu giường của nó và ở đó suốt đời.

Khói thuốc nghi ngút trong sự mập mờ của màn đêm, hát vu vơ vài câu: “Em đã đi rồi chỉ còn tôi nơi đây cô đơn một mình, con tim tôi như vỡ tan……..”

Tự hỏi lòng mình rằng người đó, tôi đây tình nơi đâu? Trước mặt tôi không gian như sụp xuống tôi không thể định hướng được tương lai. TÔI PHẢI TRẢ HÀ NGHI VỀ VỚI ẢO ẢNH CỦA NGÀY XƯA CHĂNG.
Bỗng dưng đâu đó đằng xa có tiếng bước chân, thì ra đó là vợ tôi.

Anh làm gì ở đây vậy? Lại nhớ đất Sài Thành à.
Không. Anh nằm ngắm trăng thôi. Mấy đứa nhỏ ngủ chưa em?
Bọn nó ngủ cả rồi. Mà sao anh phải làm như vậy?
Làm chuyện gì?
Vì sao anh phải thuê em làm vợ và cả mấy đứa nhỏ nữa?
Giọng tôi khác hẳn đi:

Thật ra tôi không muốn lừa dối ông bà, vì qua say mê nghề nghiệp mà không nghĩ đến chuyện vợ con. Tôi đã không làm tròn chữ hiếu phải không?
Em biết đó chỉ là lí do phụ, anh có nỗi khổ đúng không?
Tôi phớt lờ đi câu hỏi vừa rồi của người vợ bất đắt dĩ và dần không để ý đến sự có mặt của cô ấy. Ánh mắt tôi như không thể giấu được nỗi niềm. Chuyện tình cảm không đơn giản như phép toán hai trừ một bằng không, vi thế mới có nhiều người sống chết vì nhau.

Sáng hôm sau tôi lên Ủy ban xã chứng giấy tam trú. Ủy ban xã bây giờ được xây mới, khang trang hơn trươc kia nhiều, cổng ngõ đầy đủ chứ không như trước kia mấy miếng tre già là xong.Vì biết trước ông chủ tịch xã là Hữu, thằng bạn “đểu” trong làng ngày xưa nên tôi không quá ngạc nhiên khi thấy nó với đống giấy tờ dày cộm trên bàng.

Chào ông chủ tịch xã ! Có vẻ bận rộn quá nhỉ.
Anh cần tôi giúp gì à?

Lâu quá nên chắc ông anh quên phét thằng bạn này rồi.

Sau một hồi suy nghĩ, nó cười toe toét và ôm chầm lấy tôi. Giá như trước kia nó hay ôm tôi như thế này thì hay biết mấy.
Hữu vội lây nước pha trà và bỏ đống giấy tờ kia qua một bên.

Mấy mươi năm nay chú đi đâu, làm gì mà không chịu về mảnh đất chưa mưa đã ướt này?
Tao cũng bận bịu quá nên không về thăm quê, lần này về đây công tác nhân tiện ở lại thăm quê hương luôn.
Tao thấy mày khác đi nhiêu quá, không còn gầy và đen như thời tao với mày còn cởi quần tắm nữa.
Ừ….. Thì mày cũng vậy mà. Vợ con mày đâu?
Mày còn nhớ Tịnh chứ. Tao với nó nên vợ nên chồng rồi. Nó bây giờ là y tá ở Trạm y tế xã, ngày nào cũng túc trực ở đó.

NHƯ VẬY ĐÓ, cha mẹ sinh con trời sinh tính bản tính nó vẫn như xưa bộc trực và thẳng thắng. Tôi cũng mừng cho nó,gia đinh êm ấm chứ không như thời cha mẹ nó phải đi làm thuê cực khổ nuôi ba anh em ăn học.

Ghé thăm bà chị dâu trong giây lát. Dường như trạm y tế hôm nay vắng bóng bệnh nhân. Thanh thót đâu đó là tiếng khóc của con nít với bóng dáng người phụ nữ khoác trên mình chiếc áo Blue. Tôi tiến lại gần với vẻ mặt đăm chiêu.

Chào bác sĩ, tôi muốn khám bệnh.
Thế anh bị sao?
Dạ…. Tôi bị bệnh nhớ nhà, nhớ quê hương. Tôi mắc bệnh này hai mươi năm rồi.

Như nhận ra điều gì đó, Tình cứ lay hoai như cố lục lại kí ức về người bạn cùng làng, cùng chung chi hướng là sẽ cưới người mình thương làm vợ nên chồng. Ngày xưa nó cũng là một đứa xinh xắn, lại hay đi chung với thằng Hữu như một cặp trời sinh vậy. Chắc là vì hai đứa gần nhà và lí do quan trọng nhất là con Tịnh hay mua kẹo Chanh đen cho Thằng Hữu ăn nên mới chịu đi chung.

Thế rồi như bắt gặp được hình ảnh của tôi trong kí ức đem đối chiếu với người đang đứng trước mặt, Tịnh la lớn lên:

Chú Thụ,đúng chú Thụ rồi.

Chú đi đâu mà bao nhiêu năm nay không có tin tức gì hết. Bọn tui mong chú lắm.
Tôi cũng muốn về thăm mọi người lắm nhưng vì điều kiện không cho phép nên tôi phải chững lại. Giờ mới về thăm mọi người được.

Tôi trò chuyện với Tịnh khá lâu, chuyện hồi kia. Hồi mà chúng tôi con lặn lội ngoài đồng mò cua băt ốc,chân tay dính đăy bùn đen. Tịnh kể tôi nghe chuyện Hà Nghi……

Tôi như thêm yêu quê hương hơn, tôi muốn ở lại mãi nơi này, muốn nhìn lại sau lưng, thở một hơi dài và thương thức những gì mình đã đi qua. Vẫn con kênh chạy dọc theo đường làng loáng thoáng hình bóng của những đứa trẻ cởi quần tắm trong vô tư.
Đi dọc theo đường làng tôi như tìm lại cái cảm giác ngày nào chung tay với Hà Nghi trên đường đến lóp thầy Bưởi. Hái cho nó những chùm hoa dâm bụt đẹp nhất, kể cho nó
nghe những câu chuyện cổ tích có nàng công chúa xinh đẹp và chàng hoàng tử ngự lâm trong khu rừng tình yêu. Và cứ như thế,như thế tôi đi suốt con đường năm xưa. Tôi thử tìm lại cảm giác xỏ dép vào hai cánh tay, tôi la cà trên đám cỏ dại…. Chắc có lẽ nơi tận cùng còn xa lắm.

Những ngày còn lại trong chuyến thăm quê
là những ngày bí mật…….

Thấm thoát đó mà cũng tới ngày tôi trở lại đất Sài Thành. Tôi đã kịp chào hỏi họ hàng thân thiết, bà con hàng xóm.Những người vẫn hay sang nhà mắc dốn ba tôi vì tôi bẻ trộm mía, hái trộm ổi…..Tuổi thơ mà, ai chẳng có tuổi thơ đẹp như vậy.

Tạm biêt quê hương yêu dấu, tạm biệt lũ trẻ con trong làng,cánh đồng lúa bát ngát nắng vàng, chiếc cầu tre nhỏ sang sông có cô bán chiếu ru lại câu hò. Tôi sẽ nhớ mãi những kí ức đẹp này vào tim……

TẬP 4

Ngồi trên xe, câu chuyện giữa tôi và Tịnh với sự thật khiến tôi buồn mênh mang.
Tại sao Hà Nghi chưa lấy chồng?
GIẤC MƠ ẢO, đó chỉ là giấc mơ ảo mà tôi và em đã từng trải qua. Thật long xin lỗi em Hà Nghi ơi. Một người đàng ông thật thụ sẽ không bao giờ rơi lệ, khi buồn họ se khóc nhưng ngước mặt lên trời để cho những giọt nước mắt muộn màng kia không rơi vào chính tim họ.
Giống như trước khi đi tôi không gặp Hà Nghi, mà như vậy sẽ tốt hơn cho cả hai, chưa chắc Hà Nghi đã muốn gặp tôi lần nữa. Tôi chỉ kịp nhận lá thư mà cô ấy gói cùng món quà.

“ Gửi anh Thụ.

Từ ngày anh về tôi chỉ gặp anh vỏn vẹn lần ở trường. Cũng vì bận bịu quá nên tôi không qua nhà thăm anh được, tiện thể thăm hai bác luôn. Nay anh phải trở lại công tác nên tôi đành biên lá thư này gửi anh.

TỪ NGÀY ANH ĐI thấm thoát cũng gần hai mươi năm rồi, mới đó mà nhanh thật. Ngày anh đi cũng chẳng them nói với cô bé Hà Nghi mà anh từng yêu quý lời nào cả. Anh ra đi trong sự im lặng không chút vấn vương. Mà cũng đúng thôi, lúc đó chúng ta còn bé xíu thì làm gì biết đến hai chữ vấn vương. Nhưng đối với tôi, hình ảnh của câu bé lon ton thường hay rủ Hà Nghi đi học hay những lúc nhìn trộm Hà Nghi suốt cả buổi học, có lần anh còn bị thầy Bưởi phạy qùy anh còn nhớ không?
Tôi nhớ nhất là lúc chúng ta tắm chung trong một cơn mưa trái mùa, hai đứa đã ướt đầm đìa vì trời mưa quá to mà lại không có chỗ núp. Lúc ấy tôi đã
ước được cùng anh tắm như thế suốt đời, anh đâu nào hay biết. Lúc nào anh cũng nghĩ tình cảm của anh giành cho Hà Nghi là nhiều lắm, to lớn lắm.

Những ngày đi học không có anh là những ngày gian khổ với Hà Nghi anh biết không? Không ai hái hoa cho Hà Nghi, cũng chẳng có ai cùng xách dép chạy bộ đến lớp. Anh cũng biết Hà Nghi không thích chơi với Hữu mà. Hà Nghi khi đó yếu đuối làm sao, mỏng manh làm sao anh biết mà. Vì sao anh lai bỏ Hà Nghi mà đi như vậy?

Và từ khi nào không biết tôi dần quen với cuộc sống không có anh bên cạnh. Tôi đi học một mình, tôi không còn chạy bộ đến lớp nữa. Vì không có anh quãng đường dài đằng đẳng. Những đám cỏ dạu dần héo tàn vì không còn ai để ý đến nó nữa, cánh đồng cỏ khô chim không hót.
Nhiều lúc tôi tự hỏi không biết giờ này anh đang ở nơi đâu? Anh có còn nhớ đến cô bé Hà Nghi yếu ớt cần sự chở che của anh trước những trò trêu chọc của tụi bạn không?

NẾU NHƯ ANH KHÔNG VỀ thì tôi sẽ sống sao? Anh đang ở chốn nào có biết rằng một mình tôi nơi đây hiu quạnh, tôi luôn nhớ anh trong từng phút giây. Ngồi nơi đây tôi tự nhủ với lòng rằng số phận thì phải chấp nhận thôi chứ biết phải làm sao? Nói vậy cho bớt buồn thôi chứ trong lòng như có ai đó đang cào xé một cách mãnh liệt. Đôi lúc tôi cảm thấy đau thắt lại như có ai dó đang bóp nát trái tim tôi thành nhiều mảnh vụn. Một tâm hồn mỏng manh lơ lửng trên những tàn me nhiều lần bị thầy cô nhắc nhở chú ý bài giảng, cũng vì tôi đang nhớ anh mà thôi.

Nếu như anh không về ngày mai tôi phải làm sao? Trái tim tôi như ê chề, bao nhiêu khát khao dần tan biến. Lòng tôi như môt đám mây đen phủ kín, bao nhiêu dòng lệ đã tuông rồi, vơi đi nỗi đau. Thu đi Đông đến, tôi đã chờ anh theo vòng tuần hoàn của đất trời nhưng anh đi mãi không về. Nỗi đau như khứa vào tim tôi, nhỏ từng giọt từng giọt, dù cho anh không về tôi vẫn cứ đợi. Đến giờ phút này anh đã cho tôi biết thế nào là yêu, là đợi chờ, là đau khổ nhưng tôi vẫn mong anh.
Và dù sao chúng ta cũng đã từng sống như thế, hãy xem như là một giấc mơ và lời anh hứa ngày nào THẢ VÀO IM LẶNG.

“Hà Nghi ”.

TẠI SAO VẬY HÀ NGHI ? Lòng tôi buồn mênh mang thời gian như ngừng lại để tôi tận hưởng những gì gọi là cuối cùng. Xe vẫn chạy người vẫn nơi đây người chốn ấy. Một thứ gì đó gọi là khoảng cách mà tôi không thể sang lấp giữa hai con người hai thế giới.

Tạm biệt Hà Nghi,tạm biệt Răng sún. Tôi mãi nhớ về em mãi yêu em như tôi đã từng yêu sốt quãng đời tuổi thơ.
Thầy Bưởi đã dạy chúng ta một giờ bằng sáu mươi phút, một phút bằng sáu mươi giây nhưng tại sao thầy chẳng nói cho chúng ta biết một giây không có nhau như một nghìn năm của sự vĩnh hằng . Thôi đành vậy. Tôi sẽ sống ích kỷ hơn tôi sẽ không yêu em nhiêu như trước nữa. Có người đã từng hỏi tôi sẽ yêu em trong bao lâu?

Tôi sẽ yêu em trong bốn ngày xuân hạ thu đông. Nhiều quá phải không em? Vậy tôi sẽ yêu em trong ba ngày thôi, đó là ngày hôm qua hôm nay và cả ngày mai nữa. Nếu mọi người vẫn bảo tôi quá tham lam thì đành yêu em trong hai ngày vậy, đó là ngày chẵn và ngày lẽ. Hình như vần còn quá nhiều thì phải, tôi đành yêu em trong một ngày duy nhất vậy. Đó là ngày tôi còn sống trên thế gian này. Bao năm qua tôi đã yêu em như thế đó, yêu nhiều lắm tôi yêu em hơn cả bản thân mình. Tôi luôn xem em như một nữa của cuộc đời mà không tình yêu nào có thể thay thế.

NẾU MỘT NGÀY NÀO ĐÓ em muốn khóc thì hãy tìm tôi, tôi sẽ không lau nước mắt cho em nhưng tôi sẽ khóc cùng em. Nếu một ngày nào đó em muốn chạy thật nhanh thì hãy tìm tôi, tôi sẽ không bảo em dừng lại nhưng tôi sẽ chạy cùng em. Nếu một ngày nào đó em muốn đi đến cuối con đường thì hãy tim tôi, tôi sẽ không cản em lại nhưng tôi sẽ nắm chặt tay em và………………….nơi đó là cuối con đường đó em.

The end

(Sưu tầm từ facebook)

Friday, June 1, 2012

Tổng hợp các trang mã hóa - giải mã code php

Các mã nguồn miễn phí, bản quyền chia sẻ trên mạng thường bị mã hóa một thành phần nào đó mà bạn không muốn, ví dụ như Copyright, liên kết quảng cáo. Phổ biến là các templates Wordpress, Joomla... các footer của nó đều bị mã hóa để giữ bản quyền cho templates.  Thật là khó chịu phải không nào, Congtoan xin chia sẻ một số trang web có công cụ giải mã các thuật toán mã hóa php thường dùng hiện nay.

01. Mã hóa Md5:
Thuật toán này thường được dùng để mã hóa mật khẩu một chiều, và hầu như khó có thể dịch ngược lại được.
Để mã hóa các bạn vào trang:
http://7thspace.com/webmaster_tools/online_md5_encoder.html

02. Mã hóa dạng: eval(base64_decode
<?php $o="encrypted text";eval(base64_decode('rubbish'));return;?>

Để giải mã đoạn code bị mã họa dạng này, bạn chỉ cần copy đoạn "'encrypted text" vào khung và nhấn nút Decode this Mess là được.
Trang web với công cụ giải mã:
http://ottodestruct.com/decoder.php

03. Mã hóa dạng: eval(gzinflate(base64_decode('encrypted text')));
eval(gzinflate(base64_decode('80jNyclXyFTPVUhJTc5PSU0BAA==')));

Để giải mã đoạn code bị mã hóa dạng này, bạn chỉ cần copy đoạn: "80jNyclXyFTPVUhJTc5PSU0BAA==" vào khung và nhấn decode là được.
Công cụ giải mã:
http://www.tareeinternet.com/scripts/decrypt.php

04. Mã hóa dạng Rubbish:
Dạng chung:
<?php $_F=__FILE__;$_X='encrypted text';eval(base64_decode('rubbish'));?>

Để giải mã, bạn copy đoạn "encrypted text" vào khung và nhấn Decode this Rubbish.
Công cụ giải mã:
http://www.tareeinternet.com/scripts/byterun.php

05. Mã hóa dạng ROT13:
Để giải mã, các bạn vào trang:
http://rot13-encoder-decoder.waraxe.us/

Thursday, May 31, 2012

[HD] Đông Tà Tây Độc 1993


HD Đông Tà Tây Độc 1993
HD Trương Học Hữu Lương Triều Vỹ Lâm Thanh Hà Vương Tổ Hiền Lương Gia Huy Trương Quốc Vinh Trương Mạn Ngọc Lưu Gia Linh
HD Đông Tà Tây Độc 1993
Trương Học Hữu Lương Triều Vỹ Lâm Thanh Hà Vương Tổ Hiền Lương Gia Huy Trương Quốc Vinh Trương Mạn Ngọc Lưu Gia Linh
HD Đông Tà Tây Độc 1993
Trương Học Hữu Lương Triều Vỹ Lâm Thanh Hà Vương Tổ Hiền Lương Gia Huy Trương Quốc Vinh Trương Mạn Ngọc Lưu Gia Linh
HD Đông Tà Tây Độc 1993
Trương Học Hữu Lương Triều Vỹ Lâm Thanh Hà Vương Tổ Hiền Lương Gia Huy Trương Quốc Vinh Trương Mạn Ngọc Lưu Gia Linh

Thượng Đế Cũng Phải Cười phần 1

Wednesday, May 30, 2012

Hai bát mì bò (Đọc và cùng suy ngẫm)


 Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. Người cha bị mù, người con trai đi bên cạnh ân cần dìu cha. Cậu con trai trạc mười tám, mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là một học sinh.


Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: “Cho hai bát mì bò!”. Tôi đang định viết hoá đơn,thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy. Tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu.

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình.

Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội”. Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo lại sáng lên nụ cười ấm áp và mãn nguyện.

Điều khiến cho tôi ngạc nhiên là người con trai không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, anh điềm nhiên nhận miếng thịt, rồi anh lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về bát mì của cha. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết.“Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt”. Ông lão cảm động nói. Đứng bên cạnh họ, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi,bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này”. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên,ăn mì bò là bổ dưỡng lắm đấy con ạ”.

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai thực khách đặc biệt. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò thơm phức,bà chủ đưa mắt ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc,bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thêm thịt bò.” Bà chủ dịu dàng bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng”. Cậu con trai không hỏi gì thêm. Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa.

Chúng tôi âm thầm quan sát hai cha con ăn xong, tính tiền, rồi dõi mắt tiễn họ ra khỏi quán. Mãi khi cậu Trương đi thu dọn bát đĩa, chúng tôi bỗng nghe cậu kêu lên khe khẽ. Hoá ra, bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy xếp gọn, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò được viết trên bảng giá của cửa hàng.

Ta vẫn gặp trong cuộc đời nhiều người rất nghèo về vật chất nhưng lại giàu lòng tự trọng. Lòng tự trọng giúp ta có thêm nghị lực để ngẩng cao đầu, vượt qua khó khăn, nghịch cảnh, sống hạnh phúc vì luôn vững tin vào chính mình.

Lòng tự trọng với ánh hào quang chói lọi của nó sẽ trở thành lương tri con người.

Cuộc đời là thế đấy...

(Sưu tầm)