Monday, October 22, 2012

Imindmap 6.01 crack full - Phần mềm vẽ sơ đồ thuyết trình


Phần mềm vẽ sơ đồ tư duy cái này hiện tại ngành giáo dục đang triển khai sử dụng rất hiệu quả trong hoạt động dạy học. Giúp cho học sinh dễ nắm được kiến thức trọng tâm và hệ thống hóa kiến thức. Qua thực nghiệm mình thấy có một số đơn vị quý thầy cô còn lúng túng trong việc cài đặt và nhất là máy sử dụng hệ điều hành Windows XP


Một số lưu ý nhỏ sau giúp cho anh chị nào chưa cài đặt được chương trình này:
1. Cài đặt Net Framework 3.5
2. Gỡ bỏ phiên bản cũ nếu trước đó chúng ta đã cài đặt nó trước khi cài phiên bản 6.01 này.
3. Sau khi cài đặt thành công chúng ta không chạy chức năng update.


Bản 6.01 này giúp cho việc vẽ biểu đồ, sơ đồ nhanh hơn, mượt hơn, linh hoạt, có thể vẽ các nhánh, hộp chi nhánh hoặc các mối quan hệ mà không cần phải lên thanh công cụ hoặc sử dụng phím tắt.











==> Hướng dẫn crack :

B1: Nếu bạn dùng Win Xp cài NET Framework 3.5 ( Link microsoft: http://www.microsoft.com/download/en....aspx?id=25150
hoặc http://www.mediafire.com/?w6l2e2jnk7wjabw )

B2: Xóa iMindmap cũ mà bạn đã cài trong máy

B3: Sau khi xóa iMindmap cũ hoặc trong máy đã từng cài imindmap trước đó và đã xóa thì

Nếu WinXp vào xóa theo đường dẫn ổ C --> Documents and Settings --> All Users --> ThinkBuzan imindmap_cache"

Nếu Win7 vào xóa theo đường dẫn ổ C --> All Users --> ThinkBuzan imindmap_cache

B4: Tải về Imindmap 6.01 http://c719360.r60.cf3.rackcdn.com/i...dows_6.0.1.exe

B5: Tải về thuốc Imindmap 6.01 V2.4 (http://www.mediafire.com/?y466hsu6drbfl5c)
Hoặc link : http://www.box.com/s/eaa9cdc7a8b372efea59
Hoặc http://kleii.com/f/50332d7c06bbad3c380000a4

Sau đó làm theo hướng dẫn là OK.


==> Cách crack khác: đảm bảo 100% thành công :

B1: Cài Imindmap 6.0.1 vào máy --> chạy chương trình --> chọn trial --> Tắt chương trình đi

B2: Xóa 3 file gồm
1. C:\Program Files\ThinkBuzan\iMindMap 6\bin\laucher.jar
2. C:\Users\All Users\jsoft
3. C:\Users\All Users\thinkbuzan

B3: Copy file crack vào C:\Program Files\ThinkBuzan\iMindMap 6 --> chạy file đó.

B4: Khởi động lại chương trình imindmap --> Tắt đi

B5: Chạy file crack lại 1 lần nữa. 

(Theo VN-Z)

IDM 6.12 build 22 Silent Plus - Bản cài đặt IDM an toàn và nhanh chóng

Phiên bản IDM 6.12 build 22 silent
Chào mọi người !

Hôm nay mình xin giới thiệu với các bạn phiên bản IDM silent do mình thiết kế.Ở phiên bản IDM 6.012 build 22 silent này, mình tích hợp việc đăng ký bằng cách lấy thông tin từ người dùng, nghĩa là các bạn có thể đăng ký với tên mà mình muốn . Việc cài đặt IDM hoàn toàn tự động và các bạn không cần bất kỳ thao tác gì với máy tính cả :



Các thông số của IDM đã được tinh chỉnh đến mức cao nhất

Phiên bản IDM này được build từ phiên bản gốc và không bị chỉnh sửa bất kỳ thành phần nào.

Có gì mới trong phiên bản 6.12 build 22 silent ? (11/10/2012)
- Added support for Firefox 18
- Sever update đã được khôi phục

DOWNLOAD:(Sever NLSTEAM.COM)




(VN-Zoom.com)

Truyện ngắn: Rồi chúng mình sẽ yêu nhau đấy


(Dành tặng những trái tim lẻ loi, đang mong chờ một tình yêu để sưởi ấm)

Lòng vòng một mình trên phố không phải là sở thích của Dương, nó ghét cảm giác một mình phải làm việc gì đó mà nhất là việc đi lòng vòng, đôi khi không có điểm đến, đôi khi là nó chẳng biết đi đâu. Thế nhưng nó phải đi để bắt được cảm xúc! Những câu chuyện của nó đều như thế - lóe lên trong tâm trí khi nó đang đi một cách vô định: Một hàng cây, một quán nước, một ngõ nhỏ hay một gánh hàng rong, đôi khi lại là một vụ cãi vã hay cảnh kẹt xe,… Tất cả những sự việc, sự vật “ở ngoài đường” ấy đều khiến nó có hứng khởi để viết lên những câu chuyện; chứ nó không quen ngồi tìm kiếm chủ đề trong khung cảnh lãng mạn trước ô cửa sổ lộng gió, dưới dàn hoa đung đưa, tách cà phê thơm ngào ngạt và dán mình vào chiếc laptop…


Bờ hồ là một điểm đến quen thuộc cho bất cứ ai; một đứa trẻ muốn mẹ dẫn đi ăn kem, một cặp đôi hò hẹn, một cụ già muốn thoát khỏi lối sống bức bách của chốn đô thị ầm ĩ và tìm về một chốn nào đó bình yên, thanh tao… Còn nó lượn vòng quanh hồ khoảng 3 hay 4 lần gì đó và loay hoay tìm một chỗ gửi xe, định bụng ghé qua tiệm sách khu Đinh Lễ nhưng chẳng hiểu điều gì đó khiến nó lại tiếp tục cuốc bộ quanh bờ hồ thêm 3 vòng nữa…

“Thật là rỗi hơi!” - con bé nghĩ trong đầu. “Chắc hẳn khi thấy mình như thế này người ta sẽ bảo mình hâm. Một con bé đi bộ giết thời gian trong khi đó nó có thể học được bao nhiêu thứ, làm được bao nhiêu công việc part time và kiếm được một đống tiền. Chậc! Kệ! Quên mấy quyển sách kinh tế vi mô, vĩ mô đi… Điều quan trọng là nó cần tìm một đề tài.”

Là thế, nó viết truyện và sẽ nhận được phần thưởng cho những câu chuyện ấy từ một tòa soạn báo - tất nhiên những câu chuyện của nó phải được “kiểm duyệt”, phải hấp dẫn và cách nó tìm được sự hấp dẫn trong những câu chuyện đó chính là những cuộc đi vô định như thế này. Viết là đam mê và nhuận bút đối với nó không quan trọng ở tình trạng “sinh viên nghèo trong thời kì giá cả leo thang”, đó chỉ là giá trị cho quan niệm nó nghĩ trong cuộc sống… Và khán giả, bạn đọc của nó mới là những gì nó hướng tới…

Dương chọn cho mình một góc nhìn ra hướng cầu Thê Húc, trong những ngày đầu đông cộng thêm hơi lạnh từ mặt nước như thế này thì chiếc cầu đỏ chói dường như nổi bật nhất, nó làm cho không khí trở nên ấm áp hơn...

“A! Cầu! Một câu chuyện gì liên quan tới cây cầu chăng... Sắp nghĩ ra rồi...” - Dương đột nhiên tự reo lên trong lòng, nó đang tập trung hết sức, một cốt truyện đang chớm nở trong đầu nó; một chiếc cầu... thêm vào đó và mấy vị khách nước ngoài... nhân vật có thể là một anh chàng ngoại quốc, lần đầu tiên tới Việt Nam và rồi... và rồi...

- Tách...

Một tiếng động làm Dương giật mình, cắt đứt dòng suy nghĩ của nó. “Tệ thật! Cảm xúc đang dâng trào!” - Dương ngoái lại nhìn. Thêm vài tiếng “tách” nữa và ánh sáng flash lóe lên rọi vào mắt nó. Giờ thì Dương biết rõ thứ đó là một chiếc máy ảnh và trước mặt nó lù lù một tên con trai, cao, trắng, ăn mặc kiểu bụi bặm.

- Ánh sáng vẫn không ổn!

Hắn thốt lên và dường như chẳng để ý tới sự có mặt của Dương rồi bước qua hướng khác chắc là để tìm vị trí chụp ảnh. Dương cảm thấy bực mình, chính hắn cắt đứt câu chuyện đang nhen nhóm trong đầu nó, chính hắn vừa làm cái việc vô duyên nhất thiên hạ là chụp ảnh người khác mà không xin phép, vậy mà còn tỉnh bơ không đáp một lời tạ lỗi... Dương không thể tiếp tục ngồi nghĩ tiếp câu chuyện của mình mà phải chọc lại tên này một vố. Con bé chạy lũn cũn theo tên con trai, khi hắn giương ống kính về phía chiếc cầu, căn chỉnh ánh sáng góc độ đẹp nhất và định bụng bấm máy; Dương nhảy bổ về phía trước ống kính của hắn, tạo dáng cute giống như nó hay chụp ảnh Hàn Quốc với lũ bạn và choán hết cả bức ảnh của tên con trai. Hắn xem ảnh và cau mày thốt lên:

- Cái gì đây?

- Bạn gì ơi! Bạn có thể đứng né ra một chút cho mình chụp bức ảnh được không? - Hắn gọi với Dương. Con bé tỉnh bơ, cười toe.

- À! Ờ! Được chứ.

Rồi nó đứng né ra. Nhưng khi hắn chụp đến pô thứ hai, Dương lại nhảy bổ vào, nó vòng tay trái tim rõ đáng yêu và tự nhiên hết sức... Con bé khoái chí khi thấy tên kia ngớ ra. “Đấy nhé! Chụp ảnh tôi không xin phép, giờ thì bức ảnh nào của cậu cũng có hình tôi rồi đấy... ha ha.” - Dương nghĩ thầm và cảm thấy hả hê trong bụng.

Tên con trai có vẻ nhận ra là Dương cố tình phá bĩnh chứ không phải là vô ý nhảy bổ vào bức hình của hắn. Hắn buông máy ảnh.

- Bạn ơi! Mình có quen nhau không nhỉ? Tự dưng nhảy vào khi người khác đang chụp hình không được hay cho lắm!

- Ôi! Thế à! Tớ xin lỗi nhé! Tớ thấy tự dưng chụp hình người khác mà không xin phép thì cũng không được hay cho lắm đâu!

- Là sao? Không hiểu.

- Chứ không phải lúc nãy cậu chụp hình tớ mà không xin phép sao?

Dương tiến nhanh về phía tên con trai, muốn mắng cho hắn một trận vì cái tội vô duyên mà mặt vẫn giả bộ ngơ ngơ.

- Đâu có? Tớ chụp hình bạn hồi nào? Tớ chuyên chụp phong cảnh mà.

- Lúc nãy tớ đứng ở chỗ kia kìa; chính cậu dùng cái máy này, nhấn đèn flash tứ tung và chụp hình của tớ đấy. - Dương khẳng định chắc nịch.

- Ơ! Nhấn tứ tung là sao? Nghệ thuật đấy!

- Cứ xem lại hình thì biết, cậu dám xem lại hình không?

- Ừ thì xem này!

Hắn giở chiếc máy ảnh “quý hóa” của hắn cho Dương xem và chỉ cho con bé từng pô. “Này! Đây là mấy bức có cậu là do cậu tự nhiên nhảy bổ vào hình của tớ; đây, mấy bức trước đây, tớ chụp cái cầu đúng ở góc kia đúng không? Làm gì có cậu?”

Dương chăm chú theo dõi từng bức ảnh của tên con trai, vẻ đắc chí của con bé chùng xuống dần... Đúng là ngoài những bức ảnh nó đã vô duyên nhảy vào phá bĩnh thì chẳng còn bức nào có hình nó, bỗng nó thốt lên:

- À! Đây! Có tớ đây này!

Nó chỉ vào bức hình có cái mặt nó nằm “khiêm tốn” ở một góc con con bên trái của bức hình, cái mặt chỉ làm nền cho bức họa cây cầu đằng sau và thậm chí còn chẳng đủ rạng rỡ để làm nền ấy chứ – nhưng đó là sự cứu vớt cuối cùng cho nỗi xấu hổ của Dương... Ôi trời ơi! Ước gì nó biết bơi, nó sẽ nhảy tùm xuống hồ. Hóa ra hôm nay, chính nó mới là đứa vô duyên nhất thiên hạ. Mặt méo xệch! Như mèo cụt tai, con bé lí nhí:

- À! Ờ! Ừm... xin lỗi nhé! Tớ tưởng...

Dương cúi gầm mặt vì nó không tìm thấy được cái rổ nào để che đi, nó không hề biết lúc ấy tên con trai chỉ cười tủm tỉm và xem lại mấy bức hình con bé tạo dáng trước ống kính.

- Thế làm thế nào bây giờ? Tớ mời cậu đi ăn kem chuộc lỗi vậy nhé!

- Thôi! Tớ còn phải chụp hình cho xong, mất cả buổi chiều mà chưa được bức nào ra hồn.

- Ừ! Thế xin lỗi nhé! Thế tớ về trước vậy.

Nói xong, con bé chạy nhanh đi – cầu trời không gặp lại tên này nữa, ngại quá đi mất... Phía sau nó, tên con trai như nhớ ra điều gì...

- Quên mất... cho tớ email... tớ gửi cậu mấy bức hình...

Nhưng cái bóng đó đã đi nhanh, xa mất ở phía bên kia đường... giữa dòng người tấp nập...



Dương hì hụi mất hơn một ngày mới viết xong câu chuyện của nó. Quên cốt truyện một anh chàng nước ngoài mới tới Việt Nam đi mà sẽ là một cuộc gặp tình cờ của một anh chàng nhiếp ảnh đẹp trai và một cô gái xinh đẹp. Đoạn đầu cũng sẽ na ná giống như câu chuyện mà Dương gặp phải mấy hôm trước. Nhưng chàng trai sẽ đáng yêu hơn, sẽ nhận lời cô gái đi ăn kem cùng, sẽ xin số điện thoại của cô gái, rồi từ đó bắt đầu một cuộc tình...

- Hè hè... Quá hay!

Con bé đang ngồi trước khung cửa sổ lộng gió và check lại lần cuối cùng trước khi gửi mail cho tòa soạn. Nó đang nghĩ về tên con trai ấy: “Không biết hắn mà cùng mình đi ăn kem thì về sau có hóa thành yêu nhau giống trong truyện không nhỉ? Còn chưa biết tên hắn? Hắn mà biết nhân vật của hắn được lên báo thì hẳn hắn sẽ trố lên ngạc nhiên không nhỉ?” Nhưng còn lâu mới bằng anh chàng nhiếp ảnh trong truyện của nó được, bởi tình huống là thế nhưng tạo hình nhân vật lại dựa trên thần tượng Fuu của nó mà! Fuu đẹp trai, phóng khoáng, lãng mạn; mặc dù Dương không có chuyên môn gì về nhiếp ảnh hết nhưng mỗi khi nó ngắm những bức ảnh của Fuu, nó dường như thấy cả tâm hồn và nỗi niềm Fuu trong đó... Trong chuyên mục “In my eyes” của tòa soạn nó đang cộng tác, thường sẽ là những album ảnh đẹp từ rất nhiều các nhiếp ảnh gia được chọn lọc. Giữa muôn vàn chủ đề, Fuu luôn chọn chủ đề phong cảnh Hà Nội - là Hà Nội thu với con phố lá rơi đầy, xen giữa không gian ầm ĩ vẫn có một góc nhỏ lắng đọng, là phố cổ mà chẳng cổ – vừa hiện đại vừa truyền thống, là một chiếc xe bán hoa rong nhưng khi lên ảnh của Fuu, nó trở lên như một nét duyên mà chỉ Hà Nội mới có... Dương chưa bỏ qua bộ ảnh nào của Fuu, hẳn Fuu yêu Hà Nội lắm... Ôi! Muốn gặp Fuu!

* * *

“Your email has been sent.”

Sau khi chắc chắn rằng thư được gửi, Dương vào ngay trang báo mạng của tòa soạn, trang báo lung linh, rực rỡ và cập nhật đủ mọi tin tức. “Hi vọng mai ngày kia là lại thấy truyện của Jyu (chính nó) trên này.” - nó thầm cười trong lòng.

- Ồ! Hà Nội đầu đông! Album ảnh mới của Fuu!

Dương khẽ reo lên và nhấn ngay đường link... Phải đến 3 tuần rồi Fuu chưa có bộ ảnh mới! Hà Nội đầu đông, với bầu trời không cao vắt trong veo xanh biếc mà bị phủ bởi lớp mây dày mà Dương có cảm tưởng như ánh đèn neon... Fuu thổi được vào đó cái lạnh của một mặt Hồ Tây với sương trắng dày, ẩn sau đó là bóng dáng chiếc đu quay khổng lồ từ phía công viên Vầng Trăng; là một màn mưa nhìn qua một ô cửa sổ của một con phố nó không biết tên; là Hồ Gươm một buổi chiều với những cành cây bắt đầu trụi hết lá như đan vào bức hình một bóng dáng khẳng khiu; là cầu Thê Húc cong cong – sắc đỏ nổi bần bật giữa khung cảnh đang nhạt màu... Những thứ quen thuộc hàng ngày nhưng sao lên ảnh của Fuu lại đẹp thế nhỉ? Dương kéo đến bức hình cuối cùng và nó khựng lại... Lần đầu tiên trong ảnh của Fuu, cảnh làm nền cho người – một cô gái không nổi bần bật nhưng nụ cười rạng rỡ và 2 cánh tay vòng lên đầu tạo hình trái tim tự nhiên hết sức – phía sau cô, chiếc cầu đỏ chói dường như khiến làm nụ cười của cô tỏa nắng hơn và ấm áp cả không gian... Phía dưới, không biết là dòng chú thích của Fuu hay của người biên soạn: “ I ♥”.

- Ơ! Là... mình... mà!

Dương không thể tin nổi vào mắt mình! Fuu chụp ảnh nó? Bao giờ? Ở đâu? Nó đã gặp Fuu bao giờ đâu? Tất cả về Fuu là do nó tưởng tượng mà? Chẳng lẽ... chẳng lẽ... hắn là Fuu à? Hắn là Fuu?

Dương mở hòm mail mà tòa soạn mở ra cho mỗi cộng tác viên, hòm mail dưới cái tên bút danh của tác giả, dùng để liên lạc với các bạn độc giả. Còn khi nó gửi mail cho Fuu với vai trò là người hâm mộ, Dương sẽ dùng mail nó tự lập ra vì con bé không muốn Fuu nghĩ Jyu hâm mộ Fuu, chỉ là một Dương không ai biết đó là ai thì tốt hơn.

Inbox: 1 new mail
From: Phong Vũ
Subject: Jyu ơi! Trái Đất thật tròn!

Mail từ Phong Vũ – một độc giả thích những câu chuyện của Jyu. Dương nhận được mail mỗi khi con bé có một câu chuyện mới được đăng. Phong dường như rất thích những chủ đề mà Dương viết, nhưng cậu không mail cho nó kiểu như một người hâm mộ cuồng nhiệt mà thường góp ý và nhiều khi giúp con bé nảy thêm nhiều ý tưởng. Phong cũng không bao giờ muốn xoáy vào cuộc sống của Jyu, chưa bao giờ hỏi tên thật, không xin số điện thoại cũng giống như khi Dương gửi mail tới Fuu dưới cái tên Dương Thùy, nó không bao giờ hỏi tên thật và số điện thoại. Cứ thế, 2 anh bạn qua mail thân thiết của nó: một là độc giả Phong Vũ, một là thần tượng Fuu đã giúp nó rất nhiều trong việc viết nên những câu chuyện mới.

- Xem nào! Phong viết gì đây? Trái Đất thật tròn là sao?

“Gửi Jyu!

Hôm nay tớ đọc truyện mới của Jyu mà thấy quen quen. Mấy hôm trước tớ cầm máy ảnh đi dạo quanh Hồ Gươm để tác nghiệp thì có một cô bạn nhảy bổ vào màn hình của tớ bởi cô bạn ấy muốn phá bĩnh vì hiểu nhầm một số chuyện. Trong số bức ảnh bị cô bạn ấy xen ngang, tớ thấy một bức ánh sáng cực tốt và góc máy khá ổn nên đăng lên báo. Quên chưa nói với Jyu, tớ cũng là cộng tác viên ảnh của báo nhà mình. Ảnh vừa mới đăng được một ngày thì hòm mail của tớ có ngay bức thư từ cô bạn thân qua mail Dương Thùy hỏi rằng tại sao tớ lại có bức ảnh đó? Hôm nay tớ lại đọc truyện của Jyu và thấy đoạn đầu giống hệt như câu chuyện của tớ, mà Jyu thì rất hay viết những câu chuyện dựa trên cuộc sống thực đúng không? Sau một hồi loằng ngoằng suy nghĩ thì tớ mới nhận ra rằng Trái Đất thật tròn! Jyu là Dương Thùy và Dương Thùy là Jyu. Cá là bây giờ miệng cậu đang mở hình chữ O vì ngạc nhiên. Tớ là Fuu – người hay gửi mail cùng Dương Thùy và là Phong – người hay gửi mail cho Jyu đây! Cậu nói xem, hóa ra tớ với cậu quen nhau rồi. Trái đất quá tròn đấy chứ nhỉ? Tớ thường không thích gặp những người quen trên mạng vì nó rất ảo và không thực tế. Nhưng tớ và cậu gặp nhau rồi đúng không? Thế thì tớ với cậu sẽ gặp nhau tiếp nhé! Chiều mai, chỗ cũ, tớ đợi cậu đấy ^^.”

Dương đúng là đang ngớ ra miệng chữ O. Nó không thể tưởng tượng nổi rằng Fuu là Phong, Phong là Fuu?? Hóa ra Fuu chính là độc giả thích những câu chuyện của nó, hóa ra trước giờ nó dùng 2 hòm mail cũng chỉ để liên lạc với một người cũng có 2 hòm mail như nó; hóa ra tụi nó đã gặp nhau mà không biết. Kì lạ? Không thể tin được??

* * *

Khi Dương đến thì Phong đã đứng ở đó đợi sẵn. Cậu choàng một chiếc áo măng tô dài lịch lãm và cuốn chiếc khăn to sụ. Nhìn thấy Dương, Fuu cười toe, lột vẻ bụi bặm của một nhiếp ảnh gia suốt ngày lăm le trên đường đi kiếm tìm cảm xúc bằng một cậu sinh viên cao, trắng và... đẹp trai thật. Không ngờ con bé và Fuu lại gặp gỡ trong hoàn cảnh như thế.

- Lần này tớ sẽ chấp nhận lời đề nghị ăn kem cùng cậu đấy!

Fuu cười như trêu con bé và dường như muốn gợi lại chuyện xí hổ lần trước để trêu ngươi con bé. Dương xị mặt xuống.

- Kẻ nào vô duyên gửi ảnh người khác lên báo thì phải khao kem chứ?

- Ơ! Thế ai mà lấy chuyện của người khác rồi viết truyện thì cũng phải khao kem xin bản quyền chứ nhỉ?

- Này! Chuyện ý là của tớ chứ? Tớ là nhân vật, tớ viết về tớ mà?

- Đâu có, tớ thấy có giống chuyện của cậu đâu. Trong truyện của cậu là 2 nhân vật yêu nhau mà.

- Ờ thì... Phải hư cấu chứ?

- Sao lại hư cấu? Đi ăn kem nào!

Đột nhiên Fuu nắm lấy tay Jyu và lôi con bé đi khi nó chưa biết chuyện gì đang xảy ra. Nó thấy kì lạ thật. Gặp Fuu một lần bằng một câu chuyện xí hổ nhưng hóa ra Fuu đã thân thiết với nó từ lâu lắm rồi; giữa trời đông Hà Nội, con bé tự nhiên thấy ấm áp thế, nó nhoẻn một nụ cười hạnh phúc.

“Giống trong truyện của Jyu, cậu phải khao tớ kem để tớ nhận lời, rồi tớ sẽ xin số điện thoại của cậu, rồi chúng mình sẽ yêu nhau đấy!”...


- ali -

Truyện Ngắn: Điệu nhạc đẫm nước mắt...


Tôi yếu ớt dùng tay để biểu thị câu trả lời cuối cùng. Mắt tôi bắt đầu mờ dần đi...

Tôi không thể nghe. Đó là sự thật. Một sự thật mà mỗi lần phải đối diện, trái tim tôi như tan ra thành trăm mảnh. Phải, tôi là một kẻ tật nguyền. Nhưng tôi cũng là một con người. Một con người khao khát được yêu thương. Thế giới của tôi tĩnh lặng và hoàn hảo. Không một tiếng động ồn ào nào có thể làm tôi xao lãng. Tôi nuối tiếc vì mất đi cơ hội được cảm nhận những âm thanh tươi vui của cuộc sống ngoài kia. Nhưng dường như tôi cũng lại cảm thấy hài lòng vì hằng ngày không phải “chịu trận” của mẹ kế. Mỗi lần như vậy, tôi không bực mà chỉ buồn cười. Bà ấy chửi rủa một kẻ khiếm thính như tôi thì có tác dụng gì chứ?

Một đêm mưa tầm tã, tôi bỏ nhà ra đi. Tôi không mang theo thứ gì, ngoài trừ tấm ảnh lúc sinh thời của mẹ.

Người ta đưa tôi vào cô nhi viện. Những đứa trẻ ở đây nhìn tôi bằng cặp mắt trong trẻo, ngây thơ. Tôi muốn làm quen với chúng quá. Nhưng tôi chợt nhớ ra là mình chỉ có thể dùng tay để biểu đạt cảm xúc. Tôi lững thững bước đi để lại đằng sau những gương mặt hồn nhiên ngơ ngác.

Một buổi chiều chủ nhật bình yên, tôi trốn ra bãi cỏ đằng sau của cô nhi viện. Ngồi trên chiếc xích đu này thật thoải mái. Những đám mây xốp trắng bay bay, bầu trời xanh gợn chút nắng dịu nhẹ, những cơn gió nghịch ngợm thỉnh thoảng lại lướt qua tai tôi... Tất cả thật duyên dáng và nên thơ. Tôi nắm lấy hai bên của xích đu, nhắm mắt và tận hưởng những gì trong trẻo nhất của một buổi chiều hiếm hoi. Chợt... xích đu đưa tôi lên cao. Tôi giật mình quay lại nhìn. Mắt tôi chạm phải ánh mắt của người ấy. Một thoáng dịu dàng hiện ra trên gương mặt của cậu bạn. Tôi thấy hơi bối rối. Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với một người lạ theo cách “ ngộ nghĩnh” thế này.

- Chào, chúng ta làm quen nhé!

Cậu ấy dùng ngôn ngữ kí hiệu để bắt chuyện với tôi.

- Chào! - Tôi gật đầu mỉm cười.

Lâm bước vào cuộc đời của tôi. Cũng nhẹ nhàng như những đám mây xốp trắng. Những buổi chiều sau đó, cậu bạn cùng tôi khám phá mọi ngóc ngách trong cô nhi viện. Đôi khi chỉ là một cái kẹo mút Lâm mang về hay vài bức tranh ngộ nghĩnh mà cậu tự vẽ cũng làm tôi vui vẻ. Chúng tôi dùng tay để nói chuyện với nhau, hiểu nhau bằng mắt, bằng trái tim. Có lần Lâm hỏi tôi:

- Thanh Ninh, sao cậu không hay cười?

Tôi chỉ khẽ lắc đầu.

- Cười lên đi nào. Cậu cười sẽ rất xinh đấy. Cười như tớ đây này.

Cậu ấy vừa hihi, haha vừa khoa chân múa tay làm tôi cũng bật cười theo.

Chủ nhật tuần này, Lâm rủ tôi đi xem lớp học đàn của cô nhi viện. Tôi muốn ở lại trong phòng hơn. Nếu đi thì tôi cũng chẳng hiểu gì mà có khi lại làm cậu mất hứng. Lâm cương quyết kéo tôi ra ngoài. Lần đầu tiên cậu ấy cầm chặt tay tôi. Rất chặt. Những mạch cảm xúc đan xen truyền theo nhịp đập của trái tim. Tôi chỉ dám khép nép đứng ở ngoài ngắm nhìn cô giáo say sưa chơi đàn. Lòng tôi chợt thắt lại. Nếu tôi không bị khiếm thính, nếu mẹ tôi không mất sớm... có lẽ tôi cũng sẽ trở thành một trong những học trò đang háo hức ngồi kia. Tôi lặng lẽ bỏ về. Một giọt nước mắt lăn dài trên má. Cửa phòng hé mở. Lâm bước vào. Cậu đưa một chiếc khăn mùi soa cho tôi và ra hiệu:

- Thanh Ninh mà khóc, tôi cũng cảm thấy rất đau!

Tôi tròn xoe mắt nhìn Lâm. Cậu vòng tay ôm tôi và khẽ thì thầm những gì mà đối với tôi dường như là một bí mật. Chỉ biết rằng trong vòng tay của chàng trai ấy, tôi cảm nhận được hơi ấm của tình yêu thương chân thành, thứ tình cảm mà trước đây dường như trở nên quá xa xỉ với tôi. Tôi thấy hiện hữu ra trước mắt tôi những mảng kí ức màu xanh. Nơi ấy có mẹ, có tiếng cười hồn nhiên trong trẻo, có con thuyền giấy mà một cô bé 5 tuổi thả trôi sông...

Ngày hôm sau, Lâm đưa tôi ra bãi cỏ đằng sau cô nhi viện và bật mí có một điều kì diệu ở đây. Cậu hớn hở đưa cho tôi một cây đàn violin cổ. Tôi giơ tay kí hiệu:

- Cậu đưa đàn cho tôi làm gì?

- Học đàn cũng hay lắm đấy nhé. Cậu chưa thử nên không biết đấy thôi.

- Tôi bị khiếm thính mà – Tôi khẽ lắc đầu.

- Người chơi đàn giỏi quan trọng nhất là có một trái tim thánh thiện. Tôi tin Thanh Ninh nhất định sẽ làm được - Lâm nhìn sâu vào mắt tôi.

Tôi đón nhận cây đàn từ tay Lâm. Tôi mân mê ngắm nhìn điều kì diệu, khẽ thử tạo một vài âm thanh nho nhỏ. Lâm bật cười thích thú:

- Thấy chưa, tôi đã bảo rồi mà.

Tôi nghiêng nghiêng đầu tỏ vẻ đồng ý.

Tôi quyết định chơi đàn. Thời gian đầu gặp rất nhiều khó khăn. Tôi đón nhận những nốt nhạc đầu tiên như đứa trẻ bỡ ngỡ lần đầu đến trường. Mọi thứ đều mới mẻ và lạ lẫm. Nhưng không hiểu sao âm nhạc lại có một sức quyến rũ thật mê hoặc với tôi. Tôi yêu những bản nhạc. Tôi ngắm nhìn chúng một cách say sưa và thầm ước mình có thể chơi đàn như một nghệ sĩ chuyên nghiệp. Tôi thường nấn ná ở lại lớp sau cùng để được cô giáo chỉ bảo thêm. Cô rất tận tình. Cô thường trìu mến nhìn tôi và kiên nhẫn chỉnh sửa cho tôi từng chút một.

Buổi học đàn hôm nay kết thúc sớm hơn thường lệ. Lâm đã hứa sẽ đến đón tôi . Tôi đứng chờ cậu ở cửa lớp. Một lực đẩy mạnh từ đằng sau đột ngột xuất hiện suýt làm tôi ngã dúi về phía trước. Một vài người bạn học cùng lớp với tôi chen lên chặn ở phía trước. Họ nói chuyện rôm rả như cố tình bỏ qua sự có mặt của tôi. Ánh mắt họ nhìn tôi thiếu thiện cảm và đầy sự khinh thường. Tôi cố tình lảng tránh và muốn đi thẳng. Tất cả bọn họ bỗng cười phá lên đầy nhạo báng. Những chuyện như thế này không phải là lần đầu tiên tôi bắt gặp. Một bàn tay ấm từ phía sau chạm vào vai tôi. Tôi ngơ ngác quay lại. Lâm nhìn tôi mỉm cười. Cậu nói vài câu với tụi bạn. Bọn họ bĩu môi rồi ngúng nguẩy bỏ đi.

- Tôi đáng bị ghét thế sao? - Tôi buồn bã sử dụng thứ ngôn ngữ quen thuộc của mình để nói chuyện.

- Cậu có tin tôi không? - Lâm bất chợt hỏi lại tôi.

- Tất nhiên rồi. - Tôi thật thà nhoẻn cười.

Lâm không nói gì nữa. Cậu cầm tay tôi và kéo tôi chạy như bay đến bãi cỏ, nơi lần đầu tiên chúng tôi đã gặp nhau. Lâm bắt tôi viết những điều đau khổ và hạnh phúc của mình lên giấy. Cậu cũng hí hoáy ngồi viết, thỉnh thoảng lại quay lại nhìn như sợ tôi xem trộm. Vẻ mặt lúc ấy của cậu nom thật đáng yêu. Chúng tôi đem những mẩu giấy cho vào trong một cái lọ nhỏ và chôn xuống đất. Khi công việc vừa hoàn thành, Lâm lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán và nói:

- Khi nào cậu cảm thấy hài lòng nhất về cuộc sống của mình, hãy đào chúng lên nhé.

Cậu nhìn tôi đầy thách thức. Chúng tôi ngoắc tay nhau đồng ý.

Tôi sắp sửa tham gia một cuộc thi nhạc được tổ chức thường xuyên trong cả nước. Lâm luôn ở bên động viên tôi. Cậu thường mua nước và bánh ngọt đến cho tôi sau những giờ tập luyện vất vả. Không khí trong mỗi buổi tập thường khá căng thẳng và khẩn trương. Những người bạn trong lớp thỉnh thoảng vẫn giễu cợt tôi. Nhưng tôi cũng chẳng còn tâm trí nào quan tâm tới sự dè bỉu của họ. Tất cả tinh thần và sức lực tôi đều dành cho buổi biểu diễn sắp tới. Nghe tiếng chuông đồng hồ điểm 7h, tôi giật mình phát hiện ra rằng hôm nay Lâm đã không đến đây. Có lẽ cậu ấy đang bận làm gì đó. Tôi tự an ủi bản thân bằng việc uống một cốc nước lạnh. Từ đằng xa, tôi thấy bóng dáng của mẹ Maria, nguời chăm sóc tôi ở cô nhi viện. Bà chạy lại phía lớp học, hoảng hốt gọi tôi ra ngoài. Tôi tự nhủ có chuyện gì làm mẹ vội vàng như vậy. Mẹ Maria đứng trước mặt tôi với một cái nhìn đau xót, luống cuống dùng tay để truyền đạt ngôn ngữ. Tôi nghe... Và tôi hiểu bà đang nói gì. Một cái lạnh xuyên thấu truyền xuống sống lưng tôi. Mắt tôi nhòa đi, chân tay mềm nhũn. Đầu tôi choáng váng, ngập tràn những lời nói của mẹ. Tôi cảm thấy khó thở. Tôi khuỵu chân ngã xuống, chìm vào một giấc mộng miên man.

Tôi thấy tôi đang nô đùa với Lâm trên bãi cỏ xanh. Cậu ấy và tôi cùng nhau chơi thả diều rất vui vẻ. Cánh diều đứt... Lâm chạy theo nó. Cậu ấy cứ chạy, chạy mãi. Tôi gọi tên Lâm khản cả giọng nhưng cậu ấy chẳng quay lại. Cậu ấy bỏ rơi tôi mất rồi. Hình ảnh của Lâm đi theo tôi trong dòng nước mắt thổn thức. Tôi choàng mở mắt. Người đầu tiên tôi nhìn thấy là mẹ Maria. Bà vui mừng khôn xiết khi thấy tôi tỉnh lại. Bà kể tôi đã ngủ suốt ba hôm nay rồi. Gương mặt bà hiện lên nét phúc hậu, hiền từ. Tôi đau xót nhìn mẹ. Ánh mắt bà như cố ý lảng tránh. Bà lặng lẽ ra ngoài, để tôi lại một mình trong phòng.

Lâm ra đi thật rồi. Cậu ấy bị tai nạn giao thông trên đường tới lớp học nhạc. Lâm không còn cho tôi có cơ hội để cười đùa với cậu ấy, đánh bản Canon in D mà cậu ấy vẫn rất thích. Tôi bật khóc nức nở. Trái tim tôi nghẹn ngào, xót xa, buốt lạnh như cái đêm mưa tầm tã mà tôi đã rời khỏi nhà. Tại sao cậu không chờ tôi? Tại sao cậu lại đến thăm tôi làm gì? Tại sao? Tại sao chứ? Những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi, lòng đau đớn và thảng thốt. Tôi không muốn chấp nhận sự thật tàn nhẫn này. Có ai đó hãy làm ơn nói với tôi rằng, đây chỉ là một giấc mơ và chàng trai của tôi nhất định sẽ lại về bên tôi. Ngoài kia, gió vẫn không ngừng gào thét gọi tên một bóng hình. Mà biết rằng người ấy sẽ không bao giờ trở về.



1 tháng sau

Tôi đang đứng trên sân khấu với cây đàn violin kì diệu. Ngày hôm nay, tôi chơi bản Canon in D. Tôi khép hờ mắt, hình dung những giai điệu như dòng suối mát chảy vào nơi tâm hồn. Tôi thấy Lâm ngồi ở phía dưới. Chỉ một mình cậu ấy, với đôi mắt sâu tuyệt đẹp đang chăm chú nhìn tôi. Lâm mỉm cười rạng rỡ. Điệu nhạc đưa chúng tôi về với bãi cỏ xanh mịn, nơi có một chàng hoàng tử đang đẩy xích đu cho nàng lọ lem ngốc nghếch. Gió thổi mát rượi và họ cười thật hạnh phúc. Điệu nhạc cùng chúng tôi ghé lại lớp học, tò mò nhìn một cô nàng lúng túng với cây đàn violon và có một chàng trai luôn ở bên cổ vũ. Ánh mắt họ có cái gì đó sâu thẳm gọi là tình yêu. Chúng tôi nắm tay nhau đi xuyên qua không gian, bay đến những khoảng trời của thời gian tươi đẹp với một niềm tin rạng ngời.

Bản nhạc kết thúc. Cả khán phòng im lặng. Tôi mỉm cười bước ra ngoài. Một vài người bạn quay lại nhìn tôi, nửa bỡ ngỡ, nửa xúc động. Tôi không có hứng thú với họ. Tôi đang hạnh phúc với những cảm xúc của riêng tôi và kết quả cuối cùng của cuộc thi không phải là điều tôi mong chờ nhất.

9 năm sau

Ngẫm lại một thời đã qua. Có những nìêm vui và cả sự nuối tiếc, đau khổ. Đời người thoáng chốc tựa thoi đưa. Giờ đây tôi đã là cô gái 25 tuổi, chín chắn hơn, hiểu biết hơn. Tôi trở thành giáo viên dạy nhạc cho trẻ em tật nguyền và thỉnh thoảng cũng đi biểu diễn ở vài nơi. Trong những buổi biểu diễn ấy, tôi đã gặp Duy - một chàng trai đậm chất Hà thành. Anh là bác sĩ đầy triển vọng của một bệnh viện lớn. Duy thật lòng với tôi. Sự quan tâm, yêu thương của anh làm tôi rất cảm động. Nhưng có lẽ là tôi đã yêu Lâm nhiều quá, tình yêu ấy lớn đến mức con tim tôi không còn chỗ trống cho bất kì một chàng trai nào khác. Duy không trách cứ tôi vì điều này. Anh thường cười và nói rằng số hai cũng có nét thú vị riêng của nó. Anh đã ở bên tôi như vậy: ấm áp, chân thành. Tôi coi Duy như một người anh, một người bạn thân đích thực. Và anh đã đi cùng tôi suốt một chặng đường dài của cuộc đời cho đến khi tôi biết mình bị ung thư gan.

Sáng nay, tôi hào hứng thức dậy trên chiếc giường bệnh trắng tinh. Phòng của tôi luôn có hoa tươi, ngập tràn ánh sáng và gió. Là tôi luôn thích như vậy. Có tiếng gõ cửa. Duy bước vào và mỉm cười:

- Chào buổi sáng, công chúa!

Tôi cũng đáp trả anh bằng một nụ cười tươi. Trình độ sử dụng ngôn ngữ kí hiệu của Duy đã có tiến bộ rồi. Trước đây chúng tôi thường phải giao tiếp bằng cách viết lên giấy. Tôi nháy mắt với Duy:

- Hôm nay trời rất đẹp. Đưa em ra ngoài chơi đi.

- Em đang bị bệnh nặng đó. - Anh nghiêm mặt từ chối.

- Đi mà – tôi nhăn mặt, lè lưỡi như một đứa trẻ con 5 tuổi. Duy cuối cùng cũng phải xao lòng.

Chúng tôi đến thăm cô nhi viện. Tôi muốn anh đưa tôi đến bãi cỏ xanh. Sức khỏe tôi đã yếu nhiều rồi. Việc đi lại bây giờ thật là tệ. Đôi khi Duy phải cõng tôi và tôi thường ngủ gật trên lưng anh.

- Chúng ta đến nơi rồi – Duy ra hiệu cho tôi biết.

Bãi cỏ đã in dấu bao kỉ niệm đẹp của tôi và Lâm. Xích đu vẫn còn đây nhưng lọ lem đã lạc mất hoàng tử của nàng. Duy ngồi bên cạnh tôi. Tôi mệt mỏi dựa đầu vào vai anh. Có lẽ cuộc đời tôi đã không còn gì phải hối tiếc và dường như tôi cảm thấy hài lòng với tất cả. Tôi nhờ Duy làm hai việc và đảm bảo rằng mình có thể ngồi im đây để chờ anh.

Trong khi tôi đang hồi tưởng lại quá khứ tươi đẹp, Duy đã về bên tôi lúc nào không hay. Anh đưa tôi chiếc lọ nhỏ của Lâm. Chúng tôi cùng nhau xem lại mảnh giấy của tôi. Đó là một danh sách dài, rất dài và thỉnh thoảng lại nổi bật vài điều ngộ nghĩnh nho nhỏ. Duy đưa tay vuốt nhẹ mái tóc xơ xác của tôi. Tôi nhìn anh trìu mến trước khi mở bí mật của Lâm. Mảnh giấy ấy là một điều kì diệu tuyệt vời. Bởi nó chứa đựng những gì trong trẻo, yêu thương nhất. Nó là tâm sự thầm kín của một chàng trai dành cho cô gái mình yêu. Nó chỉ có ba chữ: “Anh yêu em”.

Chúng tôi cứ thế im lặng một hồi lâu. Tôi phá tan không khí trầm mặc ấy bằng cách đề nghị được chơi một bản nhạc. Duy đưa đàn cho tôi. Vẫn là Canon in D nhưng có nét gì đó trầm lặng và thanh thản hơn. Tôi say sưa với những hồi tưởng cả về quá khứ và hiện tại. Cảm xúc vẫn vẹn nguyên như ngày nào Lâm khích lệ tôi chơi đàn. Tai tôi không thể nghe được những âm thanh du dương nhưng trái tim tôi có thể cảm nhận được. Trái tim ấy đang thổn thức vì điệu nhạc mãi mãi chỉ dành cho một người. 9 năm trước đây anh ra đi và mang theo cả tình yêu của tôi. Bản nhạc kết thúc nhanh thật. Tôi cũng lại bắt đầu cảm thấy buồn ngủ rồi. Có thể đó sẽ là một giấc ngủ ngàn thu không bao giờ bị phá bĩnh. Duy ôm tôi vào lòng và dường như trong khóe mắt anh có một giọt lệ long lanh. Anh hỏi tôi:

- Kiếp sau em có còn nhớ đến anh không?

- Em sẽ không bao giờ quên anh, nhưng hãy quên em đi nhé. Hãy trao tình yêu của anh cho người xứng đáng nhận nó.

Tôi yếu ớt dùng tay để biểu thị câu trả lời cuối cùng. Mắt tôi bắt đầu mờ dần đi. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy có một luồng ánh sáng thật kì lạ. Chúng bao quanh tôi và dường như nhấc bổng tôi lên. Giữa những luồng sáng tinh khôi và đẹp đẽ, tôi nhìn thấy Lâm. Chàng trai của tôi đang đứng chờ tôi. Anh nắm lấy tay tôi. Tôi cầm tay anh, cầm thật chặt, thật chặt. Mãi mãi không bao giờ rời xa nữa.

Trên trời, mây trắng vẫn bay bay...

Sưu tầm

Truyện ngắn: Có một nickname không bao giờ available nữa


Bắt đầu từ việc tạo ra một nickname và tải về phần mềm có thể online hai nickname cùng một lúc để anh khỏi nghi ngờ. Khi add nick anh vào nickname caphemuoingotngao mà mình vừa mới tạo, Linh đã ngập ngừng gõ kèm hai câu thơ “Em sẽ học cách yêu của cỏ/ Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng” và lấy đó làm status rồi hồi hộp đợi kết quả

Thường khi làm việc lúc màn đêm yên len về, Linh thường đăng nhập vàoYahoo! Messenger và để trạng thái Invisible to everyone rồi nhìn những cái nick sáng đèn cho bớt cảm giác cô đơn và cùng với niềm hy vọng rằng sẽ nhìn thấy nick anh sáng đèn dù chỉ một lần thôi…

Linh và anh quen nhau cũng từ Yahoo! Messenger, anh nói, mỗi lần đọc những dòng status của Linh, anh thấy lòng ấm áp lạ kỳ, bao nhiêu mệt mỏi, áp lực làm việc trong ngày đều tan biến. Và hơn nữa, anh thấy cảm giác sao mà gần gũi như thể Linh đang kề bên thì thầm những lời ấy vào tai anh. Khi đó, Linh nhăn mũi nói với anh:

- Đó toàn là những câu ngốc nghếch thôi, khi em buồn hay vui, giận ai hay ghét điều gì… em đưa lên status, chỉ có anh ngốc nên mới đọc rồi thấy gần gũi gì đó thôi. Tụi bạn em cứ la làng khi nhìn thấy mấy câu đó…

Anh cười hiền:

- Chắc là anh ngốc thiệt, nhưng sự thật là anh rất thích đọc những status của em…

Hai đứa quen nhau, chẳng có chút gì gọi là “kịch tính” như các bộ phim tình cảm trên tivi hay tiểu thuyết, chỉ là những buổi đi chơi, trò chuyện, ăn uống cùng nhau. Có khi, hai đứa cùng chúi mũi vào đọc chung một quyển sách hay ăn chung một ly kem thập cẩm đủ mùi vị rồi lại quay sang giành nhau chiếc remote tivi để bấm cho bằng được chương trình mình yêu thích. Để khi thua, anh mỉm cười khi thấy Linh đắc thắng. Khi thắng, không đợi Linh xụ mặt đến giây anh đã nhường lại remote cho Linh rồi âu yếm nhìn Linh nhấn nhoay nhoáy các kênh như để chọc tức anh.

Mọi thứ cứ trôi đi trong êm đềm như thể nó phải diễn ra như thế. Không một chút gợn của ưu tư hay phiền giận.

Ngày nọ, bỗng nhiên Uyên “sát tình” bày kế:

- Em phải tạo nên những tình huống gay cấn một chút thì mới hiệu quả.

- Tình huống gay cấn? Chi? Đang yên đang lành…

- Thì đang yên đang lành nên mới phải tạo nên những tình huống gay cấn để tạo nên hương vị cho tình yêu chứ!

- Nghĩa là sao? Linh mắt tròn mắt dẹt hỏi “quân sư… tình yêu”. Gọi Uyên là “quân sư tình yêu” cũng không ngoa cho lắm bởi cô nàng này có vô số những mối tình “ra ngô, ra khoai” nên kinh nghiệm của nàng vô số kể. Uyên còn là “chuyên gia gỡ rối” khá thành công trong chuyện tình cảm nên được rất nhiều người tin cậy giao phó cho việc bày mưu tính kế để “lấy cắp trái tim” của đối tượng.
Uyên búng tay nói bằng giọng chắc nịch với Linh:

- Thì phải tạo ra tình huống để thử thách chàng chứ sao nữa.

Linh lắc đầu:

- Tụi em tin tưởng nhau tuyệt đối, không cần đến thử thách gì đó đâu.

Uyên nhún vai:

- Chuyện này thì có liên quan gì đến chuyện tin tưởng hay nghi ngờ gì đâu. Đơn giản là chỉ xác định chính xác phần trăm tỉ lệ mà em đang chiếm giữ trái tim chàng mà thôi.

Linh cười rạng rỡ:

- Cái này thì em biết. Em tin là mình đã chiếm trọn tình cảm trong trái tim chàng rồi, khỏi cần phải xác minh hay xác định gì nữa cho mệt.

Uyên lúc lắc đầu:

- Cái đó thì không chắc à nha. Chưa nghe câu “đàn ông năm bảy lá gan/ lá cùng vợ, lá toan cùng người” hả? Nhiều khi thấy vậy mà không phải vậy đâu, cô bé ơi…

Linh chun mũi:

- Chàng của em khác, không đáng ghét như những kẻ trong câu ca dao chị vừa đọc đâu.

Uyên chuyển sang giọng tinh quái:

- Cái đó thì chỉ có trời mới biết. Em còn nhớ anh chàng đeo cặp kính dày cui- mối tình thứ tư của chị không?

Linh gật đầu:

- Cái anh chàng mà luôn run như cầy sấy khi nói chuyện với người khác phái đó hả? Em có nhớ…

Như chỉ đợi có vậy, Uyên chụp lấy ngay câu trả lời của Linh:

- Đó, chính là anh chàng đó đó… Em còn nhớ chứ, hơn nửa năm, ngày nào hắn cũng đem đến cho chị một cành hồng rồi đứng nép mình nơi cánh cửa với hy vọng chị cười với hắn một cái. Nhìn hiền lành đến như thế, nhút nhát đến như thế mà em có biết tụi chị chia tay vì lý do gì không?

- Vì không hợp tính hả chị? Linh đưa ra một lý do vừa xuất hiện trong đầu. Uyên cười bằng mũi:

- Được vậy cũng còn đỡ tức. Hứ, khi chị và hắn hẹn hò với nhau chỉ một thời gian ngắn thì chị tình cờ phát hiện, ngoài hẹn hò với chị, hắn còn cưa cẩm thêm ba cô nàng khác với phương thức chang cách hắn đã làm chị xiêu lòng.

- Không thể nào như vậy chứ. Anh đó nhìn rất… rất, biết nói sao ta, uhm… rất…

- Rất khù khờ, Uyên tiếp lời ngay khi thấy Linh đang cố gắng tìm từ ngữ sao cho không làm phật lòng mình lại bảo đảm về mặt ngữ nghĩa. Rất khù khờ, em muốn nói vậy, đúng không? Rất khù khờ mà còn vậy nữa đó, huống chi là…

Uyên lấp lửng bỏ câu nói nửa chừng để thăm dò phản ứng của Linh. Và chưa đến giây sau, khuôn mặt Linh đã chuyển sang sắc khác. Linh quay sang níu tay Uyên.

- Phải làm sao đây hả chị?

Như chỉ đợi có thế, Uyên liền kề tai Linh thì thầm. Khuôn mặt Linh căng ra theo từng lời Uyên nói………
………..Bắt đầu từ việc tạo ra một nickname và tải về phần mềm có thể online hai nickname cùng một lúc để anh khỏi nghi ngờ. Khi add nick anh vào nickname caphemuoingotngao mà mình vừa mới tạo, Linh đã ngập ngừng gõ kèm hai câu thơ “Em sẽ học cách yêu của cỏ/ Kiên nhẫn nảy lên và xanh đến kiệt cùng” và lấy đó làm status rồi hồi hộp đợi kết quả. Hơn phút sau, anh add nick caphemuoingotngao- tim Linh đau thắt lại. Vậy mà anh đã từng nói với Linh, trong Yahoo! Messenger, anh chỉ add tên những người mà anh đã quen biết hoặc cực kỳ quý mến, sẽ chẳng bao giờ anh chấp nhận add tên một người xa lạ. Vậy mà bây giờ anh đã add… chỉ vì hai câu thơ.

Linh định ngưng ngay việc mình đang làm lại nhưng rồi Linh chặc lưỡi tự nhủ:

- Coi như đây là cách mình tìm hiểu thêm về anh ấy.

Và Linh không ngờ câu chuyện của mình (trong nick caphemuoingotngao) lại cuốn cô đi xa đến như thế. Qua “cà phê muối”, cô đi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác về anh, nào là trong câu chuyện tình “cà phê muối”, yếu tố tạo nên sự cuốn hút của câu chuyện không nằm chi tiết chàng trai gọi nhầm đường thành muối và phải “phóng theo lao” bằng cách uống cà phê muối cả đời; mà là bức thư thú nhận khi anh lìa đời rằng chàng trai đã một lần lừa dối người mình yêu nhưng chưa bao giờ hối hận vì điều đó. Anh kết luận:

- Có những sự lừa dối ngọt ngào và êm đềm đến như thế, anh nguyện được chìm vào trong đó.

Linh hoang mang. Sao trước đây, anh vẫn thường chê anh chàng “cà phê muối” đó ngốc nghếch, chỉ vì một lời nói dối mà phải ngậm đắng nuốt cay uống “cái dung dịch vừa mặn vừa đắng (từ anh vẫn dùng) suốt cả đời cho đến lúc chết. Dại dột quá đi thôi!”.

Anh nói với “cà phê muối” rằng anh yêu màu tím, cái màu mà từng nói với Linh là “tím hoa sim ư? Sao em có thể thích được cái màu buồn bã ấy nhỉ? Biểu tượng của sự thủy chung, đợi chờ gì chứ, chỉ gợi lên cảm giác đơn độc thôi, anh chúa ghét!”.

Anh gửi cho “cà phê muối” bài hát Hạ trắng trong một ngày mưa rả rích với lời nhắn: “Nghe tiếng mưa thật thích nhưng anh thích nhìn nắng hơn. Ước gì, chúng ta gặp nhau, để anh có cơ hội nhìn thấy nắng như đang nhảy múa trên tóc hay trong mắt em…”.Vậy mà anh đã từng nói với Linh rằng…

- Hôm nay lại mưa nữa đấy! Cô bé ngọt ngào của tôi ơi, nhớ mang áo mưa kẻo ướt áo, không khéo sẽ cảm lạnh thì anh sẽ đau lòng lắm.



- Mấy hôm nay mưa nắng thất thường, chịu khó uống một viên sủi đi, cô bé ơi, cho có sức đề kháng mà làm việc hăng say nữa chứ. Anh thích sự năng động của em.



- Tối qua anh online hầu như nguyên đêm, phải chi lúc đó có em online cùng thì hay biết mấy.



- Anh nhớ em đến phát điên. Hay là chúng ta gặp nhau ngoài đời nhé. Cho anh cơ hội đi nào, cô bé bướng bỉnh.



- Anh nhớ em.



- Trong đầu anh lúc này chỉ suy nghĩ về em thôi.



- Anh nhớ em.
Linh bật khóc. Rõ ràng anh đang gửi những lời yêu thương cho Linh, mà lại không phải dành cho Linh. Linh nức nở tâm sự với Uyên, Uyên nhướng mắt.

- Chị đã nói mà, đàn ông ai cũng như ai, vậy mà hồi đó em cứ khăng khăng nói chàng của em là trường hợp ngoại lệ. Giờ thì tin chưa?

- Em phải làm sao bây giờ hả chị? Linh nấc lên trong nước mắt.

- Thì phải làm cho ra ngô, ra khoai chứ sao nữa. Em phải…

Nhưng Linh chưa kịp làm gì thì khuôn mặt anh đã lặng đi khi vô tình nhìn thấy những IM “caphemuoingotngao” mà Linh đã lưu trong máy. Khi chat trong nickname “caphemuoingotngao”, Linh thường lưu lại với hy vọng đó sẽ là những bằng chứng khiến anh không thể chối cãi rằng mình đã lừa dối cô. Vậy mà bây giờ, Linh lại tái mặt khi anh đọc nó. Linh lắp bắp:

- Em chỉ là… em thực sự chỉ muốn…

Anh ra đi, chẳng để lại cho Linh một lời nào. Mọi nỗ lực liên hệ với anh đều trở nên vô vọng. Anh biến mất như thể chưa bao giờ có anh xuất hiện trong đời. Hằng ngày, Linh sign in vào nickname thật của mình với hy vọng nick của anh sáng đèn, dù chỉ một lần thôi, để Linh lại có thể trò chuyện cùng anh, có cơ hội giải thích những việc mình đã làm…

Bao nhiêu năm qua, nickname của anh vẫn chưa một lần sáng đèn.

Linh hằng ngày vẫn online và ghi những câu status, với hy vọng dù có xài chế độ offline, anh vẫn đọc được những tâm tư của cô.

Linh nhớ có một lần, khi trò chuyện với “caphemuoingotngao”, anh đã từng nói: “Khi đã yêu thì phải tin. Không bao giờ người ta dùng phép thử trong tình yêu cả”.

Anh có lỗi hay Linh có lỗi? Ai đã lừa dối ai đến nỗi hai đứa lạc nhau mãi như thế này?

Linh không muốn tìm câu trả lời nữa, chỉ mong nick của anh sáng đèn và Linh lại gửi đi những dòng messages, với nickname thật của mình.

Có một nickname chẳng bao giờ available nữa…

Sưu tầm

Truyện ngắn: Diễn nữa đi anh


Bốp !!! 1 cái tát vào gương mặt đểu giả của anh.

Tại sao, tại sao anh lại lừa em...cô gái ấy là ai ? Tl em đi.

Sao anh lại gạt em như thế, anh nói đi. Tại sao lại làm thế với em. Tôi nấc lên từng tiếng với 1 bộ mặt bi thảm chưa từng có. Anh im lặng. Tôi run run người, cắn chặt môi, bật máu. Cô gái bên cạnh anh chỉ biết cúi đầu, cứ như 1 tội phạm chờ ngày xử án. Khẽ buông hờ cánh tay anh ra.

- Tôi ngước lên nhìn anh, vội lau khô số nước mắt đọng lại trên khoé mi. Tôi nhìn thẳng vào cô gái, buông 1 câu nói nhẹ tênh. Nhưng đầy ẩn ý. Xin lỗi vì đã làm phiền cô và chồng tôi đi dạo. Vui vẻ tiếp đi nhé.

Bước đi : *Nhếch mép, tôi nghĩ thầm. Mình lại diễn khá tài nữa rồi. Thêm 1 người rơi vào cuộc chơi, và lại bị mình đá văng khỏi ván cờ, nhẹ nhàng rút lui. Anh lại thua nữa rồi đấy.

Tại nhà : Anh ôm tôi. Em yêu. hôm nay em lại phá nữa rồi. Đây là người tình thứ bao nhiêu của anh bị em đánh gục dưới xự diễn xuất hạng A của em, và tự rút khỏi cuộc chơi vậy Vợ iêu.

Tôi hôn anh. Người thứ 98 anh ạh. Còn 2 người nữa thôi. Trò chơi sẽ kết thúc.Game over đấy Chồng iêu của em.


1 năm trước tôi bắt gặp anh và 1 cô gái choàng tay nhau rời khỏi khách sạn. Tôi lặng người toàn mạch máu trên cơ thể gần như ngưng hoạt động. Tôi bước đến trước mặt anh. Anh ngập ngừng...ấp úng chẳng nói được lời nào. Em...

Ai vậy hả anh? "cô nàng đi cùng anh hỏi vội". Àh, em họ anh. Tai tôi như ù đi, không thể nghe thêm được gì nữa 3 từ em họ anh làm tôi chết điếng. Cố giữ nét mặt tươi nhất có thể. Chào.Tôi là em họ anh ấy. Cô là bạn gái anh ấy àh? Xinh thật. "nhói"

Cô ta cười tươi như bắt được vàng.

Sao hôm đấy, tôi sụp đổ hoàn toàn mọi thứ về anh, không gào thét, không quát mắng, hay trách móc ầm ĩ. Tôi trơ ra. Nhưng có lẽ chia tay anh ta thì dễ dàng quá mức. Tôi quyết định hành hạ anh bằng 1 trò chơi. Do chính tôi là đạo diễn, tôi sẽ cho phép anh quen với thật nhiều cô gái. Và sẽ làm họ tự rời bỏ anh, không ồn ào. Đến người thứ 100...chúng tôi sẽ chính thức ly hôn. Hôm qua đã là người thứ 98, và 2 người nữa thôi thì chúng tôi sẽ đường ai nấy đi.

Mục đích của tôi khi quyết định làm như thế, chỉ là tôi muốn cảm nhận đúng nỗi đau đó thêm 100 lần nữa. Lúc đấy có lẽ tim tôi sẽ chai sạn, mà ra đi không 1 chút nhớ nhung về anh nữa. Nhưng có vẻ như tôi càng đau buốt hơn, chứ không hề vui như tôi mong đợi.


- Anh đi làm đây. Khẽ hôn lên trán tôi anh cười.

Làm tốt anh nhé, tôi vẫn rất yêu anh và vẫn luôn quan tâm đến từng cử chỉ mà anh dành cho tôi. Nhưng 1 lần lừa dối...1 lần khiến trái tim tôi buốt nhói. Tôi không thể coi nó như không tồn tại. Anh sai, tôi cũng sai. Và nếu chia tay thì có lẽ là sai thêm sai...vì cả 2 chúng tôi vẫn yêu. Tôi biết điều đó chứ, nhưng tôi tự cho phép mình không thể ở lại bên anh nữa. Thời gian là liều thuốc...nhưng nó có giúp tôi và anh trị khỏi căn bệnh mang lên "lỗi lầm" hay không ? Chưa ai biết trước cả.

Em nghe đây "giọng tôi vang lên trong điện thoại.

- Anh lại vừa cưa đổ 1 con mồi đây. Cô ấy là con gái 1 đối tác công ty của anh. Thế nào vợ iêu, em có định diễn tiếp không ?

Ừhm, diễn nữa chứ anh. Chồng iêu của em. Tôi thở dài. Cũng sắp dừng rồi. Mọi thứ...Em đã diễn trọn vai 1 diễn viên và số tiền cát - xê mỗi vai diễn màh em nhận được là nước mắt và nỗi đau đến ngẹn tim. *cười nhạt.

Tôi đến nhà hàng nơi anh và con mồi sẽ đến. Chọn 1 bàn gần anh nhất. Đối diện anh, tôi kêu những món chúng tôi thích.Rồi im lặng...nhìn anh.

Hôm nay anh có vẻ mệt mỏi, anh nhìn tôi suốt buổi, đến mức cô gái đi cùng anh khó chịu. Có lẽ anh thắc mắc, vì hôm nay tôi chẳng làm gì cả chỉ nhìn như thế thôi. Bất chợt anh đứng dậy, anh xin lỗi em, anh có vợ rồi. Với lại anh thấy chúng ta không hợp nhau. "dứt câu" Cô gái hất cả ly nước trắng vào người anh. Anh im lặng.
- Đồ tồi, chào anh nhé. Cô ta hét lên, có lẽ khá cau có vì bị lừa...rồi quay lưng bỏ đi.

Anh bước đến bàn tôi. Sao hôm nay em không bày trò "anh ngồi xuống cạnh tôi". Hôm nay em muốn anh diễn phụ em. Em muốn anh tự cắn rứt thôi, ăn đi anh...thế là chúng tôi ăn tối cùng nhau. Có lẽ là lần cuối.


Có lẽ Em phải đi sớm hơn dự định anh àh. Gần anh thêm nữa em sợ mình sẽ không rời xa anh được, em sẽ thay đổi quyết định ban đầu mất thôi. Người thứ 100 sẽ là người vợ thứ 2 sau em, tìm 1 người tốt và phải đối xử với cô ấy tốt hơn em đấy. Đừng tìm em !!!

Tôi đặt lá thư lên bàn giữa phòng khách. Chắc khi anh xem được lá thư thì có lẽ em đã lên máy bay sang nhật rồi. Mong là anh sống tốt.




2 năm sau. Tại cửa hàng Furin (chuông gió) ở Yokohama.

Tôi đã rời xa anh 2 năm rồi, nhanh thật, tôi đã mở được 1 cửa hàng chuông gió ở yokohama. Chuông gió là món quà đầu tiên anh tặng tôi, và tôi thích nó. Tôi đang ổn với cuộc sống mới, nhưng cảm giác thiếu anh trong mọi thứ đôi khi vẫn khiến tôi hụt hẫng...nhưng tôi sẽ cố.



Anh :

- Tôi đang có 1 chuyến công tác ở Nhật. Dự án mới của tôi nằm ở 1 khu nhỏ trong thành phố Yokohama, tôi vẫn đi tìm em...nhưng thời gian luôn làm người ta nản, có lúc tưởng chừng như bỏ cuộc. Tôi nhận lời sang Nhật chỉ muốn tìm 1 chút không khí bình yên ở đất nước được mệnh danh mặt trời mọc này.

- Tôi đang ở 1 ngôi đền khá cổ...đang cầu nguyện sẽ sớm tìm ra em, nhưng không đặt nhiều hi vọng lắm. Rời đền tôi đi dạo 1 vòng khảo sát khu dự án...tôi chợt dừng lại trước 1 cửa hàng chuông gió. Tò mò tôi bước vào trong, 1 cảm giác quen thuộc đến lạ, rất thân quen màh tôi không hề giải thích được.

Cho hỏi anh muốn mua gì ? tôi có thể giúp anh được chứ ?"1 giọng tiếng nhật nhưng rất thân quen vang lên". Tôi khẽ xoay người lại.

Bạn có thể tin vào những lời cầu nguyện. Đôi khi chúng sẽ thành hiện thực đấy...dù tỉ lệ rất mong manh. Nhưng bạn phải tin vào những điều kì diệu.


Anh này ! Mắc hộ em chiếc chuông gió lên phía trên đấy được không. Được chứ cưng. Tôi cười trêu em. Em cũng khẽ cười...

Đôi khi hạnh phúc là giản đơn như thế, chấp nhận bỏ hết tất cả để cùng người mình yêu loay hoay trong 1 cửa hàng nhỏ...và được em tha thứ, như thế cũng được gọi là 1 cuộc sống trọn vẹn đấy. Người thứ 1 là em, người thứ 100 vẫn là em...người duy nhất anh yêu cũng chỉ là em thôi.


Bộ phim của chúng tôi kết thúc như thế đấy. Bạn có hài lòng không...nhưng với riêng tôi. Tôi hài lòng ...:)

(Sưu tầm)

Wednesday, October 17, 2012

Bài học cuộc sống


Có một chú ếch được thả vào một cái nồi nước lạnh.
Cái nồi nước đó không hề đậy vung và rồi được để lên một cái bếp.
Ban đầu, nước vẫn còn lạnh thì chú ta không hề có phản ứng gì. Sau đó, nước cứ từ từ ấm dần lên, nhưng chú ta không hề để ý được đến điều đó. Tại sao ư? Tại vì nhiệt độ của nồi nước tăng lên từ từ và khiến chú ta quen với điều đó.
Càng về sau, nồi nước càng tăng nhiệt độ, nhưng chú ếch vẫn không hề để ý đến điều đó vì nhiệt độ chỉ tăng từ từ mà thôi.
Đến khi nước sôi thì chú ta mới bắt đầu cảm thấy không thoải mái, nhưng lúc này đã muộn rồi. Chú ếch đã được luộc trong nồi nước đó.


Đây là một câu chuyện kinh điển về sự thay đổi. Vì nồi nước cứ nóng dần dần khiến chú ếch không hề để ý đến và cuối cùng là bị chết trong nồi nước sôi. Giả sử, nếu thả chú ếch đó vào nồi nước khi nước đã nóng rồi và cũng không đậy vung thì chắc hẳn chú ếch sẽ cố mà nhảy ra cho được.

Cuộc sống con người cũng thế. Chúng ta đã quen với những việc thường ngày đã xảy ra và không hề muốn thay đổi, hay thậm chí sợ sự thay đổi, sợ tiếp nhận cái mới. Nhưng thực tế thì cuộc sống của chúng ta thay đổi hàng ngày và nếu chúng ta không chú ý đến thì cũng lại đã quá muộn.
Còn khi đối diện với một sự thay đổi rõ rệt thì khi đó ta cuống lên, ta sợ. Liệu khi đó ta có thể đối diện được với sự thay đổi hay không? Ta có thể chấp nhận sự thay đổi hay không? Khi đó có là quá muộn không?

Hãy luôn chuẩn bị sẵn sàng cho mọi sự thay đổi.
Hãy nhìn nhận cẩn thận mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình.
Hãy đối diện và chấp nhận những thay đổi đang diễn ra để bản thân thay đổi theo nó cho phù hợp.

(Hoathuytinh)-- sưu tầm từ kyucvun.com